Chương 44 — Bầu Trời Dưới Đá
DRAFT
Lạc Hành Chu tới miệng Hồi Âm Khe khi trời còn chưa sáng hẳn.
Bầu trời phía đông mới chỉ có một vệt bạc mỏng, nhưng trong khe đã có ánh sáng.
Không phải quang ngọc.
Một dải trắng rất nhạt nằm sâu sau khúc trái, khi hiện khi mất trên mặt đá tối. Từ ngoài miệng khe nhìn vào chỉ thấy nó bằng đầu ngón tay, giống như ai đó đặt một tấm gương nhỏ trong bóng núi rồi xoay đi xoay lại theo một nhịp rất chậm.
Hàn Tố Nghi đứng dưới mái che, bên cạnh là người trực đêm của Tây Uyên. Nàng không cho bất kỳ ai vượt cọc đỏ ngoài miệng khe trước khi nhóm tới đủ.
“Canh tư bắt đầu thấy sáng.” Hàn Tố Nghi nói. “Không người nào vào trong. Không trụ nào được mang vào. Không ai động tới vết cắt hôm qua.”
Tề Mặc nhìn vào khe. “Ánh sáng có tiến ra không?”
“Có một lần tới gần khúc hạ thấp, sau đó lùi.”
“Âm?”
“Không.”
“Rung?”
“Cọc ngoài không ghi được gì rõ.”
Lạc Hành Chu nghe đến đó thì hiểu vì sao họ vẫn phải quay lại.
Không phải để lặp ba việc hôm qua.
Cũng không phải để tìm lời giải cho ba dấu cùng sáng.
Một thay đổi đã tự xuất hiện sau khi tất cả rời khỏi khe. Nếu không biết nó dừng ở đâu, tuyến Hồi Âm Khe không thể tiếp tục giữ người ở miệng, càng không thể coi việc đóng cọc đỏ ngoài cùng là đủ.
Hàn Tố Nghi đặt một thẻ gỗ lên bàn.
“Lượt kiểm hậu chấn. Chỉ đến điểm bốn. Không qua góc khuất. Không dựng điểm năm. Không đặt ngọc trơ. Không chạm đường xám, cụm bốn nét hay dải vật liệu đen. Hai vỏ trụ chỉ dùng để giữ đường rút ở các điểm đã xác nhận. Nếu ánh sáng tiến về phía người, nếu dấu phụ đồng loạt sáng khi ngọc chính tắt, hoặc dây người mất đáp, rút ngay.”
Ninh Chiếu Tuyết hỏi: “Người ngoài?”
“Ba người Cô Phong giữ đúng ba mốc cũ. Thêm hai người Tây Uyên ở miệng. Ta giữ lệnh dừng ở đây.”
“Được.”
Thẩm Thanh Giản kiểm Tạ Hoài Uyên trước khi phát thẻ vào.
Cổ tay phải của hắn vẫn như tối qua: không nóng, không tê, không đau khi để yên. Nàng không cho hắn thêm quyền dùng kiếm chỉ vì lần ép cắt hôm qua không có triệu chứng.
Đến lượt Lạc Hành Chu, nàng hỏi thẳng:
“Đầu?”
“Không căng.”
“Vai?”
“Như cũ.”
“Thần thức hôm nay?”
Lạc Hành Chu nhìn dải sáng trong khe. “Không dùng nếu chưa cần cứu người.”
Thẩm Thanh Giản gật.
Không ai nhắc Vô Tự.
Không ai cần nhắc.
Lượt này không phải một câu hỏi cần thêm giả thuyết.
Nó là một con đường cần biết còn đưa người trở ra được hay không.
Điểm một yên.
Điểm hai cũng yên.
Hai vỏ trụ đi luân phiên như những lượt trước, nhưng ngọc chính chỉ sáng ở mức thấp nhất đủ để giữ dấu đường. Dây màu của Cô Phong vẫn là thứ quyết định người trước người sau. Không ai gọi hướng bằng tiếng.
Tới gần điểm ba, Lạc Hành Chu nhận ra Hồi Âm Khe đã đổi trước khi nhìn thấy bất kỳ ánh sáng nào.
Nó không còn trả tiếng sai hướng.
Nó gần như không trả tiếng nữa.
Gót giày chạm đá chỉ tạo một tiếng ngắn, khô, rồi mất hẳn. Tiếng dây cọ qua cọc cũng bị nuốt trong khoảng chưa đầy hai bước. Cả khe như có một lớp gì đó phủ lên âm thanh, không dày đủ để biến thành im lặng, nhưng đủ khiến người ta có cảm giác mọi tiếng động đều đang rơi xuống dưới chân thay vì lan ra ngoài.
Ninh Chiếu Tuyết giơ tay.
Dừng.
Tất cả đứng yên.
Tề Mặc nhìn dấu phụ ở vỏ trước. Yên.
Hắn không vì thế cho đi tiếp ngay.
“Hà Sâm.”
“Có.”
“Cọc người ba?”
Hà Sâm kéo dây.
Một lần.
Bên ngoài khúc hạ thấp đáp lại một lần.
“Đường còn.”
Tề Mặc mới gật.
Họ qua điểm ba.
Dải sáng xuất hiện ở vách phải trước khi tới điểm bốn.
Lạc Hành Chu đã thấy đường xám chì hôm qua nhiều lần. Khi không có ngọc dò, nó chỉ là một vệt màu lặng giữa dải vật liệu đen. Vết cắt nhỏ của Tạ Hoài Uyên nằm trên đó, hẹp đến mức phải biết trước mới tìm được.
Sáng nay, vết cắt không phát sáng.
Phần đường xám phía xa cũng không.
Thứ sáng nằm cao hơn.
Một lớp đá sẫm trên trần khe, vốn trước giờ chỉ nhìn như bề mặt ẩm, đang giữ một quầng bạc mỏng. Quầng ấy không hắt xuống như lửa hay quang ngọc. Nó nằm trong mặt đá, loang ra từng chút một, rồi bất chợt tắt khi Tề Mặc cho vỏ trụ trước nghỉ.
Lương Túc ngẩng đầu.
“Đêm qua không có.”
“Không chạm.” Tề Mặc nói.
“Ta chưa định chạm.”
“Ngươi nhìn giống đang định.”
“Ta đang ngẩng đầu.”
“Ngẩng thấp hơn.”
Lương Túc nghiến răng nhưng thật sự lùi nửa bước.
Lạc Hành Chu không cười.
Hắn đang nhìn lớp sáng trên trần.
Nó vừa tắt.
Nhưng ở nền đá dưới chân Tề Mặc, một điểm sáng khác xuất hiện.
Không phải ngọc trụ.
Một chấm trắng nhỏ nằm trong khe nứt tự nhiên ở mặt nền, rồi chấm thứ hai hiện cách nó hai bước. Chấm thứ ba nằm gần mép dải vật liệu đen.
Tề Mặc giơ tay ngay.
“Rút.”
Không ai hỏi thêm.
Ninh Chiếu Tuyết quay trước, kéo dây vàng một lần dài.
Lệnh rút truyền ra ngoài.
Một lần đáp lại từ điểm ba.
Hai lần ngắn từ điểm hai.
Đường còn mở.
Hà Sâm cùng Lương Túc nhấc vỏ trước. Tề Mặc giữ vỏ sau thêm một nhịp rồi tắt ngọc chính hoàn toàn.
Lạc Hành Chu vừa xoay người thì toàn bộ ánh sáng trong khe biến mất.
Không tối dần.
Tắt cùng lúc.
Quang ngọc ở thắt lưng Hà Sâm vẫn sáng, nhưng ánh sáng của nó bỗng bị kéo dài thành một vệt mỏng trên nền. Vệt ấy không hướng về miệng khe.
Nó chạy ngược vào trong.
Lạc Hành Chu chưa kịp nói thì vỏ trụ đã phát ra một tiếng nứt nhỏ.
Ngọc chính đang tắt.
Dấu phụ ở chân trụ sáng trắng.
Không lóe.
Không kéo vài hơi rồi tan.
Nó sáng liền một mạch.
Tề Mặc lập tức hất viên ngọc chỉ hướng ra khỏi rãnh giữ bằng đầu thanh gỗ.
Ánh sáng vẫn không tắt.
“Bỏ vỏ.”
Lương Túc không chần chừ.
Hắn buông cả thân trụ xuống nền.
Cùng lúc đó, từ trần đá truyền xuống một tiếng “cạch”.
Rất nhỏ.
Nhưng lần này âm không bị khe nuốt mất.
Nó đi thẳng qua lòng bàn chân.
Lạc Hành Chu cảm thấy nền đá dưới mình rung lên.
Một lớp sáng bạc bung ra trên mặt trần.
Trong một nhịp, Lạc Hành Chu tưởng phía trên đầu mình biến mất.
Không phải đá vỡ.
Không phải mái khe sụp.
Lớp đá sẫm vẫn ở đó, nhưng toàn bộ bề mặt đã đổi thành màu đen sâu, sâu đến mức mắt không còn nhận ra được khoảng cách. Hàng trăm đốm sáng nhỏ nổi bên trong, có cái trắng, có cái xanh nhạt, có cái chỉ lóe lên rồi mất.
Giống bầu trời đêm.
Một bầu trời nằm dưới núi.
Hà Sâm ngẩng nhìn đến quên cả kéo dây.
Ninh Chiếu Tuyết tát vào cánh tay hắn.
“Nhìn đường.”
Hà Sâm giật mình, lập tức cúi xuống.
Lạc Hành Chu cũng rời mắt khỏi lớp sáng.
Hắn không biết đó là gì.
Đá phản quang, một lớp khoáng chất, một trận thức cổ, hay thứ gì khác đều chưa có bằng chứng.
Nhưng nó đang làm một việc rất rõ.
Linh lực trong khe đổi hướng.
Lạc Hành Chu không cần mở thần thức để nhận ra. Linh lực vốn theo kinh mạch hắn ra ngoài ở đầu ngón tay bỗng chậm lại, như bị một dòng nước ngược ép trở về. Quang ngọc của Hà Sâm sáng mạnh ở mặt dưới, tối ở mặt trên. Mấy sợi tóc rơi trước trán Ninh Chiếu Tuyết không lay theo gió mà bị kéo chếch về phía vách phải.
Tề Mặc cúi xuống vỏ trụ bị bỏ.
“Đừng nhặt.”
Dấu phụ dưới chân vỏ đang chạy vòng quanh thân gỗ theo chiều ngược với mọi lượt trước.
Lương Túc chửi rất nhỏ.
Không ai trách hắn.
Ninh Chiếu Tuyết kéo dây rút lần nữa.
Không có đáp.
Nàng kéo hai lần ngắn.
Vẫn không.
“Dây mất.”
Không phải dây đứt.
Sợi dây vàng vẫn nằm trong tay nàng, căng về phía khúc trái. Nhưng khi Ninh Chiếu Tuyết giật, đoạn dây phía sau chỉ rung tới mép vách rồi đứng yên, như thể phần còn lại bị một lực khác giữ lại.
Tề Mặc nói ngay:
“Rút bằng mắt. Không chờ dây.”
Ninh Chiếu Tuyết gật.
“Ta đầu. Hà Sâm giữa. Thẩm giữ Tạ Hoài Uyên và Lạc Hành Chu trong tầm mắt. Lương Túc bỏ vỏ. Tề Mặc cuối.”
Tạ Hoài Uyên lên tiếng:
“Ta không cần người giữ.”
Thẩm Thanh Giản đáp ngay:
“Ta cũng không hỏi.”
Tạ Hoài Uyên không nói nữa.
Họ lùi qua điểm bốn.
Ba bước đầu không có gì xảy ra.
Bước thứ tư, vách trái mở.
Không có cửa.
Một hàng khe mảnh vốn bị bụi đá che bỗng tách ra cùng lúc. Từ trong đó, những dải kim loại đen mảnh như lá trúc bật ngang qua lòng khe.
Ninh Chiếu Tuyết rút kiếm.
Một kiếm đầu tiên đánh lệch hai dải kim loại, không chém đứt. Tiếng thép va kiếm vang rất ngắn rồi bị trần đá hút mất.
“Lùi!”
Hà Sâm vừa lùi thì một dải khác quét qua chỗ đầu gối hắn vừa đứng.
Không phải yêu thú.
Không có kẻ cầm vũ khí.
Những dải kim loại bật ra, thu vào, rồi đổi góc theo một nhịp không đều. Một số mọc từ vách, một số bật lên từ nền. Chỉ vài hơi, đoạn đường từ điểm bốn về điểm ba đã biến thành một rừng lưỡi đen thấp và dày.
Lương Túc nhìn một nhánh đâm xuyên qua lớp đá vụn rồi nói:
“Đừng chém bừa. Không biết nó ăn lực từ đâu.”
Ninh Chiếu Tuyết vừa ép một dải lệch khỏi Hà Sâm vừa đáp:
“Ta cũng không định đứng nhìn.”
Tề Mặc không tranh luận.
Hắn quỳ xuống ngay sau một mỏm đá thấp, nhìn nhịp bật của những dải kim loại.
“Ba nhịp trái. Một nhịp phải. Rồi trống.”
“Bao lâu?” Ninh Chiếu Tuyết hỏi.
“Không biết.”
“Vậy nói khi trống.”
Lạc Hành Chu nhìn đường về.
Điểm ba chỉ cách chưa đầy mười bước.
Nhưng mười bước ấy đã không còn là đường cũ.
Một dải kim loại mới bật lên đúng nơi cọc trắng từng đánh dấu điểm ba. Cọc vỡ làm đôi.
Lạc Hành Chu thấy trong đầu mình lập tức hiện ra ba cách đọc: nhịp bật, nơi lực tập trung, đường nào đang giữ khoảng trống lâu nhất.
Hắn không mở thần thức.
Chưa cần.
Tề Mặc đang nhìn bằng mắt.
Ninh Chiếu Tuyết đang giữ người.
Tạ Hoài Uyên đã rút kiếm nhưng chưa xuất thủ.
Mỗi người vẫn còn việc của mình.
“Trống!” Tề Mặc quát.
Ninh Chiếu Tuyết kéo Hà Sâm lao qua trước.
Thẩm Thanh Giản theo sát.
Lạc Hành Chu vừa bước thì nền đá dưới chân nghiêng hẳn sang một bên.
Không phải sập.
Cảm giác trọng lượng của hắn đổi hướng.
Trong khoảnh khắc, toàn thân Lạc Hành Chu bị kéo về vách phải như đang đứng trên một sườn dốc mà mắt không nhìn thấy. Hắn chống tay phải xuống đá, giữ được người. Vai trái lập tức căng lên nhưng chưa đau nhói.
Thẩm Thanh Giản quay lại.
“Lạc Hành Chu!”
“Đi tiếp!”
Một bàn tay nắm lấy cổ áo sau vai hắn.
Tạ Hoài Uyên kéo hắn lệch khỏi một dải kim loại vừa quét ngang.
Không mạnh.
Đủ đúng hướng.
Lạc Hành Chu đứng lại được.
Tạ Hoài Uyên buông ngay.
“Trọng lực không đổi.” Lạc Hành Chu nói, thở một nhịp để kiểm tra thân thể. “Linh lực quanh người bị kéo lệch. Cơ thể đang tự đi theo.”
Tề Mặc ở phía sau nghe thấy.
“Đừng dẫn linh lực ra ngoài.”
Ninh Chiếu Tuyết đổi ngay cách giữ kiếm. Kiếm khí quanh lưỡi tắt bớt, chỉ còn lực tay và lớp linh lực sát thân.
Tạ Hoài Uyên cũng vậy.
Điều đó làm họ chậm hơn.
Nhưng ít nhất kiếm không bị kéo lệch khỏi tay.
Họ qua được ba bước.
Rồi đường trống đóng lại.
Một dải kim loại lớn hơn bật từ nền lên, không mảnh như những nhánh trước. Nó rộng bằng cánh tay, cong về phía vách trái, chắn ngang giữa nhóm và điểm ba.
Ninh Chiếu Tuyết chém vào cạnh nó.
Kiếm bật lại.
Không gãy, nhưng cánh tay nàng rung mạnh.
“Không chém đứt được trong một kiếm.”
Tề Mặc nhìn lên trần.
Bầu trời dưới đá sáng hơn.
Những điểm trắng phía trên không đứng yên. Chúng đang trượt chậm thành từng dải, giống như cả mặt tối đang xoay.
Dấu phụ của vỏ trụ bị bỏ sau lưng cũng sáng theo một nhịp mới.
Lạc Hành Chu nghe Lương Túc nói:
“Lực đang tăng.”
Không cần hỏi lực gì.
Mọi người đều cảm thấy.
Linh lực trong cơ thể càng lúc càng khó giữ đúng đường. Mỗi khi vận ra quá nửa lòng bàn tay, nó bị kéo chếch. Một chiêu mạnh hơn không chắc mạnh hơn trong hoàn cảnh này; rất có thể chỉ làm người dùng mất thăng bằng trước.
Ninh Chiếu Tuyết nói:
“Quay lại điểm bốn?”
Tề Mặc nhìn sau lưng.
Hai dải kim loại mới đã mọc ở đó.
“Không còn.”
Lạc Hành Chu thấy Hà Sâm nuốt khan.
Lần đầu tiên từ khi vào Hồi Âm Khe, hai đường trước sau cùng lúc không thể dùng như cũ.
Không phải khảo tuyến nữa.
Họ bị kẹt.
Tạ Hoài Uyên nhìn thanh kim loại lớn chắn đường lâu hơn những người khác một nhịp.
Lạc Hành Chu nhận ra trước khi hắn nói.
“Ngươi thấy điểm?”
Tạ Hoài Uyên gật.
“Khớp trái. Nó không mọc liền với nền. Có một đoạn nhận lực ở chân.”
Lương Túc cúi thấp người để nhìn qua khoảng hở.
“Ta thấy khe. Nhưng lực đang đảo. Dẫn kiếm khí vào đó chưa chắc đi đúng.”
“Không cần dẫn xa.”
Thẩm Thanh Giản quay phắt sang Tạ Hoài Uyên.
“Cổ tay ngươi không được va.”
“Ta biết.”
“Biết không làm thanh kia mềm hơn.”
Tạ Hoài Uyên không cãi.
Hắn đổi tay cầm kiếm, thử một đường rất ngắn trong không khí.
Linh lực vừa ra khỏi thân đã lệch xuống.
Mũi kiếm rung.
Tạ Hoài Uyên dừng ngay.
Đó là lần đầu Lạc Hành Chu thấy hắn dừng một kiếm giữa lúc đã quyết định chém.
Không phải vì sợ.
Vì đường lực sai.
Tề Mặc nói:
“Không được thì bỏ.”
Tạ Hoài Uyên nhìn thanh kim loại, rồi nhìn khoảng trống phía sau nó.
“Nếu bỏ, còn đường nào?”
Không ai trả lời.
Ninh Chiếu Tuyết đang giữ hai nhánh nhỏ hơn ở bên phải. Mỗi lần chúng bật ra, nàng phải dùng kiếm thân chặn chứ không thể thả kiếm khí đi xa. Hà Sâm đã bị một vết rách ở ống quần nhưng chưa chảy máu. Lương Túc đứng quá gần vách để có thể né thêm nếu một nhánh mới mọc ở phía trái.
Trên trần, những điểm sáng tiếp tục xoay.
Tề Mặc nói:
“Ba nhịp nữa nhánh phải đổi góc.”
Ninh Chiếu Tuyết không quay đầu.
“Tạ Hoài Uyên. Nếu ngươi có cách, làm trong ba nhịp.”
Thẩm Thanh Giản quát:
“Không được ép cổ tay.”
“Không ép cổ tay.” Tạ Hoài Uyên đáp.
Rồi hắn nhắm mắt một nhịp.
Lạc Hành Chu đứng cách hắn chưa đầy hai bước.
Hắn thấy thay đổi bắt đầu từ hơi thở.
Tạ Hoài Uyên hít vào rất chậm.
Nhịp đầu bình thường.
Nhịp thứ hai, da ở cổ hắn đỏ lên.
Nhịp thứ ba, nhiệt tỏa ra đủ rõ để Lạc Hành Chu cảm thấy dù không đứng sát.
Không có linh quang bùng nổ.
Không có khí thế ép người.
Chỉ có một thứ trong cơ thể Tạ Hoài Uyên đột nhiên tỉnh dậy.
Mạch ở cổ hắn đập lệch khỏi nhịp linh lực quanh người.
Một nhịp nhanh.
Một nhịp chậm.
Rồi cả thân thể vốn đang bị dòng lực trong khe kéo chếch bỗng đứng thẳng lại.
Lạc Hành Chu nhìn rất rõ.
Không phải môi trường trở về bình thường.
Tóc áo của Tạ Hoài Uyên vẫn bị kéo về vách phải.
Vạt áo hắn vẫn rung theo dòng lực ngược.
Nhưng người hắn không đi theo nữa.
Giống như giữa một dòng nước xiết, có một cọc vừa được đóng xuống đáy.
Tạ Hoài Uyên mở mắt.
Đồng tử không đổi màu.
Chỉ đỏ hơn ở khóe mắt vì nhiệt.
Hắn bước lên.
Thẩm Thanh Giản chửi một tiếng lần đầu tiên Lạc Hành Chu nghe thấy từ nàng.
“Tạ Hoài Uyên!”
“Ba nhịp.”
Ninh Chiếu Tuyết đếm ngay.
“Một.”
Tạ Hoài Uyên không dùng kiếm khí đi xa.
Hắn ép linh lực sát thân kiếm, giữ đường sáng chỉ mỏng bằng một sợi chỉ dọc lưỡi. Bàn chân trái đặt trước, vai xoay thay cho cổ tay. Kiếm đi từ thấp lên, không chém vào phần dải kim loại rộng nhất mà lướt đúng khe nhỏ ở chân trái.
“Cạch.”
Thanh kim loại rung.
Không đứt.
“Hai.”
Một nhánh nhỏ bên phải quét tới.
Ninh Chiếu Tuyết chắn nó.
Tạ Hoài Uyên đổi nửa bước, không xoay cổ tay, mũi kiếm chọc sâu hơn vào khe vừa mở.
Linh lực quanh hắn bị kéo lệch nhưng thân kiếm vẫn giữ đường thẳng.
Lạc Hành Chu không biết hắn làm thế nào.
Chỉ biết sự thay đổi vừa xảy ra trong cơ thể Tạ Hoài Uyên đang giữ hắn đứng đúng nơi mà linh lực quanh đây muốn kéo hắn khỏi.
“Ba.”
Tạ Hoài Uyên rút kiếm về nửa tấc rồi cắt ngang.
Lần này không có tiếng kim loại vỡ.
Chỉ có phần chân trái của dải chắn mất lực.
Cả thanh rộng nghiêng xuống.
Ninh Chiếu Tuyết không chờ.
“Qua!”
Hà Sâm chui qua đầu tiên, kéo Lương Túc theo. Thẩm Thanh Giản đẩy Lạc Hành Chu qua khoảng hở. Tề Mặc lùi sát sau. Ninh Chiếu Tuyết giữ một nhánh bên phải đến khi tất cả lọt qua rồi mới thu kiếm.
Tạ Hoài Uyên là người cuối cùng.
Hắn vừa bước qua thì dải kim loại sập hẳn xuống nền.
Khoảng hở biến mất sau lưng.
Không ai quay lại.
Ninh Chiếu Tuyết chạy thêm ba bước rồi dừng.
Bởi phía trước không phải điểm ba.
Nền đá họ vừa bước lên nằm thấp hơn đường cũ gần một thân người.
Một khe bên hông vách đã mở ra khi dải kim loại nghiêng xuống, đủ rộng cho cả nhóm lọt qua, nhưng nó dẫn sang một khoang đá khác.
Đường về miệng khe không ở đây.
Tạ Hoài Uyên dựa một tay lên vách.
Thẩm Thanh Giản chụp cổ tay hắn.
Chỉ một chạm, sắc mặt nàng đổi.
“Ngồi xuống.”
“Chưa—”
“Ngồi.”
Tạ Hoài Uyên ngồi.
Không phải vì nghe lời.
Chân hắn vừa mềm đi.
Lạc Hành Chu thấy mồ hôi xuất hiện dọc thái dương Tạ Hoài Uyên dù không khí trong khoang lạnh. Da hắn nóng lên rất nhanh. Hơi thở vẫn đều bằng ý chí, nhưng mỗi lần linh lực chạy qua cánh tay phải, cơ dưới khuỷu co giật một cái rất nhỏ.
Thẩm Thanh Giản đặt hai ngón tay lên mạch cổ hắn.
“Mạch tim và linh lực không cùng nhịp.”
Tạ Hoài Uyên nhắm mắt. “Ta biết.”
“Ngươi biết cái gì?”
“Không làm lần hai.”
“Ngươi còn định có lần hai?”
Tạ Hoài Uyên không trả lời.
Thẩm Thanh Giản lấy ba cây châm mảnh, ghim qua lớp áo ở vai và cạnh xương quai xanh, không đâm sâu. Sau đó nàng đặt một miếng ngọc lạnh vào lòng bàn tay trái hắn.
“Giữ. Không dẫn lực. Chỉ giữ.”
Tạ Hoài Uyên làm theo.
Lạc Hành Chu nhìn đầu ngón tay hắn.
Không run.
Nhưng sự ổn định vừa rồi đã mất.
Vạt áo Tạ Hoài Uyên lại bị dòng lực trong khoang kéo nghiêng như mọi người.
Thứ trong máu đã lùi xuống.
Cái giá ở lại.
“Có rạn mạch?” Ninh Chiếu Tuyết hỏi.
Thẩm Thanh Giản không ngẩng đầu. “Chưa thể biết sâu đến đâu. Ít nhất ba đường nhỏ ở vai và cánh tay phản ứng không đều. Sốt đang lên. Hắn không được dùng lại cách vừa rồi.”
Ninh Chiếu Tuyết gật.
Không hỏi đó là cách gì.
Lạc Hành Chu cũng không.
Câu hỏi ấy không giúp họ ra khỏi đây.
Khoang đá mới rộng hơn lòng khe, nhưng thấp.
Tề Mặc cho mọi người ép sát vào một bờ đá nhô, tránh đường giữa. Lương Túc dùng quang ngọc soi bốn phía, không chạm vào bất cứ thứ gì lộ trong vách.
Không có dải kim loại nào bật ra ngay.
Chưa có nghĩa an toàn.
Ninh Chiếu Tuyết quay lại lối vừa chui qua.
Dải chắn sập phía sau đã đóng mất khe. Qua một khoảng nhỏ gần nền chỉ nhìn thấy ánh bạc của “bầu trời” bên ngoài, không thấy đường cũ.
Nàng thử dây vàng.
Đầu dây đã đứt.
Không biết từ lúc nào.
“Liên lạc với ngoài mất.”
Tề Mặc nhìn trần khoang.
Ở đây không có lớp sáng đen như ngoài lòng khe.
Nhưng trên nền lại có.
Một mảng đá phẳng giữa khoang đang đổi màu, từ xám sang đen sâu. Những đốm sáng nhỏ hiện dần trong đó.
Hà Sâm lùi lại.
“Lại nữa.”
Lạc Hành Chu nhìn xuống.
Nếu không biết mình đang ở dưới núi, hắn có thể tin đó là một mặt nước phản bầu trời đêm.
Nhưng phía trên núi lúc này mới gần sáng.
Và không có trời đêm nào nằm dưới bàn chân.
Những đốm sáng trong mặt đá chuyển chậm, tạo thành một dải cong rồi tách ra.
Lương Túc thì thào:
“Nó không phản ánh bên ngoài.”
“Chỉ ghi điều thấy.” Tề Mặc nói.
Giọng hắn vẫn bình thường, nhưng lần đầu Lạc Hành Chu nghe thấy hắn phải nhắc câu ấy khi không có giấy trong tay.
Lạc Hành Chu hiểu.
Cả nhóm đều đang đứng trước một cảnh quá dễ khiến người ta đặt tên trước khi có bằng chứng.
Tạ Hoài Uyên ngồi dựa vách, mắt mở nhưng sắc mặt nóng đỏ. Thẩm Thanh Giản giữ một tay trên mạch hắn, tay kia đã chuẩn bị thêm châm.
Ninh Chiếu Tuyết đứng ở lối vào đã bị chặn.
Tề Mặc nhìn ba hướng còn lại của khoang.
Không hướng nào có dấu Tây Uyên.
Không có cọc người.
Không có trụ.
Không có dây màu.
Đường họ dùng để vào đã bị cắt khỏi họ.
Lạc Hành Chu nhìn nền đá đen với những đốm sáng đang trôi.
Trong ký ức đời trước, hắn từng đi qua Táng Tinh Uyên bằng một đường khác.
Từng thấy những thứ khác.
Từng bị thương ở một nơi khác.
Không có khoang này.
Không có bầu trời nằm dưới chân.
Không có Tề Mặc đứng cạnh hắn lúc này.
Ký ức không có đường về.
Tề Mặc nói:
“Ba chỗ có thể thử.”
Hắn chỉ bằng tay, không bước tới.
Một khe thấp bên trái, nơi có gió rất mỏng.
Một dải đá phía trước, nơi mặt đen chưa lan tới.
Một rãnh hẹp bên phải, có tiếng nước nhưng không thấy nước.
Ba hướng.
Lạc Hành Chu nhìn chúng.
Trong đầu hắn, phản xạ cũ lập tức muốn mở thần thức ra ba phía cùng lúc, giữ từng thay đổi, so từng nhịp rồi dựng một đường hoàn chỉnh trước khi bước.
Hắn biết cách làm.
Đời trước hắn đã từng làm quá nhiều lần.
Cũng ở Táng Tinh Uyên, một lần như vậy từng để lại hậu quả bám theo hắn rất lâu.
Lạc Hành Chu khép bàn tay phải lại.
Không mở thần thức.
Chưa phải lúc.
Thẩm Thanh Giản đang giữ Tạ Hoài Uyên khỏi tự đốt kinh mạch thêm.
Ninh Chiếu Tuyết đang giữ lối sau dù lối ấy đã chết.
Tề Mặc có ba hướng cần kiểm nhưng không ai còn quyền đứng đây như đang khảo tuyến bình thường.
Lạc Hành Chu nhìn bầu trời giả dưới đá lần cuối rồi nói:
“Không chọn bằng một người.”
Tề Mặc quay sang hắn.
Lạc Hành Chu chỉ ba hướng.
“Chia việc. Mỗi người giữ một dấu. Ta chỉ nối phần cần nối.”
Hắn chưa biết cách đó có đủ không.
Nhưng hắn biết cách cũ sẽ dẫn tới đâu.
Phía sau họ, một tiếng kim loại nặng vang lên qua lớp đá bịt lối.
Không ai còn nhắc tới mẫu vật, vật liệu hay nguyên nhân của ba chấm sáng nữa.
Từ lúc đường lui biến mất, Hồi Âm Khe chỉ còn một câu hỏi đáng trả lời.
Làm sao đưa tất cả người đang ở đây sống trở ra.