Chương 43 — Ba Việc Đều Đúng
DRAFT
Sáng hôm sau, Tạ Hoài Uyên nhìn Ninh Chiếu Tuyết bước qua góc khuất trước tất cả mọi người.
Nàng không mang trụ.
Cũng không mang dụng cụ dò.
Trong tay chỉ có một cọc gỗ thấp, một cuộn dây vàng và thẻ Hộ Tuyến Khế buộc sát cổ tay trái.
Tề Mặc đứng sau điểm bốn, một tay giữ vỏ trụ đang tắt, một tay ra dấu chờ. Lạc Hành Chu ở phía bên kia, vai trái vẫn thả tự nhiên, không ôm giấy. Lương Túc quỳ cạnh dải vật liệu đen, kiểm lại hộp ngọc dò. Thẩm Thanh Giản đứng gần Tạ Hoài Uyên nhất, như thể sự sắp xếp ấy vốn không cần ai nhắc.
Hàn Tố Nghi không vào sâu. Thẻ lệnh của nàng ở ngoài miệng khe, nhưng từng câu đã được truyền lại trước khi nhóm tiến vào.
Qua góc khuất, mốc người trước.
Sau đó mới tới trụ.
Sau trụ mới tới lượt đọc của Lạc Hành Chu.
Ngọc trơ phải được tháo ra, nền phải được đọc lại.
Chỉ khi nền không đổi, đường xám mới được xét cắt.
Thứ tự rất dài đối với ba việc vốn chẳng liên quan đến nhau.
Tạ Hoài Uyên thấy như vậy tốt hơn một thứ tự ngắn.
Ninh Chiếu Tuyết biến mất sau vách.
Dây vàng trượt qua tay người giữ điểm, chậm rãi thêm ra.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Dây dừng.
Ninh Chiếu Tuyết kéo một lần.
Người giữ điểm kéo đáp một lần.
Sau đó hai lần ngắn.
Đường người ổn.
Tề Mặc mới giơ tay.
“Qua.”
Tạ Hoài Uyên bước sau Lạc Hành Chu.
Góc khuất không giấu một vực sâu hay một cửa đá như những câu chuyện người ngoài thường thích kể về Táng Tinh. Sau vách chỉ là một đoạn lòng khe hẹp hơn, nền tụt xuống gần nửa bậc chân, trần đá nghiêng thấp rồi mở ra thêm khoảng mười mấy bước. Ánh sáng ngoài miệng khe không vào được tới đây, nhưng hai viên quang ngọc treo ở thắt lưng Hà Sâm đủ soi phần đường trước mặt.
Vấn đề nằm ở chỗ âm thanh gần như đổi hẳn.
Ở phía ngoài, Hồi Âm Khe trả tiếng về sai hướng.
Qua góc này, nó trả ít hơn.
Mỗi tiếng chân rơi xuống nền như bị đá nuốt mất một nửa, chỉ còn phần còn lại trượt xa về trước rồi tan.
Ninh Chiếu Tuyết đứng ở mép phải, cọc người đã được đóng sát một hõm đá đủ rộng cho hai người né nhau. Nàng kéo thử dây một lần nữa, nhìn người phía sau đáp rồi mới nói:
“Mốc ở đây.”
Tề Mặc bước qua, không nhìn cọc trước.
Hắn nhìn nền.
Lương Túc cùng Hà Sâm đưa vỏ trụ đang nghỉ qua góc. Vỏ còn lại vẫn giữ ở điểm bốn. Phương thức luân phiên không thay đổi chỉ vì họ vừa được phép bước thêm mười mấy bước.
Tề Mặc đặt vỏ mới cách mốc người ba bước.
Ngọc chính sáng lên.
Dấu phụ yên.
Hắn không nói gì.
Dịch thêm hai bước.
Lại đặt.
Ngọc chính vẫn sáng đều.
Dấu phụ chỉ lóe một lần khi Hà Sâm rút chân, rồi tắt cùng nhịp.
Tạ Hoài Uyên nhìn mặt Tề Mặc.
Không hài lòng, nhưng cũng không thất vọng.
Chưa có lý do dựng trụ thứ năm.
Họ tiến tiếp.
Đến gần cuối phần nền bằng, quang ngọc của Hà Sâm chiếu được một đường gờ đá nằm ngang qua khe. Nó không cao, chỉ như một sống đá mỏng trồi lên khỏi nền. Bên trái gờ có một vùng bụi xám khô. Bên phải là đá sẫm màu hơn, có lớp ẩm rất mỏng.
Tề Mặc dừng.
Không phải vì màu đá.
Vỏ trụ trong tay Lương Túc chưa kịp đặt xuống, dấu phụ ở chân đã chớp một nét.
“Đứng yên.”
Mọi người dừng.
Lương Túc đặt vỏ xuống đúng chỗ đang đứng.
Ngọc chính chưa bật.
Dấu phụ lại hiện một sợi sáng mỏng, kéo về phía phải rồi mất.
Tề Mặc nhìn gờ đá.
“Lùi nửa bước.”
Hà Sâm lùi vỏ.
Yên.
“Tiến nửa bước.”
Vỏ trở lại gần gờ.
Sợi sáng xuất hiện.
Không cần thần thức.
Không cần bản cũ.
Tề Mặc lấy mực đánh một chấm trên nền.
“Điểm năm.”
Lương Túc hỏi: “Không thử thêm phía trước?”
“Lệnh chỉ tới điểm đổi dấu đầu tiên.”
“Ta biết. Ta hỏi có cần xác nhận điểm đổi nằm ở đây hay chỉ là quanh đây.”
Tề Mặc nhìn Ninh Chiếu Tuyết.
“Đường người nếu trụ ở đây?”
Ninh Chiếu Tuyết bước vòng qua thân vỏ, rồi nằm hẳn một cánh tay xuống nền như giả làm người bị thương. Hà Sâm kéo nàng ngược về mốc người bằng dây ngắn. Khoảng trống chật hơn điểm hai, nhưng người kéo không phải vòng qua mặt đá ướt.
“Dùng được.” Nàng ngồi dậy. “Nhưng không dịch sang phải.”
Tề Mặc quay sang Lương Túc. “Ngươi có thể dịch nửa bước trái để thử giới hạn. Không đi trước gờ.”
Lương Túc làm theo.
Dấu phụ mờ đi.
Trở lại chấm mực, nó sáng rõ hơn.
Tề Mặc gật.
“Đủ.”
Điểm năm được giữ.
Không ai hỏi vì sao nó lệch khỏi hướng bốn điểm trước.
Đến lúc này, tất cả đã quen với việc trụ đúng không cần đứng đẹp.
Tạ Hoài Uyên nhìn lại phía sau. Qua góc khuất, điểm bốn không còn thấy được. Chỉ có dây vàng kéo từ tay Ninh Chiếu Tuyết vòng qua mép đá, chứng minh phía sau vẫn có người.
Tề Mặc không kích thêm gì.
Hắn cho Lương Túc bật ngọc chính ở điểm năm với mức thấp nhất dùng để đọc hướng.
Ánh sáng lên chậm hơn điểm bốn một nhịp.
Dấu phụ ở chân vỏ lóe, tắt, rồi giữ một nét rất nhạt ở phía phải.
Không giống dấu gần bốn hơi.
Tề Mặc ghi riêng.
“Điểm năm: ngọc chính chậm một nhịp; dấu phụ lệch phải, không kéo dài.”
Tạ Hoài Uyên nghe tiếng đầu bút trên giấy.
Việc thứ nhất đã xong.
Tề Mặc đặt trụ ở nơi hiện trường yêu cầu, không ở nơi bản cũ hay khoảng cách đẹp yêu cầu.
Không có gì thần bí trong đó.
Họ lùi lại điểm bốn trước khi Lạc Hành Chu bắt đầu phần của mình.
Tạ Hoài Uyên đứng ngoài vòng đọc.
Cụm bốn nét vẫn nằm dưới dải vật liệu đen, không đổi bằng mắt thường. Đường xám chì men dưới mép vật liệu rồi chìm vào vách. Cổ hẹp dự kiến cắt nằm chếch sang phải cụm nét hơn một sải tay.
Tề Mặc cho đọc nền trước.
Không phải bằng thần thức.
Vỏ trụ ở điểm bốn được bật ngọc chính một lượt ngắn. Dấu phụ giữ gần bốn hơi như cũ. Ngọc dò ngoài mặt đường xám tăng sáng khi ngọc chính lên, tắt chậm gần một hơi sau khi ngọc chính tắt.
Tất cả đều giống lượt trước trong mức họ có thể nhìn thấy.
Tề Mặc quay sang Lạc Hành Chu.
“Bắt đầu.”
Lạc Hành Chu không lập tức dùng thần thức.
Hắn lấy một miếng ngọc trắng đục từ túi vải nhỏ, mỏng hơn lòng bàn tay, cạnh không mài sắc. Miếng ngọc không chứa trận văn, không có đường dẫn, chỉ là một vật trơ đã được Huyền Lô thử trước ở sân để chắc rằng nó không nhận linh lực ở mức dùng hôm nay.
Lạc Hành Chu đặt nó vào khoảng giữa cụm bốn nét, không chạm vách. Một giá gỗ thấp giữ miếng ngọc đứng cách mặt đá nửa đốt tay.
Thẩm Thanh Giản hỏi:
“Vai?”
“Không dùng lực tay trái.”
“Đầu?”
“Bình thường.”
“Thần thức một phía trước.”
“Ừ.”
Lạc Hành Chu ngồi xuống, tay phải đặt trên đầu gối.
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn nhắm mắt.
Không có linh quang lớn.
Không có trận bàn mở ra.
Chỉ có viên ngọc trắng đục đứng giữa bốn nét và một khoảng im lặng kéo chưa tới hai hơi.
Lạc Hành Chu mở mắt.
“Phía trái chỉ trả một đường.”
Tề Mặc hỏi: “Có kéo sang điểm trống?”
“Có, nhưng dừng ở mép ngọc.”
“Có bắt nét thứ tư?”
“Không.”
Thẩm Thanh Giản nói: “Dừng.”
Lạc Hành Chu thu thần thức hoàn toàn.
Hắn không tranh thủ làm phía còn lại.
Tạ Hoài Uyên thấy bàn tay phải của hắn vẫn thả lỏng, nhịp thở không đổi. Vai trái cũng không cứng lên. Dù vậy, Thẩm Thanh Giản vẫn chờ đủ một quãng rồi mới hỏi:
“Có trắng tầm nhìn?”
“Không.”
“Có chậm thân thể?”
“Không.”
“Có tê?”
“Không.”
“Làm phía kia.”
Lạc Hành Chu đổi vị trí ngồi, không đổi miếng ngọc.
Lượt thứ hai ngắn hơn lượt đầu.
Hắn mở mắt.
“Phía phải trả một đường khác. Không nhập vào đường thứ nhất khi có mép dừng.”
Tề Mặc ngồi xuống cạnh hắn.
“Vậy cụm này tạo hai đường?”
Lạc Hành Chu lắc đầu.
“Chỉ nói người đọc có thể tách được hai phản hồi khi có mép dừng. Chưa biết chúng vốn là hai đường, hay một đường bị địa hình chia.”
“Được.”
Không ai gọi đó là trận văn.
Không ai nói phương pháp cũ của Lạc Hành Chu sai.
Tạ Hoài Uyên chỉ biết một điều: nếu quét rộng như phản xạ tự nhiên của một trận tu muốn hiểu toàn bộ vùng trước mặt, Lạc Hành Chu có thể bắt hai phản hồi cùng lúc. Hôm nay hắn đã tránh điều đó bằng một ranh giới đơn giản có thể tháo ra.
Miếng ngọc trơ được lấy đi.
Lạc Hành Chu tự tay nhấc nó khỏi giá bằng tay phải, đặt vào túi.
Tề Mặc không cho chuyển ngay sang đường xám.
“Đọc nền.”
Lương Túc bật ngọc chính tại điểm bốn lại một lần.
Dấu phụ giữ gần bốn hơi.
Ngọc dò ngoài đường xám sáng theo rồi tắt chậm gần một hơi.
Không có thay đổi nhìn thấy được so với trước khi đặt ngọc trơ.
Tề Mặc nhìn Thẩm Thanh Giản.
“Phần Lạc?”
“Dừng ở đây.”
Lạc Hành Chu không phản đối.
Việc thứ hai đã xong.
Hắn không đọc rộng.
Không giữ hai phản hồi cùng lúc.
Không tạo thêm một vết thương chỉ để chứng minh mình có thể chịu được.
Tạ Hoài Uyên nhìn túi ngọc đã buộc lại bên hông Lạc Hành Chu rồi chuyển mắt sang đường xám.
Đến lượt hắn.
Lương Túc kiểm đoạn cổ hẹp lâu hơn mọi người tưởng.
Hắn không dùng búa.
Chỉ dùng một thanh xương đầu tù, một miếng giấy mỏng và ngọc dò ở mức rất thấp. Đầu xương ép lên phần đá ngay trên đường xám, rồi xuống dưới, rồi sang hai bên. Lương Túc còn gạt lớp bụi mỏng quanh mép bằng một chổi lông nhỏ để nhìn xem có khe chịu lực nào chạy từ đường ấy vào vách hay không.
Cuối cùng hắn ngồi lùi lại.
“Đoạn lộ này nằm trên mặt, không thấy nối với khe nứt chịu vách. Ta không thể nói phần chìm không gánh gì. Nhưng chỗ định cắt chỉ là một lớp mỏng lộ ra, cắt qua lớp ấy không cần lấy đá quanh.”
Tề Mặc hỏi: “Nếu nó gánh lực mà ngươi không thấy?”
“Thì sau cắt mặt vách phải đổi.”
“Đổi thế nào?”
“Nứt, rơi bụi, dịch mép hoặc ngọc dò nền đổi ngay.”
Ninh Chiếu Tuyết chen vào:
“Vùng người?”
Tề Mặc gật.
Nàng bắt đầu dọn.
Hà Sâm lùi về điểm bốn nhưng đứng ngoài hướng chéo từ đường xám. Lạc Hành Chu lùi thêm hai bước, không vì hắn yếu hơn mà vì phần việc của hắn đã xong. Lương Túc giữ hộp dụng cụ ở phía trái. Thẩm Thanh Giản đứng ngoài tầm tay Tạ Hoài Uyên nhưng đủ gần để nhìn cổ tay và sắc mặt hắn.
Ninh Chiếu Tuyết tự đứng ở mép vùng nhận lực, không sau lưng Tạ Hoài Uyên.
“Đường rút trống.”
Tề Mặc đọc lại bản nền.
Ngọc chính điểm bốn bật.
Dấu phụ giữ gần bốn hơi.
Ngọc dò đường xám tăng sáng.
Tắt trụ.
Ngọc dò tắt sau gần một hơi.
Tề Mặc ghi giờ, rồi quay sang Thẩm Thanh Giản.
“Y tu?”
Nàng nhìn Tạ Hoài Uyên.
“Cổ tay?”
“Không đau.”
“Nóng?”
“Không.”
“Tê?”
“Không.”
“Lưỡi cắt dùng lực ép. Nếu phải xoay cổ tay liên tục hoặc dùng va chấn thì dừng.”
“Rõ.”
Tề Mặc nhìn Tạ Hoài Uyên lần cuối.
“Được cắt.”
Lương Túc đưa lưỡi ngọc.
Nó ngắn, mỏng, cán gỗ vừa một bàn tay. Không giống kiếm. Không có chuôi hộ thủ, càng không có linh văn dẫn lực.
Tạ Hoài Uyên cầm bằng tay phải.
Hắn không vận kiếm khí.
Không gọi kiếm ý.
Chỉ đặt cạnh lưỡi vào đoạn xám chì hẹp nhất đã đánh dấu.
Lớp vật liệu cứng hơn hắn dự đoán một chút.
Tạ Hoài Uyên không tăng lực đột ngột.
Hắn đổi góc vai, dồn lực từ khuỷu tay xuống, giữ cổ tay thẳng. Lưỡi ngọc lún vào một đường rất mỏng, phát ra tiếng rít nhỏ gần như bị vách đá nuốt mất.
Một phần lớp xám tách ra.
Chưa đứt.
Tạ Hoài Uyên dừng.
Thẩm Thanh Giản hỏi ngay:
“Cổ tay?”
“Ổn.”
Lương Túc cúi nhìn vết cắt.
“Thêm một lần ép cùng góc. Không xoay.”
Tạ Hoài Uyên đặt lưỡi lại đúng rãnh cũ.
Lần thứ hai, lớp xám đứt.
Không có tiếng nổ.
Không có linh quang bắn ra.
Chỉ một sợi sáng cực mảnh ở ngọc dò tắt gần như ngay lập tức.
Tạ Hoài Uyên rút tay.
Ninh Chiếu Tuyết giơ dấu dừng người.
Tất cả đứng yên.
Một hơi.
Hai hơi.
Mặt vách không nứt.
Không có bụi đá rơi.
Đoạn cắt vẫn nằm đúng trên mặt.
Lương Túc thở ra.
“Ít nhất vách chưa phản.”
Tề Mặc không đáp.
Hắn đã nhìn vỏ trụ điểm bốn.
Dấu phụ ở chân vỏ không tắt như lần nền trước.
Nó sáng lên một lần.
Rồi tắt.
Tạ Hoài Uyên vừa định nhìn sang đường xám thì từ phía sau góc khuất, dây vàng trong tay Ninh Chiếu Tuyết giật mạnh một cái.
Không phải tín hiệu người.
Ninh Chiếu Tuyết giữ dây, sắc mặt đổi ngay.
“Điểm năm.”
Tề Mặc quay người.
Ở bên kia góc, Hà Sâm đã để lại một người giữ vỏ trụ theo lệnh trước khi nhóm lùi về điểm bốn. Dấu truyền quay lại bằng hai lần kéo ngắn, rồi một lần dài.
Ninh Chiếu Tuyết dịch thành lời:
“Dấu phụ sáng.”
Tề Mặc nói: “Ngọc chính?”
Nàng kéo hỏi.
Đáp lại một lần ngắn.
“Đã tắt.”
Lương Túc nhìn đường xám vừa bị cắt.
Một chấm sáng nhỏ xuất hiện ở phần tiếp tục của đường xám phía bên kia vết cắt.
Không nằm sát mép.
Nó hiện cách chỗ cắt gần hai bước, nơi đường xám chìm mờ vào vật liệu đen.
Cùng lúc đó, Lạc Hành Chu lên tiếng:
“Cụm nét.”
Tạ Hoài Uyên nhìn xuống.
Khoảng trống nhỏ giữa bốn nét nông không sáng thành một đường.
Chỉ có một điểm trắng nhạt như đầu kim xuất hiện ở chính giữa khoảng trống.
Tề Mặc giơ tay.
“Không ai chạm.”
Ba dấu.
Điểm phụ ở trụ thứ năm sau góc.
Chấm sáng trên phần đường xám ở xa vết cắt.
Điểm trắng giữa cụm bốn nét.
Không nằm cùng một chỗ.
Không dùng cùng một thứ để đọc.
Vậy mà chúng cùng xuất hiện sau một nhịp.
Rồi cùng tắt.
Không ai nói.
Tề Mặc nhìn tờ ghi nền.
“Thời gian.”
Hà Sâm đáp từ phía sau dây bằng chuỗi kéo đã quy ước.
Ninh Chiếu Tuyết dịch:
“Sau cắt gần một hơi.”
Lương Túc nhìn chấm sáng đã mất trên đường xám.
“Ở đây cũng gần một hơi.”
Lạc Hành Chu nói: “Cụm nét cũng vậy.”
Tạ Hoài Uyên vẫn cầm lưỡi ngọc, nhưng mũi lưỡi đã hạ xuống đất.
Cổ tay phải không đau.
Trong lồng ngực cũng không có nhịp lạnh quen thuộc.
Cổ huyết không thức.
Điều đó không làm cảnh trước mặt dễ hiểu hơn.
Tề Mặc quay sang hắn.
“Ngươi có làm gì ngoài cắt?”
“Không.”
“Kiếm khí?”
“Không.”
“Linh lực?”
“Không chủ động dẫn vào.”
Tề Mặc nhìn Lạc Hành Chu.
“Ngọc trơ?”
“Đã tháo trước lượt nền.”
“Thần thức còn giữ?”
“Không.”
“Điểm năm?”
Ninh Chiếu Tuyết kéo hỏi người sau góc rồi đáp:
“Không ai động vào trụ. Ngọc chính đã tắt trước khi dấu phụ sáng lại.”
Tề Mặc không hỏi thêm.
Hắn cúi xuống tờ giấy, vạch ba chấm cách xa nhau.
Một chấm ở điểm năm.
Một chấm ở đường xám.
Một chấm ở cụm nét.
Không nối chúng lại.
Lương Túc nhìn động tác ấy.
“Ngươi không định vẽ đường?”
“Chưa có đường để vẽ.”
“Nhưng chúng cùng nhịp.”
“Cùng nhịp không nói cho ta biết cái gì nối chúng.”
Tạ Hoài Uyên thấy Lạc Hành Chu nhìn ba chấm lâu hơn một chút.
Không phải kiểu nhận ra một bí mật đời trước.
Ít nhất Tạ Hoài Uyên không thấy dấu ấy trên mặt hắn.
Chỉ là một trận tu đang nhìn thấy ba phản hồi vốn không nên bị ép thành một lời giải quá sớm.
Tề Mặc đóng nắp nghiên mực.
“Dừng toàn lượt.”
Không ai phản đối.
Hàn Tố Nghi đã ghi rõ: có dấu khác thường sau cắt thì dừng, không vì đã qua góc mà cố làm đủ phần còn lại.
Thật ra phần được phép hôm nay đã làm đủ.
Điều cần bỏ không phải một việc chưa hoàn thành.
Là sự tò mò muốn làm thêm một việc thứ tư.
Rút khỏi điểm bốn mất lâu hơn vào.
Không phải vì đường sập.
Không có gì sập.
Tề Mặc chỉ buộc mọi người trả từng thứ về đúng trạng thái có thể kiểm lại sau này.
Lưỡi ngọc được đặt riêng sau khi Lương Túc xác nhận không có mảnh vật liệu nào bám đủ để thu. Không ai cạo vụn ở mép cắt, không giữ lại thứ gì từ dải đen; dụng cụ chỉ được niêm để ghi rõ nó đã dùng cho lượt cắt, không biến thao tác được phép thành một cách lấy mẫu vòng.
Miếng ngọc trơ của Lạc Hành Chu được giữ riêng, không đặt lại gần cụm nét.
Vỏ trụ điểm năm không nhấc ngay. Người giữ sau góc đọc lại một lượt yên rồi mới cho Hà Sâm và Lương Túc tiến lên rút về theo cách luân phiên. Mốc người của Ninh Chiếu Tuyết vẫn ở lại đến cuối cùng.
Tạ Hoài Uyên đi gần cuối nhóm trong.
Qua khúc trái, hắn nhìn lại dải vật liệu đen.
Vết cắt trên đường xám chỉ nhỏ bằng chiều ngang một móng tay.
Không có thứ gì từ đó tràn ra.
Không có dấu nào nói cho hắn biết mình vừa chạm vào cùng loại lực từng kéo Cổ huyết thức dậy ở đời trước hay hoàn toàn không liên quan.
Điều chắc chắn duy nhất là việc cắt đã có lý do hiện tại.
Và sau nó, ba nơi khác nhau đã đáp cùng một nhịp.
Ký ức đời trước không có cảnh này.
Nó không giúp được gì.
Tạ Hoài Uyên thấy điều đó nhẹ nhõm hơn khó chịu.
Ít nhất hắn không phải lựa giữa tin ký ức và tin mắt mình.
Mắt mình đã có việc để làm.
Ra tới mái che ngoài khe, Thẩm Thanh Giản bắt Tạ Hoài Uyên đưa cổ tay trước khi hắn kịp đặt lưỡi ngọc niêm lên bàn.
Nàng ấn qua nhánh dưới, kiểm độ nóng rồi mới hỏi:
“Đau?”
“Không.”
“Tê?”
“Không.”
“Mỏi?”
“Không.”
“Giữ lệnh cũ.”
“Ta đoán được.”
Thẩm Thanh Giản ngẩng lên nhìn hắn.
“Đoán đúng không làm ngươi được thêm quyền.”
Tạ Hoài Uyên cười rất nhẹ. “Ta cũng đoán được câu này.”
“Vậy hôm nay ngươi tiến bộ ở việc đoán.”
Nàng chuyển sang Lạc Hành Chu.
Tạ Hoài Uyên lùi sang bên.
“Trắng tầm nhìn?”
“Không.”
“Chậm thân thể?”
“Không.”
“Đau đầu?”
“Một chút căng, đã hết sau khi thu thần thức.”
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn lâu hơn.
“Ghi.”
Lạc Hành Chu gật.
“Lượt sau không tự tăng vì hôm nay tách được hai phía.”
“Biết.”
Tạ Hoài Uyên không xen vào.
Hắn chỉ nhớ rằng hai phản hồi đã được tách ra mà Lạc Hành Chu không cần giữ cả hai cùng lúc.
Việc của Lạc Hành Chu đúng.
Việc của Tề Mặc cũng đúng.
Việc của hắn, trong điều kiện đã đặt, cũng không sai.
Ba việc đều đi qua từng lớp kiểm trước khi được phép làm.
Và chính sau khi cả ba đều đúng, Hồi Âm Khe mới trả về một thứ chưa ai xin.
Buổi đối chiếu ở nhà công vụ không kéo dài đến tối.
Hàn Tố Nghi đọc bản ghi từ đầu đến cuối, không cho ai nói chen trong lượt đầu.
Tề Mặc ghi ba việc theo thứ tự thời gian.
Một: điểm năm được đặt ở gờ đá đầu tiên sau góc vì dấu phụ xuất hiện trước khi ngọc chính kích hoạt; vị trí dịch trái làm dấu mờ, vị trí chấm mực làm dấu rõ; đường cứu người vẫn dùng được.
Hai: ngọc trơ tách được hai phản hồi quanh cụm bốn nét trong hai lượt thần thức ngắn; ngọc được tháo hoàn toàn, bản nền sau tháo không đổi trong mức quan sát.
Ba: đường xám được cắt tại đoạn lộ mỏng sau xác nhận kết cấu, nền, vùng người và y tu; không dùng kiếm khí, không dùng va chấn.
Sau cắt gần một hơi, ba dấu cùng xuất hiện rồi tắt: dấu phụ điểm năm, chấm sáng ở phần đường xám phía xa vết cắt và điểm trắng giữa cụm bốn nét.
Hàn Tố Nghi đặt giấy xuống.
“Có ai thấy một trong ba việc vi phạm điều kiện đã đóng ấn?”
Không ai nói.
Nàng nhìn Lương Túc.
“Phần kết cấu?”
“Không thấy dấu vách chịu lực đổi trước hoặc sau cắt. Không có nứt, dịch mép hay bụi rơi.”
“Tề Mặc?”
“Bản nền trước cắt đủ. Ngọc trơ đã tháo. Người đã dọn. Sau dấu chung ta dừng ngay.”
“Ninh Chiếu Tuyết?”
“Đường người giữ được cả khi rút. Không ai đứng trong vùng cắt.”
“Thẩm Thanh Giản?”
“Tạ Hoài Uyên không vượt tải đã cho. Lạc Hành Chu dùng hai lượt ngắn tách nhau, không giữ kéo dài. Có căng đầu nhẹ sau lượt đọc nhưng tự hết, phải ghi và không được lấy làm căn cứ tăng tải.”
Hàn Tố Nghi gật.
Cuối cùng nàng nhìn Tạ Hoài Uyên và Lạc Hành Chu.
“Có ai giữ lại một dấu hiện tại làm thay đổi cách hiểu ba phản hồi này?”
Câu hỏi được đặt rất đúng.
Không hỏi bí mật.
Không hỏi đời trước.
Chỉ hỏi có bằng chứng hiện tại nào chưa đưa lên bàn mà có thể làm đổi quyết định không.
Tạ Hoài Uyên đáp trước:
“Không.”
Lạc Hành Chu nói:
“Không.”
Hàn Tố Nghi thu giấy.
“Vậy chưa nối ba chấm.”
Lương Túc tựa lưng vào ghế. “Ta bắt đầu ghét câu đó.”
Tề Mặc nói: “Ghét vẫn phải làm.”
“Ta biết.”
“Ngươi hôm nay than ít hơn.”
“Vì có thứ đáng lo hơn để nghĩ.”
Tề Mặc không cãi.
Hàn Tố Nghi lấy một tờ mới, chỉ viết ba dòng riêng.
Điểm năm: phản hồi sau nguồn chính tắt.
Đường xám: phần xa vết cắt lóe sau thao tác.
Cụm bốn nét: điểm giữa sáng cùng thời điểm.
Dưới ba dòng, nàng viết:
Cùng thời điểm quan sát, quan hệ chưa biết. Không tự lặp cấu hình trước khi có phương án dừng cho phản hồi lan rộng.
Tạ Hoài Uyên nhìn câu cuối.
Không cấm họ quay lại mãi mãi.
Cũng không cho phép ngày mai mang ba việc ra làm lại như một phép thử bình thường.
Hợp lý.
Bởi vì từ lúc ba chấm cùng sáng, ba việc đã không còn hoàn toàn riêng trong hậu quả nữa.
Nhưng điều đó không làm lý do ban đầu của từng việc trở thành sai.
Tề Mặc vẫn cần đặt trụ ở điểm đổi dấu.
Lạc Hành Chu vẫn cần tránh đọc chồng hai phản hồi.
Tạ Hoài Uyên vẫn có căn cứ để ngắt một đường đang nhận lực từ trụ dẫn.
Nếu phải quay lại, họ sẽ phải học cách đối phó với phần giao nhau thay vì giả vờ chưa từng thấy nó.
Tạ Hoài Uyên rời nhà công vụ khi trời vừa chuyển tối.
Ở hành lang, Lạc Hành Chu đi phía trước hắn nửa đoạn.
Tạ Hoài Uyên không gọi lại.
Không cần hỏi Lạc Hành Chu có từng thấy ba dấu ấy ở đời trước hay không.
Cũng không cần nói mình chưa từng thấy.
Câu hỏi hiện tại đã đủ lớn.
Ba điểm cách nhau.
Ba việc có lý do riêng.
Một nhịp đáp chung.
Tạ Hoài Uyên nhìn về phía Hồi Âm Khe đã chìm trong bóng núi.
Hắn không biết thứ gì nối ba chấm trên tờ giấy của Hàn Tố Nghi.
Điều duy nhất hắn biết là lần tới, nếu họ bước vào đó, không ai còn được phép coi một điểm là chuyện của riêng một người nữa.