Chương 9 — Gặp Sớm Hơn Lịch Sử
CANON v1
Tây Uyên đón đoàn Quy Tàng bằng một hàng xe kéo dài gần nửa dặm.
Không có ai đứng hai bên đường nghênh tiếp đại tông môn.
Cũng không có cờ phướn giăng kín thành môn.
Chỉ có bụi đá, tiếng người gọi nhau giữ dây cương và một con la xám đang nhất quyết không chịu bước thêm nửa bước vì chiếc xe phía trước vừa nghiêng bánh xuống một rãnh sâu.
Đoàn Quy Tàng phải dừng lại.
Tạ Hoài Uyên ngồi trên lưng ngựa, nhìn qua vai người dẫn đường.
Con đường trước mặt vốn đủ cho hai xe tránh nhau. Nhưng một bên đang bị quây bằng cọc gỗ, phía dưới là đoạn nền đá vừa sụt sau mấy trận mưa đầu mùa. Phần còn lại chỉ đủ một đoàn đi qua. Xe từ trong trấn muốn ra, xe ngoài trấn muốn vào, không bên nào chịu lùi vì phía sau đều đã xếp thành hàng dài.
Một thương nhân áo nâu đứng bên càng xe, mặt đỏ bừng.
“Ta đã chờ từ sáng!”
Người giữ đường đáp còn lớn hơn: “Phía trong có xe dược phải ra trước giờ Ngọ. Ông chờ từ sáng, người ta cũng chờ từ sáng.”
“Xe ta chở linh cốc cho ba trạm phía bắc.”
“Vậy ông càng không nên để cả đường tắc ở đây.”
“Ta để?”
“Bánh xe của ông đang nằm giữa lối.”
Người thương nhân cúi xuống nhìn bánh xe của mình, có lẽ lần đầu phát hiện ra điều đó không phải một lời xúc phạm.
Tạ Hoài Uyên rời mắt khỏi hai người, nhìn xa hơn.
Bên cạnh đoạn đường sụt có một nhóm thợ đang khiêng đá. Không phải tu sĩ cảnh giới cao, phần lớn chỉ Luyện Khí hoặc người thường khỏe mạnh. Hai người đứng dưới rãnh, một người ở trên dùng dây kéo từng tấm đá gia cố xuống. Mỗi lần có xe lớn đi qua, họ đều phải dừng tay để tránh bụi và mảnh đá rơi.
Đây là Tây Uyên mà bản đồ của Quy Tàng không ghi.
Trên bản đồ chỉ có tuyến cũ, tuyến dự kiến, ba trạm hộ tuyến và vùng Thanh Mạch chưa phân định.
Không có con la xám đang cáu.
Không có người thợ phải đứng nửa ngày dưới rãnh chỉ vì đoàn xe chưa thể đổi sang một đường khác.
Cũng không có chuyện một hòm linh dược đi vòng thêm một tuần sẽ tăng giá ở mấy thành phía sau bao nhiêu.
Vị chấp sự Ngoại Vụ đi bên cạnh Tạ thở ra.
“Đúng lúc thật.”
Tạ hỏi: “Ngày thường cũng thế?”
“Không tới mức này.” Người kia chỉ về phía đường sụt. “Nhưng tuyến cũ vốn đã hẹp. Mùa mưa tới, mỗi lần hỏng một đoạn là người và hàng dồn lại. Thanh Mạch nếu mở được, ít nhất đoàn nặng không cần chen hết qua đây.”
“Cho nên Thất Thành muốn mở.”
“Muốn mở đường.”
Chấp sự nói, rồi cười nhạt một tiếng.
“Không có nghĩa họ muốn giao đường cho chúng ta.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu.
Điểm này hắn chưa bao giờ nhầm.
Nhưng đời trước, ở rất nhiều cuộc nghị sự sau này, có người đã cố tình nhầm thay người khác.
Một đại tông môn bỏ người, bỏ kiếm, bỏ vật tư giữ một tuyến lâu ngày rất dễ sinh ra một thứ cảm giác: mình đã trả giá, vậy mình đương nhiên nên có nhiều quyền hơn.
Cảm giác ấy không hoàn toàn vô lý.
Chỉ là người sống trên mảnh đất kia cũng trả giá mỗi ngày, thường sớm hơn cả lúc đại tông môn nhớ nơi đó tồn tại.
Phía trước bỗng có tiếng còi ngắn.
Người giữ đường quay lại quát mấy câu. Một nhóm thanh niên lập tức tháo dây khỏi chiếc xe linh cốc, dùng đòn gỗ nhấc bánh trái lên rồi kéo cả xe lùi sát vách đá. Phía trong, ba xe nhỏ phủ vải xanh lần lượt đi ra.
Trên xe có dấu dược phường của Tây Uyên.
Khi chiếc cuối đi qua, một nữ tu áo nâu xám từ bên đường bước xuống.
Nàng khoảng hơn ba mươi, tóc buộc gọn, bên hông không đeo kiếm mà là một thẻ đồng dài bằng bàn tay. Trên tay nàng còn cầm một quyển sổ mỏng đã quăn mép.
Nàng nhìn đoàn Quy Tàng, rồi nhìn chiếc xe linh cốc vẫn chặn nửa lối.
“Đoàn nào vào khu hội tuyến?”
Trưởng bối dẫn đoàn Quy Tàng đáp: “Quy Tàng Kiếm Tông.”
Nữ tu gật đầu, không tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Lệnh qua trạm.”
Một chấp sự đưa lệnh bài ra.
Nàng xem xong, trả lại ngay.
“Đi theo đường bên phải sau cổng. Người và ngựa vào khu nghỉ phía đông. Xe chở vật tư sang sân thứ hai, đừng dừng giữa đường.”
Vị đệ tử trẻ đi cạnh Tạ nhìn hàng xe trước mặt, hỏi: “Chúng ta không đi thẳng vào trước được sao?”
Nữ tu nhìn hắn.
“Được.”
Người kia có vẻ bất ngờ.
Nàng chỉ về phía con la xám.
“Nếu các vị nhấc cả đoàn qua đầu nó.”
Tạ Hoài Uyên cúi mắt che một thoáng ý cười.
Đệ tử kia im lặng.
Nữ tu đã quay sang người giữ đường.
“Cho xe linh cốc vào sau đoàn dược. Ba xe phía ngoài chờ thêm nửa khắc. Đoạn này tối nay phải lấp xong, nếu chưa xong thì dựng đèn, không để người làm dưới rãnh khi xe nặng qua.”
“Vâng, Hàn chấp sự.”
Tạ Hoài Uyên nhìn lại nàng.
Hàn Tố Nghi.
Tên này có trong tài liệu phối hợp của Quy Tàng.
Chấp sự phụ trách tuyến vận và khế ước của Tây Uyên Thất Thành Hội.
Trong sổ chỉ có một hàng mô tả chức trách.
Không ghi rằng nàng phải tự đứng ngoài cổng giải quyết một con đường tắc.
Cũng không ghi rằng vị chấp sự có quyền khiến ba đoàn xe lớn chờ thêm nửa khắc chỉ bằng một câu nói lại mang giày dính đầy bùn đá.
Hàn Tố Nghi đi ngang qua đoàn Quy Tàng, dừng lại cạnh vị trưởng bối dẫn đoàn.
“Phiên bàn đầu mở sau giờ Mùi. Trước đó, xin các vị xem bản đường hiện tại ở khu hội tuyến. Tây Uyên vừa sửa hai chỗ, bản các vị mang từ tông xuống có thể chưa kịp đổi.”
Trưởng bối Quy Tàng nói: “Đa tạ Hàn chấp sự nhắc.”
“Không cần tạ.”
Nàng đáp. “Đi sai đường rồi bảo Tây Uyên dẫn sai mới phiền.”
Nói xong, nàng quay lại chỗ đường sụt.
Không có thêm một câu khách sáo.
Tạ Hoài Uyên nhìn bóng nàng một lúc rồi mới thúc ngựa đi tiếp.
Tây Uyên quả thật không giống một nơi đang chờ đại tông môn tới quyết định số phận giúp mình.
Điều này tốt hơn nhiều.
Khu hội tuyến nằm ở rìa một tòa thành đá thấp, xây dựa theo sườn núi.
Không có đại điện cao tới mấy tầng mây.
Nhà nghị sự chỉ cao hai tầng, tường ngoài dùng đá xám pha đỏ, mái rộng để chắn những trận mưa xiên từ phía tây. Sân trước cắm bảy cột đá, mỗi cột khắc tên một thành thuộc Thất Thành Hội. Dưới chân cột là những mẩu giấy niêm, bảng giá đường, thông báo sửa trạm và cả vài lời khiếu nại viết bằng mực đen rồi đóng dấu đỏ.
Tạ Hoài Uyên đi chậm lại khi ngang qua một tấm bảng.
Có người viết rằng tuyến phía nam đã thu thêm tiền qua trạm ba lần trong tháng nhưng cầu gỗ vẫn chưa sửa.
Bên dưới, một hàng chữ khác đáp rằng tiền lần thứ hai đã trả lại vì đoàn hộ tuyến tới muộn.
Một tờ khác ghi danh bốn người bị thương do sạt đá, kèm tên nhà nào chịu tiền thuốc.
Không phải tất cả đều sạch sẽ.
Ít nhất mọi thứ không được giấu sau hai chữ “tông vụ”.
Vị chấp sự Ngoại Vụ đi phía sau nói: “Hàn Tố Nghi thích dán những thứ này ở chỗ ai cũng thấy.”
“Có người ghét?”
“Rất nhiều.”
“Vậy chắc có tác dụng.”
Chấp sự liếc Tạ.
“Ngươi xuống Tây Uyên chưa đầy một canh giờ đã hợp ý nàng rồi?”
“Ta chỉ nói bảng này có tác dụng.”
“Khác nhau sao?”
“Khác.”
Tạ Hoài Uyên mỉm cười.
“Ta chưa muốn bị Hàn chấp sự bắt đứng ngoài cổng phân xe.”
Người kia bật cười.
Đoàn Quy Tàng được sắp phòng ở dãy phía đông. Tạ đặt hành lý xuống, kiểm tra kiếm một lần rồi không ở lại.
Hắn đi xem bản đường mới theo lời Hàn Tố Nghi.
Ở đại sảnh tầng một đã có người của hai thương hội, một nhóm luyện khí sư và vài đại diện địa phương. Trên tường treo một tấm bản đồ lớn hơn bản Quy Tàng mang theo gần gấp đôi. Những đoạn đang sửa được ghim thẻ gỗ màu vàng. Đoạn thường xảy ra yêu thú có thẻ đen. Những nơi người dân cấm tự ý đào hoặc đóng trụ thì cắm thẻ đỏ.
Tạ đứng trước một cụm thẻ đỏ ở phía tây nam.
“Dưới đó có gì?”
Một giọng nữ vang bên cạnh.
Hàn Tố Nghi đã trở vào từ lúc nào.
Tạ quay sang.
“Ta đang định hỏi.”
“Vậy ta trả lời: có nhà, có ruộng, có hai giếng dùng chung và một khu mộ cũ.”
Nàng dùng đầu bút chỉ lên bản đồ.
“Các vị thích gọi chỗ này là vùng trắc mạch tây nam. Người sống ở đó gọi là nhà mình.”
Tạ Hoài Uyên nhìn những thẻ đỏ.
“Cho nên không được tự đóng trụ.”
“Đúng.”
“Dù trụ không làm hỏng đất?”
“Người đóng trụ phải chứng minh trước, không phải đóng xong rồi bảo không hỏng.”
Hàn Tố Nghi đáp rất nhanh.
“Quy Tàng có ý kiến?”
“Ta không đại diện cả Quy Tàng.”
Nàng nhìn hắn lần đầu lâu hơn một nhịp.
“Ta biết. Tạ Hoài Uyên, hộ tuyến thực địa.”
Tạ không hỏi vì sao nàng nhớ tên.
Đây là việc của nàng.
Hàn Tố Nghi đặt quyển sổ xuống bàn.
“Thẻ đỏ không có nghĩa tuyệt đối cấm động.”
Nàng dùng đầu bút gõ lên hai điểm dân cư.
“Nó chỉ có nghĩa trước khi các vị chạm xuống đất, phải nói cho người đang sống trên đó biết mình định làm gì. Nếu muốn biết phần còn lại, lát vào bàn sẽ nghe.”
Tạ hỏi: “Hàn chấp sự nói với mọi đoàn như vậy?”
“Không.”
“Vậy Quy Tàng được ưu tiên?”
“Các ngươi tới sớm.”
Hàn Tố Nghi đáp rất thản nhiên.
“Ta tiện nói.”
Tạ Hoài Uyên nhìn nàng một thoáng.
“Vinh hạnh của chúng ta.”
“Đừng vội.”
Nàng thu sổ lại. “Lúc vào bàn chưa chắc còn thấy vinh hạnh.”
Ngoài sân bỗng có tiếng bánh xe dừng.
Một người của Thất Thành bước vào báo: “Đoàn Vô Tướng đến rồi.”
Tạ Hoài Uyên không quay đầu ngay.
Chỉ có bàn tay đặt bên cạnh vỏ kiếm dừng lại nửa nhịp.
Hàn Tố Nghi đã bước ra cửa.
“Cho họ vào sân phía tây. Trận cụ để riêng, đừng chắn lối xe dược.”
Tạ lúc này mới nhìn qua cửa sảnh.
Trước sân, mấy đệ tử áo xám xanh của Vô Tướng đang lần lượt xuống xe.
Tề Mặc là người đầu tiên hắn nhận ra, không phải vì quen mặt, mà vì người kia vừa xuống đất đã cúi nhìn bánh xe chở trận cụ như thể sợ người khác đặt nó lệch một tấc.
Sau Tề Mặc là hai đệ tử nữa.
Người cuối cùng nhảy xuống từ xe thứ hai.
Tạ Hoài Uyên nhìn thấy Lạc Hành Chu.
Hắn mất nửa nhịp mới ghép người trước mắt với cái tên đã nằm trên danh sách mấy ngày trước.
Không phải vì người kia khác với danh tiếng.
Mà vì hắn trẻ hơn ký ức quá nhiều.
Tạ Hoài Uyên nhớ Lạc Hành Chu với một thanh kiếm luôn có thể đổi góc ở nơi người khác nghĩ lưỡi kiếm đã hết đường.
Nhớ một người đứng giữa trận địa tan nửa, áo ngoài bị gió cắt rách, vẫn còn đủ bình tĩnh để hỏi hắn: “Ngươi định giữ đường trái tới bao giờ?”
Nhớ những lần hai phe vừa giao chiến xong, chỉ cần nhìn số trận điểm bị bỏ lại là đoán được Lạc đang nhường thật hay nhường để dụ quân.
Người trước sân hiện tại không có những thứ đó.
Thanh kiếm bên hông là một thanh kiếm thẳng mảnh bình thường.
Vai còn gọn hơn nhiều so với người Tạ từng quen trên chiến trường. Tay áo sạch. Tóc buộc bằng dây đen đơn giản. Trên tay hắn là một hộp gỗ nhỏ đựng trận cụ, không phải thứ pháp khí nào khiến cả chiến tuyến phải tránh đường.
Mười bảy tuổi.
Con số Tạ đã đọc trên danh sách, tới lúc nhìn thấy người thật mới có hình dạng.
Lạc Hành Chu lúc này chưa có những năm tháng đã mài hắn thành đối thủ mà Tạ biết.
Ít nhất, đáng lẽ là vậy.
Lạc xuống xe, không nhìn quanh ngay.
Hắn kiểm tra hộp gỗ trước, trao nó cho người phụ trách sân, sau đó mới ngẩng lên xem lối ra, vị trí các xe, cửa chính của nhà nghị sự và cột đá gần nhất.
Thứ tự ấy khiến Tạ Hoài Uyên hơi nheo mắt.
Không phải vì quá lạ.
Chính vì quá quen.
Đời trước, Lạc vào một nơi mới cũng không bao giờ nhìn người đầu tiên.
Hắn nhìn những thứ không biết nói dối trước.
Cửa ở đâu.
Đường nào hẹp.
Vật nào cố định.
Nếu có chuyện, nơi nào sẽ trở thành điểm giữ hoặc điểm chết.
Tạ không nhớ Lạc mười bảy tuổi đã có thói quen ấy hay chưa.
Đó là vấn đề.
Hắn biết quá rõ người Lạc trở thành.
Không biết người ấy bắt đầu trở thành từ lúc nào.
Tề Mặc nói gì đó với người của Thất Thành. Lạc đứng phía sau, không chen lời. Khi một xe chở dược đi ngang, hắn tự dịch nửa bước tránh đường trước khi người đánh xe lên tiếng.
Rất bình thường.
Bình thường đến mức Tạ không tìm được một lý do hợp lệ để thấy bất thường.
Hàn Tố Nghi quay lại sảnh.
“Phiên bàn đầu dời sớm nửa khắc. Đủ người rồi.”
Nàng nhìn Tạ.
“Quy Tàng cũng vào đi.”
Tạ Hoài Uyên rời cửa sổ.
“Được.”
Hắn không nhìn ra sân lần nữa.
Không cần.
Dù sao lát nữa cũng phải ngồi chung một phòng.
Phòng nghị sự tầng hai có ba dãy án thấp xếp thành hình mở, không có vị trí nào thật sự ở chính giữa.
Phía đầu mở là bàn của Thất Thành Hội.
Hàn Tố Nghi ngồi ở đó cùng hai người địa phương khác: một lão nhân phụ trách trạm đường và một phụ nữ trẻ hơn đại diện cho vùng dân cư nằm gần tuyến dự kiến.
Trưởng bối các tông môn ngồi hàng trước.
Đệ tử và người phụ việc ở hàng sau.
Tạ Hoài Uyên đi vào cùng đoàn Quy Tàng.
Hắn nhìn chỗ ngồi một lượt.
Rồi bước về phía bên phải.
Chỉ sau khi đã ngồi xuống, Tạ mới nhận ra mình vừa làm gì.
Phía trái phòng có một cột đá chịu lực. Từ cột tới chân án giữa và khung cửa sổ sau lưng tạo thành một góc kín rất thuận để mượn vật cố định làm ba điểm khép.
Đời trước, Lạc Hành Chu từng dùng chính loại địa hình này nhiều lần.
Không cần dựng đại trận.
Chỉ cần ba điểm đủ chắc, vài hơi thở và một đối thủ đứng đúng chỗ, hắn có thể biến một góc phòng thành nơi kiếm tu mất đi nửa số đường rút.
Kỹ thuật ấy không có trong bất kỳ bản trận phổ công khai nào của Lạc ở tuổi mười bảy.
Tạ Hoài Uyên biết điều đó.
Cơ thể hắn thì đã tránh trước khi ý nghĩ kịp tới.
Hắn đặt tay lên mép án.
Muộn rồi.
Phía đối diện, đoàn Vô Tướng vừa vào.
Lạc Hành Chu đi sau Tề Mặc.
Khi ngang qua giữa phòng, ánh mắt hắn lướt qua chỗ ngồi còn trống bên trái.
Sau đó nhìn sang Tạ.
Không dừng ở mặt.
Ánh mắt hạ xuống vị trí chân Tạ dưới án.
Chỉ một thoáng.
Nếu không biết Lạc Hành Chu, Tạ có thể cho rằng người kia đang nhìn khoảng cách giữa hai dãy bàn.
Đáng tiếc, hắn biết.
Quá biết.
Lạc ngồi xuống phía đối diện.
Không có biểu hiện gì khác.
Tạ Hoài Uyên cũng không.
Hàn Tố Nghi mở phiên bàn bằng cách đặt một bó thẻ gỗ xuống trước mặt.
“Trước khi các vị nói Thanh Mạch thuộc về ai, ta sửa một câu.”
Nàng nhìn quanh phòng.
“Thanh Mạch chưa thuộc về ai cả.”
Vị trưởng bối của một thương hội hơi nhíu mày.
Hàn Tố Nghi không để ông ta chen vào.
“Đất có chủ. Đường có người đang dùng. Trạm có người đang giữ. Nhưng phần tuyến mới các vị muốn mở chưa ai có quyền nhận trước.”
Nàng đẩy ba thẻ gỗ ra giữa bàn.
“Một thẻ cho trách nhiệm khi khảo sát làm hỏng đường.”
“Một thẻ cho bản ghi từ đất Tây Uyên phải để lại Tây Uyên.”
“Và một thẻ cho người sống trên đoạn tuyến được tham dự khi các vị muốn đổi cách dùng đất của họ.”
Người của Vô Tướng hỏi: “Bản ghi phải để tới mức nào? Trận thức của bản viện không thể sao toàn bộ.”
“Ta không cần trận thức.” Hàn Tố Nghi đáp. “Ta cần số các vị đo được từ đất này và vị trí các vị đã động vào.”
Trưởng bối Quy Tàng nói: “Nếu một số vị trí liên quan dấu kiếm mạch mà tông ta cần giữ kín?”
“Vậy chứng minh lý do cần giữ kín với bàn này.”
“Không phải bí mật nào cũng có thể đem ra chứng minh.”
“Cũng không phải chữ ‘bí mật’ nào cũng đủ để lấy đất của người khác làm chỗ đào.”
Không khí trong phòng căng lên rất tự nhiên.
Tạ Hoài Uyên không thấy bất ngờ.
Đây mới là lý do Định Tuyến Hội tồn tại.
Nếu tất cả cùng muốn một thứ theo cùng một cách, chẳng cần ngồi chung bàn.
Tề Mặc lật một tờ giấy trong tay.
“Vô Tướng chỉ xin phép trắc lại trước. Chưa xin đào sâu.”
Hàn Tố Nghi nhìn hắn.
“Vậy phần nào chỉ trắc, ghi rõ trên bản đồ. Phần nào cần đóng trụ mới, đánh dấu riêng.”
“Được.”
“Người chịu trách nhiệm?”
“Ta.”
Tề Mặc trả lời không chần chừ.
Lạc Hành Chu ngồi sau hắn, mắt dừng trên tấm bản đồ giữa bàn.
Tạ nhìn thấy một chi tiết nhỏ.
Khi Hàn Tố Nghi nói tới vùng dân cư phía tây nam, Lạc không nhìn vùng Thanh Mạch được tô đậm.
Hắn nhìn những chấm nhỏ biểu thị nhà và giếng trước.
Đây không phải thói quen Tạ nhớ rõ từ đời trước.
Hoặc có thể chỉ là hắn chưa từng có cơ hội nhìn Lạc ở một cuộc họp như thế này khi mười bảy tuổi.
Sự khác nhau giữa hai khả năng ấy khiến Tạ Hoài Uyên thấy thú vị hơn mức cần thiết.
Phiên bàn đầu không quyết tuyến.
Nó chỉ quyết thứ tự việc phải làm trong hai ngày tới: đối chiếu bản đường, kiểm tra những điểm có thể đặt trụ mà không ảnh hưởng dân cư, sau đó mới chia nhóm khảo sát.
Khi Hàn Tố Nghi tuyên bố nghỉ, mọi người bắt đầu đứng dậy.
Tạ Hoài Uyên không vội.
Lạc Hành Chu cũng vậy.
Hai người gần như cùng lúc nhận ra nếu tiếp tục chậm, họ sẽ trở thành hai người cuối cùng trong phòng.
Tạ đứng trước.
Lạc đứng sau một nhịp.
Khoảng cách giữa hai dãy án chỉ đủ cho một người đi thoải mái.
Tạ nhường nửa bước.
“Lạc đạo hữu.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi cái tên ấy trong đời này khi người mang tên đang đứng trước mặt.
Âm thanh nghe bình thường hơn hắn tưởng.
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
Ở khoảng cách gần, sự trẻ tuổi càng rõ.
Không phải non nớt.
Chỉ là trên gương mặt ấy chưa có những dấu mệt mỏi rất nhỏ mà Tạ từng quen nhìn thấy sau hàng chục năm trận chiến.
“Tạ đạo hữu.”
Giọng cũng trẻ hơn ký ức.
Nhưng nhịp dừng trước khi trả lời thì giống.
Tạ mỉm cười theo đúng mức một đệ tử hai tông lần đầu gặp nên có.
“Đường tới đây thuận lợi chứ?”
“Không có chuyện lớn.”
“Vậy tốt.”
Lạc nhìn hắn một thoáng.
“Quy Tàng cũng vậy?”
“Cũng không có chuyện lớn.”
Một cuộc nói chuyện hoàn toàn vô dụng.
Cả hai đều biết.
Tạ lại thấy nó khá cần thiết.
Ít nhất họ phải bắt đầu từ một nơi mà hai người xa lạ thật sự có thể nói.
Tề Mặc ở ngoài cửa gọi: “Lạc Hành Chu.”
“Đến.”
Lạc đáp, rồi nghiêng người định đi qua.
Tạ thuận thế lùi thêm nửa bước.
Lạc đi được một bước thì dừng.
Ánh mắt hắn hạ xuống nền đá giữa hai người.
Nơi Tạ vừa đứng lúc nhường đường nằm ngoài góc nối giữa cột, chân án và cửa sổ.
Lần này thời gian dừng lâu hơn lúc đầu một chút.
Không đủ để người khác chú ý.
Đủ để Tạ chú ý.
Lạc ngẩng lên.
“Vị trí bên kia thoáng hơn.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn.
Một câu rất bình thường.
Có thể chỉ nói về chỗ ngồi.
Có thể không.
Tạ đáp: “Ta thích chỗ có đường ra rộng.”
Cũng là một câu rất bình thường.
Lạc Hành Chu im lặng nửa nhịp.
“Kiếm tu thường vậy sao?”
“Người sợ bị giữ lại thường vậy.”
Khóe môi Lạc gần như động một chút.
“Ta tưởng Quy Tàng không sợ bị giữ.”
“Quy Tàng có thể không.”
Tạ nói. “Ta thì còn trẻ.”
Lạc nhìn hắn thêm một nhịp.
Ở ngoài cửa, Tề Mặc gọi lần thứ hai.
“Lạc Hành Chu.”
“Đến ngay.”
Lạc quay đi.
Không hỏi thêm.
Tạ đứng yên nhìn hắn ra khỏi phòng.
Tới khi bóng áo xám xanh khuất sau cửa, hắn mới nhìn lại góc bên trái mình đã tránh lúc vào.
Có rất nhiều lý do để Lạc Hành Chu chú ý vị trí ấy.
Một trận tu giỏi vốn nhìn không gian khác người thường.
Một đệ tử sắp tham gia khảo sát nhạy với điểm cố định cũng chẳng có gì lạ.
Tạ Hoài Uyên không có bằng chứng rằng ánh mắt vừa rồi mang nhiều ý nghĩa hơn thế.
Hắn sẽ không biến một cái nhìn thành chân tướng chỉ vì người nhìn là Lạc Hành Chu.
Nhưng có một việc đã chắc chắn.
Lạc mười bảy tuổi không phải khoảng trống đơn giản mà Tạ có thể điền bằng ký ức về người trưởng thành.
Và người kia, ít nhất từ hôm nay, cũng đã bắt đầu nhìn lại hắn.