Chương 8 — Một Cái Tên Trong Danh Sách
CANON v1
Lượt đo cuối cùng diễn ra khi nắng đã xiên qua sườn núi.
Không ai nói nhiều như buổi sáng.
Ba cọc đồng phía tây nam đã được thay mới. Rãnh trận được quét sạch bụi khoáng. Một đệ tử ngồi bên thạch bàn, tay cầm bút nhưng không đặt xuống giấy cho tới khi Tề Mặc lên tiếng.
“Bắt đầu.”
Linh lực đi vào nút Thanh Mạch.
Tiếng rung thấp dưới chân dần rõ hơn, như nước chảy trong một lòng sông bị vùi sâu dưới đá. Ở mức truyền lực thường, mặt thạch gần như đứng yên. Khi dòng lực được đẩy cao thêm một nấc, đường phía bắc sáng trước, rồi ánh sáng mới lan xuống mép tây nam.
Lạc Hành Chu nhìn mặt thạch.
Nó nghiêng ngược một lần.
Rất nhẹ.
Đúng như buổi sáng.
Tề Mặc giơ tay.
“Đổi.”
Lần này, phần trận văn phía tây nam được cho nhận lực trước. Dòng linh lực bị kéo chậm một nhịp rồi mới trả về trụ chính; sau đó đường phía bắc mới khép.
Mặt thạch rung.
Nhưng không dội ngược.
Người ghi số chờ thêm một lát rồi mới cúi bút.
Tề Mặc hỏi: “Còn gì khác buổi sáng?”
“Không.”
“Cọc mới?”
“Ổn.”
“Trụ phụ?”
“Không rung lệch.”
Tề Mặc nhìn sang Lạc Hành Chu.
“Ngươi?”
“Không thấy dấu mới.”
“Vậy dừng.”
Không có ai reo vui.
Kết quả tốt nhất của một lần nghiệm lại vốn không phải xuất hiện thêm điều bất ngờ. Chỉ cần thứ đã nhìn thấy buổi sáng vẫn còn đó, dưới điều kiện đã sửa cho sạch hơn, là đủ.
Lạc Hành Chu cúi nhìn vệt sáng cuối cùng tắt khỏi rãnh đá.
Buổi sáng, họ đã chứng minh một việc rất nhỏ: ở nút này, khi dòng linh lực dồn qua mạnh hơn, cách khóa cũ có thể khiến một nhánh bị dội lại. Chiều nay chỉ làm thêm một việc còn nhỏ hơn — xác nhận hiện tượng ấy không phải do một cây cọc lỏng hay một lần vận trận sai tay.
Đủ để mang xuống Tây Uyên xem tiếp.
Không đủ để tuyên bố những nút khác cũng giống vậy.
Tề Mặc thu ba tờ số ghi, đặt chồng lên nhau rồi đưa cho một chấp sự bên cạnh.
“Gửi về viện.”
Người kia nhận lấy. “Còn danh sách đi Tây?”
“Để viện quyết.”
“Ngươi muốn mang Lạc Hành Chu theo?”
Tề Mặc liếc sang hắn.
“Ta muốn người viết cách sửa nhìn nó chạy ngoài thực địa.”
“Đó không phải một chuyện.”
“Cho nên mới để viện quyết.”
Chấp sự bật cười khẽ, cuộn giấy lại.
“Giờ Dậu họp. Hai người đều tới.”
Lạc Hành Chu tra kiếm vào vỏ.
Hắn vốn tưởng sau buổi sáng, chuyện khó nhất của ngày hôm nay đã xong.
Hiển nhiên chưa.
Phòng nghị sự nhỏ của Trắc Mạch Viện có bảy chỗ ngồi, nhưng lúc Lạc Hành Chu tới thì có chín người.
Hai người đứng.
Hắn là một trong số đó.
Tề Mặc đứng bên phải, tay áo vẫn còn một vệt bụi khoáng chưa phủi sạch. Trên án trước mặt các chấp sự là bản số đo buổi sáng, bản xác nhận buổi chiều và bản tính Lạc vừa viết lại — những phép tính cùng điều kiện sử dụng phương án mới, đã bỏ gần hết những dòng không cần thiết.
Một vị chấp sự tóc hoa râm đọc tới cuối rồi khép giấy.
“Phương án có thể mang đi thử tiếp.”
Không ai phản đối.
Ông đặt tay lên một tờ khác.
“Người thì chưa chắc.”
Lạc Hành Chu không nói.
Một người ngồi bên trái tiếp lời: “Mười bảy tuổi, Trúc Cơ sơ kỳ, chưa từng theo đoàn trắc mạch ngoài viện quá một tháng. Tây Uyên lần này không chỉ có nút mạch. Có Quy Tàng, có Thất Thành Hội, còn có mấy nhà muốn chen vào quyền khai tuyến. Mang một đệ tử trẻ đi vì hắn viết được một bản tính đẹp chưa chắc là việc khôn ngoan.”
Tề Mặc nói: “Bản tính không đẹp.”
Người kia nhìn hắn.
“Ta đã bắt sửa ba chỗ.”
“Đây là lúc ngươi bắt bẻ chuyện đó sao?”
“Ngươi vừa dùng nó làm lý do.”
Trong phòng im một nhịp.
Lạc Hành Chu thấy vị chấp sự lớn tuổi nhất hơi day trán.
“Ta hiểu vì sao người ngoài nói Trắc Mạch Viện khó nói chuyện.”
Tề Mặc đáp: “Người ngoài nói đúng.”
Không khí nặng nề bớt đi một chút.
Vị chấp sự tóc hoa râm quay sang Lạc.
“Ngươi có biết vì sao bọn ta không muốn cho ngươi đi không?”
“Biết một phần.”
“Nói.”
“Ta còn trẻ. Chưa có kinh nghiệm làm việc ngoài tuyến đủ lâu. Nếu có tranh chấp với người của thế lực khác, ta không có chức vị để tự quyết.”
“Còn gì?”
Lạc nhìn tờ giấy trên án.
“Nếu phương án Thanh Mạch xảy ra chuyện, người ký duyệt cuối không phải ta.”
Vị chấp sự gật đầu.
“Ít nhất ngươi biết.”
Một người khác hỏi: “Vậy còn muốn đi?”
“Không đặc biệt.”
Có người ngẩng lên.
Lạc Hành Chu nói tiếp, giọng vẫn bình thường: “Nhưng nếu viện định mang phương án đó xuống Tây Uyên, ta nên đi.”
“Vì?”
“Vì người khác có thể đọc được ta đã viết gì. Không chắc biết vì sao ta bỏ những cách còn lại.”
Hắn bước tới nửa bước, mở bản tính ra đúng trang giữa.
“Ở nút hôm nay, thứ chúng ta cần không phải một cách khóa mạnh hơn. Chỉ là cho dòng phía tây nam thêm một nhịp để tự ổn trước khi ghìm đường bắc. Nếu xuống nơi khác mà không có dấu dội như hôm nay, vẫn cố làm giống hệt thì phương án của ta trở thành sai.”
Hắn dừng lại cho tới khi thấy mấy người đều đang nhìn đúng chỗ mình chỉ.
“Ta có thể ghi thêm điều kiện.”
“Thì ghi.” Một chấp sự nói.
“Ta sẽ ghi.”
Lạc đáp. “Nhưng giấy chỉ ghi được những trường hợp ta đã nghĩ tới. Ngoài thực địa sẽ có thứ ta chưa thấy.”
Tề Mặc khoanh tay, không nói giúp.
Lạc cũng không cần.
“Nếu gặp dấu khác, người thay ta phải quyết định nó còn thuộc cùng một vấn đề hay đã là chuyện khác. Nếu hắn đoán sai vì tiền đề của ta, trách nhiệm không thể chỉ tính cho người cầm bút ở hiện trường.”
“Ngươi muốn tự chịu?”
“Ta muốn tự nhìn phần mình đã mở ra.”
Một câu trả lời ngắn hơn mọi phép tính trên án.
Vị chấp sự lớn tuổi nhất dựa lưng vào ghế.
“Ngươi không có quyền tự sửa trụ ở Tây Uyên.”
“Ta biết.”
“Mọi thay đổi vượt bản duyệt phải qua người phụ trách.”
“Được.”
“Gặp tranh chấp quyền tuyến, không tự lấy danh Vô Tướng nói thay viện.”
“Được.”
“Nếu người Tây Uyên bảo dừng đo ở đất họ, trước khi có lệnh khác thì dừng.”
Lạc Hành Chu ngẩng mắt.
Điều khoản cuối khiến hắn chú ý hơn hai điều trước.
“Được.”
Người bên trái hỏi: “Không thấy khó chịu?”
“Vì sao?”
“Đệ tử Vô Tướng xuống đo địa mạch, lại để người không phải trận sư nói dừng.”
Lạc nghĩ một lát.
“Địa mạch nằm dưới đất của họ.”
Không ai nói ngay.
Tề Mặc quay đầu nhìn hắn một lần.
Vị chấp sự tóc hoa râm gõ nhẹ lên án.
“Được. Nhưng tên ngươi nằm dưới Tề Mặc. Chức trách chỉ ghi theo dõi phương án điều chỉnh Thanh Mạch, phụ trắc. Không tự lĩnh đội, không tự sửa nút, không được vì thấy mình đúng một lần mà coi mọi nơi đều giống chỗ hôm nay.”
Lạc Hành Chu gật đầu.
“Ta không có ý đó.”
“Người trẻ thường đều nói mình không có.”
Tề Mặc chen vào: “Hắn mà có, ta sẽ gạch tên trước.”
Lạc nhìn sang.
“Ngươi gạch được?”
“Ta phụ trách phần trắc mạch.”
“Vậy được.”
Một chấp sự ho khan, có lẽ để che cười.
Viện ấn được lấy ra sau đó.
Con dấu bằng ngọc xanh ép xuống tờ điều lệnh, để lại một vòng sáng mỏng rồi tắt. Tới lúc ấy, chuyện đi Tây Uyên mới thật sự trở thành việc đã định, không còn là một câu nói bên nút mạch.
Lạc Hành Chu nhận mộc bài mới.
Mặt trước khắc tên hắn.
Mặt sau là hai chữ: Tây Uyên.
Hắn nhìn qua rồi cất vào tay áo.
Không có cảm giác thắng được gì.
Chỉ có thêm một việc phải làm.
Tối hôm đó, Lạc Hành Chu mở Tĩnh Thất.
Căn phòng nhỏ vẫn yên như mấy ngày trước.
Giá gỗ bên trái còn trống phần lớn. Những ngăn đá từng chứa hàng trăm mẫu khoáng, trận châm đặc chế và tài liệu đời trước vẫn chỉ là những ô tối sạch sẽ, không có dấu hiệu nào cho thấy chúng sẽ tự đầy lên chỉ vì chủ nhân nhớ được tên món đồ từng nằm ở đó.
Lạc đã thôi nhìn chúng như một câu hỏi.
Hắn đặt túi vải đầu tiên lên giá.
Bên trong là mười hai trận châm cơ sở của Đạo Viện, loại dùng để dựng điểm dẫn hoặc cố định một đường trận nhỏ khi đo mạch. Không quý. Mũi châm còn mới, hoa văn trên thân chỉ có vài nét để nhận linh lực.
Túi thứ hai nhẹ hơn, đựng linh sa và mấy miếng khoáng phiến dùng để đánh dấu vị trí. Kế bên là hai bình đan dược thường dùng khi đi xa: một bình dưỡng mạch, một bình hồi khí.
Hắn không đem theo dưỡng thần đan quá mạnh.
Vô Tự không cần được sử dụng chỉ vì hắn sắp rời viện. Sau lần quá tải mấy ngày trước, Lạc đã có đủ lý do để biết một trợ lực hữu dụng không có nghĩa phải dùng thành thói quen.
Trên ngăn giữa, hắn đặt bản đồ Tây Uyên vừa nhận từ Trắc Mạch Viện.
Bản đồ không mới.
Mép giấy đã sờn, vài đoạn đường cũ được gạch rồi vẽ lại bằng mực khác màu. Những ghi chú bên cạnh phần lớn rất thực tế: trạm nghỉ nào có nước, đoạn nào mùa mưa dễ sạt, nơi nào cấm đóng cọc nếu chưa hỏi người giữ đất.
Đời trước, Lạc từng có một bản đồ Tây Uyên chi tiết hơn rất nhiều.
Có những nhánh địa mạch chưa được biết ở thời điểm này, những vùng sau đại chiến đổi cả địa hình, những lối đi hiện giờ còn chưa tồn tại.
Không cái nào nằm trên tờ giấy trước mắt.
Hắn cũng không lấy ký ức đó ra vẽ thêm.
Một bản đồ mang xuống tuyến không phải nơi để ghi những thứ chưa ai có thể kiểm chứng.
Lạc cuộn bản đồ lại, buộc dây rồi đặt cạnh một hộp gỗ nhỏ.
Trong hộp là ba mảnh khoáng lấy từ nút Thanh Mạch hôm nay: một mảnh đá ở rãnh phía bắc, một mảnh ở mép tây nam và một mảnh từ chân cọc mới thay. Tề Mặc cho hắn mang theo để đối chiếu nếu Tây Uyên có nền đá khác khiến cách dẫn lực thay đổi.
Ba mảnh đá chiếm chưa tới nửa lòng bàn tay.
Nhưng khi đặt chúng vào giá, Lạc Hành Chu dừng lại một chút.
Tĩnh Thất từng chứa những thứ giá trị hơn nhiều.
Pháp khí hiếm.
Tàn giản chỉ còn một bản trên đời.
Mẫu vật lấy từ nơi sau này đã sụp khỏi bản đồ.
Có cả những món hắn không nhớ mình đã mất bao nhiêu năm mới đổi được.
Tất cả đều không còn.
Hiện giờ trên giá chỉ có trận châm tiêu chuẩn, vài bình thuốc phổ thông, một bản đồ cũ và ba mảnh đá gần như không đáng tiền.
Lạc nhìn chúng vài nhịp rồi đóng ngăn lại.
Như vậy cũng được.
Ít nhất những thứ này thuộc về đời này.
Không phải di vật của một tương lai đã chết.
Thanh kiếm hiện tại vẫn đặt ngoài bàn, ngay tầm tay. Lạc thử rút một lần rồi tra lại vào vỏ.
Kiếm vẫn quá thẳng.
Nhưng chuyến Tây Uyên này là khảo sát, không phải chiến trường.
Lạc không có lý do thay một thanh kiếm còn dùng được chỉ vì đã quen với thứ tốt hơn trong một đời khác.
Hắn đóng Tĩnh Thất.
Trên bàn bên ngoài vẫn còn một tờ giấy chưa đọc hết.
Đó là bản phối hợp các đoàn tới Định Tuyến Hội, vừa được người của viện đưa tới trước khi hắn về phòng.
Lạc kéo ghế ngồi xuống.
Danh sách của Vô Tướng nằm ở trang đầu.
Tề Mặc ở dòng thứ nhất trong nhóm trắc mạch.
Hai người khác phụ trách trận trụ và đo địa tầng.
Tên Lạc Hành Chu nằm ở dòng cuối.
Phía sau không còn hai chữ “chờ định”.
Chỉ có một hàng rất gọn:
Lạc Hành Chu — phụ trắc, theo dõi phương án điều chỉnh Thanh Mạch.
Hắn lật sang trang thứ hai.
Mấy tông phái và thương hội khác.
Sau đó là các bên của Tây Uyên.
Trang kế tiếp mới tới Quy Tàng Kiếm Tông.
Lạc Hành Chu đọc từ trên xuống.
Trưởng bối dẫn đoàn.
Hai chấp sự Ngoại Vụ.
Một luyện khí sư.
Ba kiếm tu hộ tuyến.
Hai đệ tử trẻ.
Tên đầu tiên hắn không biết.
Tên thứ hai, hắn biết quá rõ.
Tạ Hoài Uyên — hộ tuyến thực địa.
Ngón tay Lạc dừng ở mép giấy.
Không lâu.
Chỉ đủ để đọc lại một lần, chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Tạ Hoài Uyên.
Mười tám tuổi.
Quy Tàng Kiếm Tông.
Người mà cách đây vài ngày hắn còn viết cạnh tên hai chữ tạm tránh.
Lạc Hành Chu ngả lưng vào ghế.
Phản ứng đầu tiên của hắn không phải nghĩ Tạ tại sao lại tới.
Mà là kiểm tra xem mình có thể không tới hay không.
Điều lệnh Vô Tướng vừa đóng viện ấn.
Phương án Thanh Mạch do chính hắn đưa ra.
Tề Mặc đã lấy việc người viết phải theo nhìn thực địa làm một phần lý do để viện chấp nhận.
Nếu bây giờ Lạc xin đổi người, hắn cần một lý do thuộc về hiện tại.
Thương thế?
Không có.
Tu luyện gặp vấn đề?
Không có.
Gia sự?
Càng không.
Không thích người Quy Tàng?
Một lý do như vậy đủ để hắn tự thấy phiền trước khi người khác kịp hỏi.
Hắn khép danh sách lại.
Rồi mở ra lần nữa.
Không phải vì cái tên sẽ biến mất.
Hắn chỉ muốn nhìn phần ghi bên cạnh.
Hộ tuyến thực địa.
Không phải người chủ trì Quy Tàng.
Không phải đại diện có quyền quyết định mọi việc.
Chỉ là một đệ tử trẻ được đưa theo để xử lý nguy hiểm ngoài tuyến.
Rất hợp lý.
Tạ Hoài Uyên ở tuổi mười tám đã đủ nổi bật để nhận việc đó.
Lạc nhớ đời trước người này vào Tây Uyên sớm hay muộn không rõ đến từng ngày. Ký ức của hắn về quãng thời gian trước lần hai người chính thức đối đầu vốn không được xây từ việc theo dõi Tạ từng chuyến đi.
Vì vậy, chỉ riêng cái tên ở đây không chứng minh gì khác thường.
Thứ khác thường nằm ở tờ thông báo kẹp sau danh sách.
Lạc rút nó ra.
Tây Uyên Thất Thành Hội xác nhận mở Định Tuyến Hội sớm hơn lịch cũ.
Lý do được ghi rất rõ.
Một phía, Quy Tàng đã đáp ứng điều kiện hộ tuyến của kỳ này, lô Huyền Cương cũng đã qua ngoại trạm với niêm trọng nguyên vẹn, nên có quyền yêu cầu mở phiên phân định sớm.
Phía còn lại, Vô Tướng vừa gửi kết quả cho thấy nút Thanh Mạch nối tuyến có thể bước vào một lượt kiểm thực địa mới dưới điều kiện hiện tại.
Hai việc cùng xảy ra.
Buổi họp vì thế được đẩy lên.
Lạc Hành Chu đọc đoạn đó lần thứ hai.
Phần của Vô Tướng, hắn biết nó đến từ đâu.
Từ một tờ trình xin thêm một điểm trắc.
Từ một nhịp dội ngược trên thạch bàn.
Từ việc Tề Mặc chịu cho thử một phương án có thể hoàn nguyên.
Còn phần Quy Tàng thì không.
Đời trước, ở thời điểm này, điều kiện kia chưa kéo Định Tuyến Hội lên sớm.
Hiện tại nó đã xảy ra.
Lạc đặt tờ thông báo xuống cạnh danh sách.
Một thay đổi hắn làm ở Vô Tướng không thể tự chạy sang Quy Tàng trước khi hai bên có liên hệ để khiến một lô kiếm liệu được giao khác đi.
Ít nhất, hắn chưa nhìn thấy đường nối nào như vậy.
Nhưng “chưa nhìn thấy” không đồng nghĩa “không tồn tại”.
Có thể một quyết định khác trong Quy Tàng đã đổi.
Có thể người phụ trách tuyến nhận ra một sai lệch sớm hơn đời trước.
Có thể chính việc Tây Uyên nghe tin Vô Tướng sắp kiểm tuyến khiến họ thúc một thủ tục khác, rồi thủ tục ấy quay lại đẩy Quy Tàng nhanh hơn.
Cũng có thể ký ức đời trước của hắn đơn giản thiếu một mắt xích vốn đã rất gần việc thay đổi.
Có nhiều khả năng.
Không cái nào cần tới một lời giải thần bí.
Lạc lấy bút, viết một dòng nhỏ ở mép sau của tờ ghi chép riêng.
Quy Tàng: kỳ giao/hộ tuyến hoàn tất sớm hơn ký ức. Nguyên nhân chưa rõ.
Hắn dừng bút.
Rồi thêm một câu bên dưới.
Không quy về bản thân khi chưa có đường nhân quả.
Tạ Hoài Uyên vẫn nằm trên danh sách trước mặt.
Lạc nhìn cái tên ấy lần cuối rồi gấp tờ giấy theo nếp cũ.
Đời trước, Tạ rất giỏi nhìn người khác giữ gì, bỏ gì, sau đó đoán họ đang che điều nào.
Nếu gặp nhau sớm là việc không tránh được, vậy thứ cần làm không phải cưỡng ép lịch sử quay lại vị trí cũ.
Chỉ cần đừng cho người kia quá nhiều dấu để đọc.
Ý nghĩ vừa tới đó, Lạc Hành Chu đã thấy nó có một vấn đề.
Tạ Hoài Uyên đời trước thường càng chú ý khi người khác cố không để lại dấu.
Hắn đặt danh sách xuống.
Khó chịu thật.
Sáng hôm sau, sân trước Trắc Mạch Viện có hai xe chở trận cụ và sáu người đứng chờ.
Tề Mặc đến cuối cùng trong nhóm trắc mạch, nhưng không ai dám nói hắn muộn vì trên tay hắn là xấp công văn vừa lấy từ viện chủ.
Hắn ném một tờ cho Lạc.
“Giữ.”
Lạc bắt lấy.
“Gì?”
“Bản sao điều lệnh.”
“Ta có mộc bài.”
“Xuống Tây Uyên gặp người thích xem giấy hơn xem bài thì đưa giấy.”
Lạc cất vào tay áo.
“Họ khác nhau?”
“Có.”
“Phiền.”
“Ra ngoài viện mới biết trong viện ít phiền đến mức nào.”
Tề Mặc nói như người đã xác nhận chuyện ấy rất nhiều lần.
Một chấp sự phụ trách đoàn kiểm lại số người, trận cụ và lệnh qua trạm. Không ai hỏi Lạc có sẵn sàng hay chưa. Tên đã đóng viện ấn, vật đã lên xe, câu hỏi ấy không còn giá trị thực tế.
Trước khi khởi hành, người phụ trách ngoại vụ của Đạo Viện mang tới một phù thư mới từ Tây Uyên.
Thời gian Định Tuyến Hội được xác nhận.
Các đoàn sẽ tới gần như cùng một đợt.
Lạc Hành Chu nhìn ngày ghi trên phù thư.
Sớm hơn đời trước.
Không nhiều đến mức biến cả thiên hạ thành một nơi khác.
Nhưng đủ để hai cái tên vốn chưa nên nằm trên cùng một tờ giấy lại xuất hiện cạnh nhau sớm hơn lịch sử.
Hắn trả phù thư cho người phụ trách.
Xe trận bắt đầu lăn bánh.
Cổng đá của Vô Tướng Đạo Viện chậm rãi lùi về sau.
Lạc ngồi ở mép xe thứ hai, một tay đặt trên vỏ kiếm, tay kia giữ mộc bài Tây Uyên trong tay áo.
Hắn đã trở lại để sửa những việc mình biết sẽ sai.
Việc đầu tiên chỉ là thêm một điểm trắc.
Bây giờ con đường từ điểm trắc ấy đang dẫn thẳng tới một người hắn vốn định tránh.
Lạc Hành Chu nhìn về phía tây.
Lần này, hắn không đổi đường.