Chương 39 — Người Giữ Miệng Khe
Sáng hôm sau, người đầu tiên vào Hồi Âm Khe không phải Tạ Hoài Uyên.
Ninh Chiếu Tuyết đi trước nửa đoạn dây đỏ, phía sau nàng là Hà Sâm của Tây Uyên và một người Cô Phong giữ thẻ tay hiệu. Tạ Hoài Uyên đứng ở hàng thứ hai, cách Lương Túc cùng khung dụng cụ phía sau một khoảng vừa đủ để nếu ai dừng đột ngột, cả đoàn không dồn lên nhau.
Miệng khe vẫn như hôm qua: hai vách đá xám ép lại, sương sáng mắc ở mép cao, tiếng giày vừa lọt vào đã có một tiếng khác trả về sai chỗ.
Nhưng hôm nay trên nền có thêm ba cọc gỗ nhẹ.
Một cọc ở miệng khe.
Một cọc ở điểm tách đầu tiên.
Cọc thứ ba chưa cắm. Nó nằm trong tay người Tây Uyên đi giữa đoàn, chỉ được đặt khi điểm đứng mới đã qua kiểm.
Hai vỏ trụ của Huyền Lô cũng không cùng tiến. Vỏ thứ nhất giữ ở đoạn lòng khe họ đã nghiệm hôm qua. Vỏ thứ hai nằm trên vai một người mang khung, chưa được hạ xuống cho tới khi Tề Mặc ra dấu.
Hàn Tố Nghi đứng tại miệng khe, không đi vào nhóm đầu. Nàng giữ quyền dừng từ ngoài, đúng như phương án đã viết. Một dải dây vàng chạy từ tay người Cô Phong ở cửa tới điểm tách, rồi được nối bằng từng đoạn ngắn vào sâu hơn.
Nếu dây vàng giật hai lần liên tiếp, dừng.
Nếu kéo căng rồi thả, rút.
Tiếng hô chỉ để người gần nghe, không dùng quyết hướng.
Tạ Hoài Uyên đã đọc quy tắc ấy từ tối qua, nhưng khi thật sự đứng giữa Hồi Âm Khe, hắn mới thấy cái giá của nó.
Đoàn đi chậm đến mức một người nóng tính có thể phát điên.
Mỗi đoạn chỉ vài chục bước, Tề Mặc lại dừng. Lương Túc hạ vỏ trụ phía trước, người Tây Uyên phủ một lớp cát mỏng quanh chân, Ninh Chiếu Tuyết kiểm vách và chỗ người có thể né, sau đó mới đến lượt Tề cho dẫn một sợi linh lực nhỏ vào ngọc chính.
Đợi.
Ghi.
Đợi thêm.
Nếu dấu phụ yên, cọc người mới được đặt.
Chỉ sau đó vỏ trụ phía sau mới được nhấc lên để chuyển tới.
Tạ Hoài Uyên không mang tải. Thẻ y tu của hắn vẫn ghi rõ không va chấn mạnh, không đứng tuyến đầu. Công việc của hắn là nhìn vết cắt, mép đá, dấu kiếm hoặc dấu công cụ nếu có; trong trường hợp phải rút kiếm, hắn chỉ được dùng những đường đổi hướng ngắn ở tải kiểm soát.
Điều ấy khiến hắn đứng ở một vị trí hơi kỳ lạ.
Đủ gần để thấy nguy hiểm trước mặt.
Không đủ quyền để tranh vị trí của Ninh Chiếu Tuyết.
Hắn không thấy khó chịu.
Ninh Chiếu Tuyết đã chứng minh hôm qua rằng nàng có thể giữ phần của nàng.
Tề Mặc ra dấu tiến.
Đoàn vượt qua điểm cũ đầu tiên.
Phần lòng khe phía trước hẹp hơn một chút. Vách trái nghiêng vào, khiến ánh sáng bị cắt thành một dải dài trên nền. Tiếng chân bắt đầu dội hai lần. Một tiếng từ trước trả về bên phải, rồi một tiếng khác rất nhỏ lại tới từ sau lưng.
Người Huyền Lô mang khung thứ nhất vô thức quay đầu.
Ninh Chiếu Tuyết giơ bàn tay trái.
Không có lời nào.
Người ấy dừng lại.
Tạ Hoài Uyên nhìn bụi trên nền. Không có gì dịch.
Chỉ là tiếng.
Họ đi thêm mười hai bước.
Tề Mặc chỉ vào một chỗ nền lõm dưới vách trái.
Lương Túc lắc đầu. “Không đặt được. Chân nghiêng.”
“Trụ không cần đứng đúng giữa đường.”
“Dời sang phải sẽ gần chỗ người đi.”
Ninh Chiếu Tuyết nhìn chỗ ấy. “Người đi vòng được. Người ngã thì không.”
Tề Mặc ngồi xuống, lấy cán bút vạch hai nét lên bụi. “Trụ ở trái. Cọc người ở phải, lùi ba bước.”
“Nhìn thấy nhau?” Hà Sâm hỏi.
Ninh Chiếu Tuyết quay lại. Người giữ cọc sau vẫn nhìn rõ nửa người của họ qua khe vách.
“Thấy.”
Tề Mặc gật đầu.
Lương Túc đặt vỏ trụ.
Lượt thử đầu yên.
Lượt thứ hai cũng yên.
Dấu phụ chỉ giữ sau ngọc chính chưa tới một hơi rồi tắt.
Tề Mặc cho đặt cọc người.
Vỏ trụ sau được chuyển lên.
Tạ Hoài Uyên nhìn cách hai vật ấy tách khỏi nhau trên nền: một cái ở nơi Tề cần đọc, một cái ở nơi Ninh cần kéo người. Trên bản vẽ tối qua, đó chỉ là hai vòng bút khác màu. Ở hiện trường, khoảng cách ba bước ấy đủ để một người mang khung có thể ngã mà không đè lên trụ.
Đường mới không đẹp.
Nhưng dùng được.
Họ tiến thêm một đoạn nữa.
Ánh sáng sau lưng mỏng dần.
Tạ Hoài Uyên bắt đầu thấy những thứ ký ức đời trước không thể giúp hắn.
Một hõm đá trên vách phải có vệt ẩm kéo ngang như ai vừa quét khăn qua. Một dải rêu trắng chỉ mọc ở mặt trong khe nứt. Hai vết cắt gần mặt đất không cùng độ sâu: một nét đầu bẹt, nét kia có dấu bật lên ở cuối.
Hắn dừng cạnh đó.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn sang.
Tạ Hoài Uyên đưa hai ngón tay chỉ vào nét thứ hai. “Cái này có thể do lưỡi kim loại kéo ra. Chưa chắc là kiếm.”
Tề Mặc đứng cách ba bước. “Có cần lấy dấu?”
“Không. Chụp bằng giấy ép là đủ.”
Hà Sâm lấy một mảnh giấy mỏng, ép lên vách rồi xoa than nhẹ. Vết cắt hiện thành hai đường xám.
Không ai nhắc Tạ Tư Hành.
Một cái tên trong hồ sơ vẫn chỉ là một cái tên trong hồ sơ.
Tạ Hoài Uyên vừa bước khỏi vách thì dây vàng phía trước giật mạnh một lần.
Ninh Chiếu Tuyết quay đầu.
Không phải lệnh dừng từ cửa.
Người Cô Phong phía trước đang kéo dây cảnh báo.
Từ đoạn tối hơn sau khúc ngoặt, có tiếng móng cào trên đá.
Một tiếng.
Rồi ba tiếng ở ba hướng khác nhau.
Tạ Hoài Uyên rút kiếm nửa tấc.
Ninh Chiếu Tuyết giơ tay chặn.
“Không nhìn theo tiếng.”
Tạ Hoài Uyên không rút thêm.
Một bóng xám lao qua mép sáng bên phải.
Thứ đó chỉ lớn bằng chó săn, thân thấp, da gần màu đá, bốn chân bám vách tốt hơn bám nền. Nó không lao thẳng vào người. Nó chạy dọc vách, gõ móng liên tiếp rồi đổi hướng, khiến âm vọng trong khe biến thành một loạt tiếng chạy quanh đoàn.
Hà Sâm hạ giọng. “Linh thú khe đá.”
“Có độc?” Ninh Chiếu Tuyết hỏi.
“Không biết loại này. Thường tránh người.”
“Loại này không tránh.”
Con vật xuất hiện lần nữa ở mép trái, thấp hơn trước.
Tạ Hoài Uyên thấy bụi trên một gờ đá phía phải rơi xuống.
Thân thật ở phải.
Tiếng lại từ trái.
Ninh Chiếu Tuyết cũng thấy.
Nàng không truy con vật.
Nàng quay ngược lại đoàn.
“Bỏ một khung.”
Lương Túc sững ra. “Chưa bị đánh.”
“Đường sau đang hẹp.”
“Khung tháo được.”
“Vậy tháo.”
Người mang khung thứ hai lập tức giật chốt vai. Bộ khung nhẹ rơi xuống nền, dựng nghiêng cạnh vách. Không ai cúi nhặt.
Tạ Hoài Uyên hiểu quyết định của nàng ngay sau đó.
Con linh thú không nhằm người đầu.
Nó vòng qua gờ phải, lao xuống phía hai người mang tải ở giữa, đúng nơi dòng người khó tránh nhau nhất.
Nếu cả hai còn đeo khung, họ chỉ có thể dồn về một phía.
Bây giờ người thứ hai trống vai.
Ninh Chiếu Tuyết túm dây cứu hộ, kéo hắn lùi vào khoảng trống sau cọc người. Người mang khung thứ nhất tự hạ thấp thân. Bóng xám lướt qua giữa hai người, móng quệt vào cạnh khung rỗng dưới đất, kéo ra một tiếng chói.
Tiếng chói dội khắp khe.
Con vật hoảng chính bởi âm thanh nó tạo ra.
Nó bật ngược lên vách.
Một mảng đá nhỏ vỡ theo chân sau, rơi xuống.
“Phải!” Hà Sâm hét.
Tiếng “phải” dội từ trái.
Nhưng lúc này không ai cần nghe hắn.
Dây vàng phía trước giật hai lần.
Dừng.
Ninh Chiếu Tuyết kéo tay thành một đường ngang.
Cả đoàn đứng lại.
Tạ Hoài Uyên chỉ dùng một bước nghiêng để tránh viên đá nhỏ lăn qua chân. Kiếm vẫn chưa rời vỏ hoàn toàn.
Con linh thú đã biến vào khe vách.
Không ai đuổi theo.
Lương Túc nhìn bộ khung nằm trên nền. “Ta đã tháo quá sớm?”
Ninh Chiếu Tuyết đáp: “Nếu đợi nó đánh mới tháo thì chậm.”
“Ngươi biết nó nhắm người mang tải?”
“Không.”
“Vậy sao bỏ khung?”
“Ta biết đoạn này không đủ rộng cho hai người mang khung cùng tránh.”
Lương Túc im.
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn, rồi nhìn Ninh Chiếu Tuyết.
Nàng không đoán con thú.
Nàng sửa điều đã biết chắc.
Đó là cách tốt hơn.
Tề Mặc không hỏi thêm về con vật. Hắn ngồi ngay cạnh vỏ trụ phía trước.
“Dấu phụ sáng.”
Mọi ánh mắt chuyển xuống.
Ngọc chính đã tắt từ trước khi con linh thú lao qua. Dấu phụ dưới chân vỏ trụ bây giờ lại hiện một nét mờ.
Lương Túc nói: “Do đá rơi?”
“Có thể.”
Tề Mặc chỉ tay ra xa. “Ghi thời điểm đá rơi. Chờ.”
Dấu phụ giữ hai hơi rồi tắt.
Không sáng lại.
Tề Mặc không gọi đó là rung ngầm.
Hắn chỉ đánh dấu thêm một nét bên cạnh vị trí.
“Lượt này đã có nhiễu lớn. Không dùng dấu này để kết luận nền.”
Hà Sâm hỏi: “Rút?”
Tề Mặc nhìn Ninh Chiếu Tuyết.
Nàng nhìn đường sau, rồi người mang tải.
“Chưa ai bị thương. Một khung đã bỏ. Đường rút còn mở.”
Tề Mặc nhìn thẻ lệnh trong tay Hà Sâm. “Ta được phép tiến tới trước điểm khuất mới hoặc trước chỗ mất sáng hẳn. Nhưng chúng ta vừa có một nhiễu làm bẩn dấu.”
Lương Túc nói: “Đổi vỏ trước lên điểm mới, giữ vỏ này tại chỗ?”
“Đúng.”
“Nếu điểm mới yên?”
“Ta đi thêm một đoạn. Nếu không yên, rút.”
Hàn Tố Nghi ở ngoài không nghe cuộc nói chuyện. Nhưng người truyền dấu phía sau nhìn thấy tay hiệu của Hà Sâm, chuyển từng động tác ra miệng khe.
Một lát sau, dây vàng giật một lần dài rồi thả.
Cho phép tiếp tục trong phạm vi lệnh.
Đoàn tiến.
Chậm hơn trước.
Chỉ còn một khung có tải.
Bộ khung bị bỏ lại được đánh dấu bằng vải đỏ để lúc rút mới lấy nếu tình hình cho phép.
Tạ Hoài Uyên đi qua nó mà không cúi nhìn thêm.
Đây không phải khảo sát để chứng minh họ có thể giữ đủ mọi thứ.
Bỏ được thứ nào để người còn đường sống mới quan trọng.
Điểm khuất mới xuất hiện sớm hơn Tạ Hoài Uyên dự đoán.
Lòng khe bẻ nhẹ sang trái. Ánh sáng từ miệng vẫn còn, nhưng chỉ thành một dải bạc trên nửa vách. Phía trước khúc bẻ, tiếng nước nhỏ giọt nghe như đến từ sau lưng.
Ninh Chiếu Tuyết dừng trước mép khuất.
Theo lệnh, họ không được bước qua một điểm khuất mới khi chưa đặt được mốc người và mốc trụ trước nó.
Tề Mặc chỉ vị trí vỏ trụ thứ hai.
Lương Túc đặt xuống.
Lượt dẫn đầu bình thường.
Ngọc chính sáng đều.
Dấu phụ hơi rung một lần đúng lúc một người phía sau đổi chân. Người ghi sổ đánh dấu ngay, không tính.
Lượt thứ hai, mọi người đứng yên.
Ngọc chính tắt.
Dấu phụ tắt sau chưa tới một hơi.
Tề Mặc chờ thêm.
Năm hơi.
Tám hơi.
Không có gì.
Hắn ngẩng đầu. “Điểm này giữ được.”
Cọc người được đặt ở gờ cao hơn hai bước, nơi vẫn nhìn thấy người phía sau.
Vỏ trụ phía trước giữ nguyên.
Chỉ lúc ấy họ mới được phép nhìn qua khúc ngoặt.
Tạ Hoài Uyên đi sau Ninh Chiếu Tuyết.
Qua khúc trái, lòng khe mở ra thành một khoảng dài khoảng bốn mươi bước rồi lại hẹp. Nền có nhiều mảnh đá đen lẫn trong đá xám. Không phải sỏi rời; chúng ăn vào nền như những mạch khoáng mỏng.
Tạ Hoài Uyên dừng.
Không phải vì Cổ huyết.
Trong lồng ngực không có nhịp lạnh nào.
Chỉ vì một mảnh đen ở mép vách phản sáng khác đá.
“Kim loại.” Lương Túc nói ngay sau lưng.
Hắn đặt khung xuống, nhưng không tiến tới chạm.
Một dải vật liệu tối lộ ra khỏi vách khoảng hai ngón tay, kéo dài gần một trượng rồi mất vào đá. Trên bề mặt có ba vết nông song song, đều hơn những vết cắt Tạ Hoài Uyên đã thấy trước đó.
Ninh Chiếu Tuyết hỏi: “Khoáng?”
Lương Túc không đáp ngay.
Hắn lấy một que gỗ gõ rất nhẹ lên phần đá cách dải đen nửa bước.
Âm thanh đục.
Hắn gõ chỗ khác.
Âm thanh khác đi.
“Không biết.”
Tề Mặc nhìn nền.
“Đặt trụ trước khi nhìn vật.”
Lương Túc hơi khó chịu, nhưng vẫn làm.
Vỏ trụ phía sau không được nhấc.
Vỏ phía trước được đưa lên một điểm cách dải kim loại sáu bước, nơi nền không có mảnh đen lộ rõ.
Ngọc chính sáng.
Dấu phụ cũng sáng mảnh.
Một hơi.
Hai hơi.
Lương Túc cắt lực.
Ngọc chính tắt.
Dấu phụ vẫn còn.
Tạ Hoài Uyên nhìn Tề Mặc.
Ba hơi.
Dấu mờ đi.
Bốn hơi.
Nó mới tắt hẳn.
Không ai di chuyển trong khoảng đó.
Tề Mặc giơ tay.
Dừng.
Ninh Chiếu Tuyết lập tức truyền dấu ra sau.
Dây vàng kéo căng theo từng đoạn.
Ở rất xa sau khúc ngoặt, người ngoài miệng khe sẽ biết họ đã chạm điểm dừng.
Lương Túc nhìn dải đen. “Ta muốn đổi vỏ.”
“Không.”
“Ít nhất đổi để biết dấu đi theo vỏ hay theo chỗ.”
“Lệnh hôm nay là dẫn thử tải nhẹ. Không phải ở lại đuổi một dấu mới.”
“Chúng ta đã tới đây rồi.”
“Vì thế càng phải rút với thứ đã thấy.”
Lương Túc cắn răng.
Tề Mặc nhìn hắn. “Ngươi muốn biết nó là gì?”
“Đương nhiên.”
“Ta cũng muốn.”
“Vậy—”
“Ngày mai vẫn còn.”
Lương Túc nhìn hắn một lúc rồi quay đi.
Tạ Hoài Uyên không nói. Nếu là đời trước, hắn từng có quá nhiều lần trả giá vì một câu “đã tới đây rồi”. Câu đó nghe hợp lý nhất khi người ta đang đứng ngay cạnh thứ mình muốn biết.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn dải đen. “Có lấy giấy ép dấu không?”
Tề Mặc hỏi Tạ Hoài Uyên.
Tạ Hoài Uyên quan sát từ khoảng cách hiện tại. Ba nét trên bề mặt đều, nhưng không có kiếm ý. Mép vết nông, không đủ để gọi là dấu kiếm.
“Không cần tới gần.” Hắn đáp. “Nhìn được rồi. Ba rãnh đều, nguồn công cụ chưa rõ. Không phải căn cứ để ta chạm.”
“Ghi.” Tề Mặc nói.
Hà Sâm ghi.
Không ai lấy mẫu.
Không ai cạy kim loại.
Không ai mở vách.
Đoàn quay đầu.
Rút ra khó hơn đi vào.
Không phải vì có thêm nguy hiểm.
Vì bây giờ họ có một điểm dừng phía sau lưng và một khung dụng cụ bị bỏ giữa đường.
Hai vỏ trụ phải lui theo đúng nguyên tắc ngược lại: một điểm sau được giữ trước khi điểm trước bị nhấc. Cọc người không rút ngay; chúng ở lại cho tới khi người cuối cùng qua.
Ninh Chiếu Tuyết giữ hậu đoạn lần này.
Tạ Hoài Uyên đi trước nàng một vị trí.
Khi tới bộ khung bị bỏ, Lương Túc nhìn nó.
“Lấy được.”
Ninh Chiếu Tuyết nhìn vách.
Không có dấu bụi mới.
Nàng gật đầu.
Người Huyền Lô cúi xuống chụp khung lên vai.
Đúng lúc ấy, tiếng móng cào lại vang từ phía trước.
Tạ Hoài Uyên rút kiếm lần này.
Không phải để chém.
Một bóng xám lao từ khe phải ra, thấp và nhanh.
Tạ Hoài Uyên xoay cổ tay một lần ngắn, mũi kiếm gạt chéo vào nền ngay trước chân con vật. Không va vào thân nó. Một đường kiếm khí mỏng xẹt qua bụi, dựng lên màn xám trước mắt nó.
Con linh thú giật mình đổi hướng.
Cổ tay Tạ Hoài Uyên không đau.
Hắn không nối đường thứ hai.
Ninh Chiếu Tuyết đã bước lên.
Nàng dùng sống kiếm đập vào mảng đá bên trái, cố ý tạo một tiếng nổ khô ở hướng ngược lại. Âm vọng lập tức nhân nó thành hai tiếng.
Con vật xoay đầu theo âm thanh.
Khoảng trống mở ra.
“Đi.”
Người mang khung chạy qua cọc người.
Tạ Hoài Uyên lui một bước.
Ninh Chiếu Tuyết lui sau hắn.
Không ai đuổi con vật.
Chỉ vài hơi sau, nó biến khỏi tầm nhìn.
Tạ Hoài Uyên thu kiếm.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn cổ tay hắn. “Đau?”
“Không.”
“Vậy đừng thử thêm.”
Tạ Hoài Uyên nghiêng đầu. “Ngươi học Thẩm Thanh Giản nhanh thật.”
“Ta học từ người bị thương hay quên mình bị thương.”
“Ta nhớ.”
“Vậy tốt.”
Nàng quay đi.
Tạ Hoài Uyên không thấy cần tranh.
Lần này hắn thật sự nhớ.
Họ rút ra miệng khe trước giữa giờ Tỵ.
Không ai bị thương nặng.
Một người Huyền Lô trầy cổ tay vì vướng khung khi bỏ tải, Thẩm Thanh Giản rửa vết xước ngay tại cửa. Hà Sâm bầm một bên gối do quỳ giữ dây. Cổ tay Tạ Hoài Uyên vẫn không đau, không nóng, không tê sau một lần đổi hướng kiếm ngắn.
Lạc Hành Chu đi trong nhóm kỹ thuật phía sau, không mang trụ. Hắn không dùng thần thức trong lượt rút. Tề Mặc cũng không yêu cầu.
Hai vỏ trụ được mang đủ ra ngoài.
Ba cọc người ở sâu nhất được để lại tại chỗ theo lệnh Tây Uyên, đánh dấu phạm vi đã đi và để lần sau không phải tự nhận một đoạn cũ thành đoạn mới.
Hàn Tố Nghi nhận bản ghi ngay ở miệng khe.
“Điểm dừng?”
Tề Mặc đặt ngón tay lên bản mới. “Sau khúc trái. Dấu phụ giữ bốn hơi khi mọi người đứng yên. Gần đó có một dải vật liệu đen lộ vách và ba rãnh đều. Chưa biết quan hệ.”
“Có chạm?”
“Không.”
“Có lấy mẫu?”
“Không.”
“Có mở gì?”
“Không.”
Hàn Tố Nghi nhìn Lương Túc.
Lương Túc đáp trước khi bị hỏi: “Ta muốn đổi vỏ tại chỗ. Tề không cho.”
“Đúng.”
“Ta biết.”
Ninh Chiếu Tuyết đưa thẻ dây. “Lượt dẫn tải dùng được, nhưng phải giữ người truyền dấu. Khi có linh thú, tiếng càng không đáng tin. Một khung phải bỏ giữa đường rồi mới lấy lại lúc rút.”
Hàn Tố Nghi hỏi: “Nếu là tải thật?”
“Phải chấp nhận có thứ bỏ.”
“Có thể giữ hết không?”
“Không nên hứa.”
Hàn Tố Nghi gật đầu.
Nàng không khen ai.
Nàng chỉ lấy từ hộp công văn ra một tờ khác.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn thấy hàng chữ đầu tiên thì hơi nhíu mày.
Hộ Tuyến Khế — Hồi Âm Khe, phạm vi tiền trạm.
Lương Túc quay sang.
Tạ Hoài Uyên cũng nhìn.
Hàn Tố Nghi đặt tờ khế trước Ninh Chiếu Tuyết.
“Cô Phong đã giữ đủ hai lượt có việc thật. Lượt trước là khảo tuyến, hôm nay là dẫn tải. Các ngươi giữ được đường rút, có quyết định cứu người độc lập, và chấp nhận bỏ vật tư khi cần.”
Ninh Chiếu Tuyết không nhận ngay.
“Phạm vi?”
“Từ miệng Hồi Âm Khe tới điểm cuối đã được Tây Uyên xác nhận sau mỗi lượt. Không tự mở rộng. Không sinh suất vào đoàn Táng Tinh. Không cho quyền vượt lệnh dừng.”
“Phí tuyến?”
“Theo lượt thực tế. Không tính ngược cho hai lượt trước khi khế phát.”
“Bốn người?”
“Bốn người Cô Phong trong tổ hiện tại. Thay người phải báo lại.”
Ninh Chiếu Tuyết đọc hết.
Nàng chỉ vào một dòng. “Nếu Tây Uyên dừng tuyến vì kỹ thuật, phí giữ miệng trong thời gian rút tính thế nào?”
“Vẫn tính theo lượt hộ tuyến cho tới khi người cuối cùng ra khỏi phạm vi khế.”
Ninh Chiếu Tuyết gật đầu.
Lúc ấy nàng mới đặt ngón tay lên dấu nhận.
Khế chưa phải vinh dự.
Nó là nghĩa vụ có giá và có ranh giới.
Tạ Hoài Uyên thấy như vậy hợp với nàng hơn một lời khen.
Hàn Tố Nghi đóng ấn.
Cô Phong chính thức nhận Hộ Tuyến Khế phạm vi Hồi Âm Khe tiền trạm.
Không ai gọi đó là suất Táng Tinh.
Buổi trưa, cả nhóm trở về nhà công vụ.
Dải vật liệu đen được vẽ lại từ trí nhớ hiện trường của ba người: Lương Túc, Tạ Hoài Uyên và Hà Sâm. Không ai được dùng một bản duy nhất làm chuẩn. Tề Mặc đặt thẻ rung cạnh hình vẽ, nhưng không nối hai thứ bằng một mũi tên.
“Chưa biết có liên quan.” hắn nói.
Lương Túc đáp: “Nhưng phải quay lại.”
“Đúng.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Vì vật liệu?”
“Vì có ba việc cùng nằm ở một đoạn mới.” Lương Túc nói. “Nền đá đổi thành phần. Có vật liệu lộ vách. Vỏ trụ giữ dấu lâu hơn.”
Tề Mặc nói: “Ba việc cùng chỗ chưa chắc cùng nguyên nhân.”
“Ta biết.”
“Vậy đừng nói như đã biết.”
“Ta nói phải quay lại, không nói chúng cùng nguyên nhân.”
Tề Mặc nhìn hắn một nhịp rồi gật đầu.
Ninh Chiếu Tuyết từ ngoài bước vào sau khi giao khế cho ba đồng môn cùng xem. Nàng đặt một thẻ lên án.
“Cô Phong muốn biết nếu quay lại, ai quyết thứ tự ưu tiên khi vừa cần kéo người vừa cần giữ trụ.”
Hàn Tố Nghi chưa có mặt.
Tề Mặc nói: “Người nguy trước.”
Lương Túc cau mày. “Nếu nhấc trụ lúc đang đọc—”
“Ta nói người nguy trước.”
“Ta không phản đối cứu người. Ta hỏi nếu việc cứu làm mất toàn bộ lượt đo.”
Ninh Chiếu Tuyết nhìn hắn. “Vậy lượt đo mất.”
Lương Túc mở miệng, rồi lại đóng.
Tạ Hoài Uyên hiểu từ giây phút ấy, đoạn sâu hơn không còn là chuyện chọn đường nữa.
Một dải kim loại chưa rõ là gì.
Một dấu trụ kéo dài thêm vài hơi.
Một tuyến hộ vệ vừa được phát khế.
Một lối vào Táng Tinh có thể dùng được, nhưng mỗi bước đều làm sinh thêm người có lý do muốn bước tiếp.
Đời trước hắn từng vào Táng Tinh bằng một con đường khác, với những người khác và một thứ tự khác.
Lần này, ngay cả câu hỏi “ai được quyền đi sâu thêm” cũng đã đổi.
Tạ Hoài Uyên nhìn tờ bản mới trên án.
Không có nét nào dẫn thẳng tới đáp án.
Chỉ có một đoạn đường vừa được mở đủ để tất cả bắt đầu muốn thứ ở phía sau nó.