Chương 40 — Giá Của Một Tầng Sâu Hơn
Đến chiều, trên án của Hàn Tố Nghi có bốn thẻ xin việc.
Không thẻ nào viết chữ “tham”.
Huyền Lô xin trở lại đoạn vật liệu đen để xem thành phần và cách nó ăn vào vách đá.
Quy Tàng xin đối chiếu ba rãnh đều trên bề mặt với dấu lưỡi kim loại và kiếm cụ cũ.
Vô Tướng xin đặt lại hai vỏ trụ quanh điểm dấu phụ giữ bốn hơi, đổi vị trí hai vỏ để phân biệt dấu đi theo vật hay theo nền.
Cô Phong không xin xem thứ gì. Ninh Chiếu Tuyết chỉ gửi một dòng: nếu mở lượt sâu hơn, phải nói rõ phạm vi Hộ Tuyến Khế và số người cần giữ ở miệng, giữa tuyến, hậu đoạn.
Lạc Hành Chu đọc hết bốn thẻ rồi đặt xuống.
“Đều có lý.” hắn nói.
Tề Mặc ngồi đối diện, đang dùng cán bút ép phẳng tờ bản mới vẽ từ lượt sáng. “Đó mới là phiền.”
“Nếu có một thẻ vô lý, bỏ nó là xong.”
“Ừ.”
Lương Túc đứng gần cửa, nghe vậy liền nói: “Thẻ Huyền Lô hợp lý nhất.”
Ninh Chiếu Tuyết dựa cạnh cột, nhìn hắn. “Ngươi nói nhanh thật.”
“Ta không nói các thẻ khác vô lý. Nhưng thứ lộ ra là vật liệu. Muốn biết có đáng đi sâu hay không, trước hết phải biết nó là gì.”
Tề Mặc đáp: “Muốn biết có được đứng cạnh nó hay không, trước hết phải biết nền quanh nó làm gì.”
“Vỏ trụ hôm nay đã đứng rồi.”
“Và giữ dấu bốn hơi.”
“Chính vì vậy mới cần thử lại.”
“Ta cũng xin thử lại.”
Lương Túc im một nhịp, rồi nhận ra mình vừa tranh với người cũng muốn quay lại cùng chỗ.
Hàn Tố Nghi không ngắt họ. Nàng chỉ kéo một cuộn dây gai ra, đặt giữa sàn.
“Hà Sâm, đánh dấu đoạn hẹp nhất hôm nay.”
Hà Sâm lấy hai mảnh gỗ, đặt cách nhau một khoảng chỉ vừa cho một người mang khung đi qua.
“Chỗ sau khúc trái.” hắn nói. “Nếu một người đeo khung đứng đây, người thứ hai không vượt được. Muốn kéo người ngã thì phải dọn khung hoặc lùi về cọc trước.”
Hàn Tố Nghi hỏi Lương Túc: “Khung lấy mẫu của ngươi rộng bao nhiêu?”
Lương Túc nhìn hai mảnh gỗ, rồi xuống kho mang lên một khung gỗ thấp có chân gập. Nó không nặng bằng xe kéo, nhưng rộng hơn hai khung mang sáng nay. Bên hông treo ống lấy vụn, kẹp đá, hộp lửa linh và một vòng ép nhỏ.
Hắn đặt vào giữa hai mảnh gỗ.
Vừa khít.
Không còn chỗ cho người thứ hai vượt.
Ninh Chiếu Tuyết bước tới, thử đứng sau lưng người mang khung.
“Ngã thì ta không kéo qua được.”
“Có thể tháo chân.” Lương Túc nói.
“Trong bao lâu?”
Lương Túc cúi xuống giật hai chốt. Một chân gập vào. Chân thứ hai kẹt nửa nhịp vì mép gỗ nghiêng.
Hắn không cần trả lời nữa.
Hàn Tố Nghi nói: “Đây là giá đầu tiên.”
Lương Túc đứng thẳng. “Bỏ khung lấy mẫu?”
“Hoặc bỏ khoảng cứu người.”
Ninh Chiếu Tuyết nói ngay: “Không bỏ khoảng cứu người.”
Tề Mặc cũng nói: “Không bỏ.”
Lương Túc nhìn hai người, rồi nhìn Hàn Tố Nghi. “Ta có thể mang dụng cụ tay. Không lấy được mảnh sâu.”
“Ngày mai chưa ai cho ngươi lấy mảnh sâu.”
“Vậy ít nhất cạo một lớp mặt.”
“Chưa.”
“Chỉ một lớp mỏng.”
“Chưa.”
“Ngươi biết ta sẽ hỏi lại.”
“Ta biết.”
Hàn Tố Nghi kéo khung lấy mẫu ra khỏi lối giả trên sàn.
“Ngày mai nếu đi, Huyền Lô chỉ được nhìn, đo bề mặt, thử dẫn ngoài nếu Tề Mặc xác nhận vị trí đứng yên và không cần cạy vật. Không lấy mẫu. Muốn lấy, về xin lệnh khác.”
Lương Túc thở ra rất chậm.
“Được.”
Lạc Hành Chu nhìn nét mặt hắn. Không vui. Nhưng vẫn nhận.
Đó là khác biệt giữa người muốn thứ gì đó và người sẵn sàng phá quy tắc để lấy nó.
Hai việc không giống nhau.
Thẻ Quy Tàng gây khó theo cách khác.
Tạ Hoài Uyên tới sau khi Thẩm Thanh Giản kiểm lại cổ tay cuối buổi trưa. Y lệnh không đổi: được dùng chuỗi đổi hướng ngắn ở tải kiểm soát, vẫn không va mạnh, không kéo dài tới mỏi, không đứng tuyến đầu.
Hàn Tố Nghi đưa thẻ cho hắn.
“Quy Tàng muốn ngươi xem ba rãnh.”
Tạ Hoài Uyên đọc rồi hỏi: “Có cho thử kiếm không?”
“Không.”
“Vậy được.”
Lương Túc nói: “Nếu không chạm, ngươi xem được bao nhiêu?”
“Đủ để nói ta chưa biết.”
“Ta đang hỏi nghiêm túc.”
“Ta cũng trả lời nghiêm túc.”
Tạ Hoài Uyên đặt thẻ xuống. “Nếu mép rãnh còn rõ, có thể phân biệt một phần dấu kéo, dấu ép, hướng nhấc lưỡi. Nếu cần ép giấy lấy hình thì làm. Không cần chém thử vào thứ chưa biết.”
Tề Mặc gật đầu. “Không thêm lực vào chỗ ta đang muốn đọc rung.”
Lương Túc khoanh tay. “Hai người phối hợp rất nhanh khi việc bị cấm rơi đúng vào thứ ta muốn làm.”
Tạ Hoài Uyên nói: “Ngươi có thể coi đó là trùng hợp.”
“Ta không coi.”
“Vậy càng tốt.”
Ninh Chiếu Tuyết quay mặt đi. Lạc Hành Chu không chắc nàng có cười hay chỉ tránh phải nhìn Lương Túc.
Hàn Tố Nghi gạch dòng “thử lưỡi” khỏi thẻ Quy Tàng dù trên thẻ vốn không hề viết hai chữ ấy.
“Đối chiếu dấu bằng mắt, giấy ép, thước mỏng. Không thử chém, không dẫn kiếm khí vào vật.”
Tạ Hoài Uyên nói: “Được.”
“Cổ tay?”
“Không đổi.”
“Vai trò hộ vệ?”
“Không nhận.”
Ninh Chiếu Tuyết nói: “Ta nhận phần đó trong phạm vi khế.”
Hộ Tuyến Khế vừa đóng ấn buổi sáng nằm trong hộp bên tay nàng. Phạm vi của nó chỉ kéo tới điểm cuối đã được Tây Uyên xác nhận sau từng lượt, không hứa chỗ phía trước.
Hàn Tố Nghi nhìn nàng. “Khế cho phép giữ tuyến. Không cho phép ngươi tự quyết mở sâu.”
“Ta biết.”
“Nếu ngày mai lệnh thăm sâu dừng ở điểm vật liệu, Cô Phong dừng ở đó.”
“Được.”
“Không có thêm phí vì phía trước có thứ quý.”
Ninh Chiếu Tuyết nhíu mày. “Ta chưa hỏi.”
“Ta nói trước để Huyền Lô khỏi hỏi hộ.”
Lương Túc lập tức nói: “Ta cũng chưa định hỏi.”
“Vậy tốt.”
Thẻ Vô Tướng nhìn đơn giản nhất nhưng chiếm chỗ nhiều nhất.
Hai vỏ trụ phải đi.
Tề Mặc phải đi.
Một người phụ đọc phải đi.
“Lạc Hành Chu?” Hàn Tố Nghi hỏi.
Tề Mặc đáp: “Ừ.”
Thẩm Thanh Giản nhìn Lạc Hành Chu trước khi hắn lên tiếng.
“Vai?” nàng hỏi.
“Không mang.”
“Thần thức?”
“Không dự định dùng nếu thẻ trụ đủ.”
“Nếu không đủ?”
“Một đường ngắn trước. Không kéo dài.”
“Không tự bù lượt thiếu bằng giữ lâu.”
“Ừ.”
Tề Mặc chen vào: “Ta có thể dùng người khác đọc.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Có thể.”
“Ngươi không cần cố đi chỉ vì hôm trước đã đi.”
“Ta biết.”
Tề Mặc gật đầu. Hắn không nói thêm câu kiểu “ta lo cho ngươi”. Hắn chỉ kéo tờ thẻ gần lại, viết bên cạnh tên Lạc Hành Chu hai chữ: không mang.
Thẩm Thanh Giản nhìn dòng đó rồi thôi.
Tạ Hoài Uyên đứng phía bên kia án, ánh mắt lướt qua chữ viết một lần.
“Vai còn đau?” hắn hỏi.
Lạc Hành Chu đáp: “Ở biên.”
“Vậy đừng kéo khung.”
“Ta không định.”
“Ừ.”
Câu hỏi dừng ở đó.
Lạc Hành Chu nhận ra hắn và Tạ Hoài Uyên đang ngày càng quen với việc hỏi đúng phần ảnh hưởng đến phân việc rồi thôi. Không ai coi đó là thân thiết. Chỉ là cách làm việc ít tạo thêm vấn đề.
Hàn Tố Nghi gõ đầu bút xuống bàn.
“Bây giờ tính người.”
Nàng đặt bảy thẻ gỗ nhỏ lên án.
Tề Mặc.
Lạc Hành Chu.
Lương Túc.
Tạ Hoài Uyên.
Thẩm Thanh Giản.
Ninh Chiếu Tuyết.
Hà Sâm.
Bảy người vào đoạn sâu.
Ba người Cô Phong còn lại không đi hết vào trong. Một người giữ miệng khe, một người giữ điểm tách, một người làm dự bị thay phiên ở đoạn giữa theo Hộ Tuyến Khế.
Lương Túc nhìn bảy thẻ. “Ta cần thêm một người mang dụng cụ.”
“Ngươi đã bỏ khung lấy mẫu.” Hàn Tố Nghi nói.
“Vẫn có hộp thử dẫn.”
“Chia vào khung nhẹ.”
“Tề mang trụ?”
“Không.”
“Tạ?”
“Không mang tải nặng.” Thẩm Thanh Giản đáp.
Lương Túc nhìn Lạc Hành Chu.
Thẩm Thanh Giản cũng nhìn hắn.
Lương Túc lập tức bỏ ý.
Ninh Chiếu Tuyết nói: “Hà Sâm có thể mang một phần tới cọc đầu rồi giao lại.”
Hà Sâm nhún vai. “Được, miễn lúc vào đoạn hẹp không bắt ta vừa mang vừa giữ dây.”
“Không bắt.”
Lương Túc tính lại rồi gật đầu. “Đủ.”
Hàn Tố Nghi hỏi: “Có ai muốn người thứ tám?”
Không ai nói.
“Vậy bảy.”
Con số không đến từ chuyện bảy là tốt.
Nó đến từ việc đoạn đường chỉ giữ được từng ấy vai trò mà vẫn còn chỗ kéo một người ngã ra khỏi dòng.
Lạc Hành Chu thấy điều ấy quan trọng hơn bản thân con số.
Vấn đề cuối cùng là ngày mai dùng cho việc gì.
Hàn Tố Nghi kéo bản sườn bắc ra khỏi chồng giấy.
Rãnh ngang có rung nông chưa rõ nguồn vẫn nằm đó.
“Chúng ta có đủ người cho một lượt chính.” nàng nói. “Hoặc quay lại sườn bắc, đổi hai vỏ trụ và tiếp tục truy rung. Hoặc đi lòng khe tới điểm vật liệu, làm lượt thăm sâu không lấy mẫu. Không làm cả hai trong một ngày.”
Lương Túc đáp ngay: “Lòng khe.”
Tề Mặc không đáp ngay.
Ninh Chiếu Tuyết hỏi: “Nếu chọn lòng khe, sườn bắc lùi bao lâu?”
“Một ngày trước mắt.”
“Sau đó?”
“Phụ thuộc kết quả.”
“Vậy không phải chỉ mất một ngày nếu lòng khe sinh thêm việc.”
“Đúng.”
Hàn Tố Nghi nhìn Tề Mặc. “Ngươi chọn.”
Tề Mặc gõ cán bút lên hai bản.
“Ta muốn sườn bắc.”
Lương Túc lập tức quay sang. “Ngươi vừa nói phải quay lại điểm vật liệu.”
“Ta nói phải quay lại. Không nói phải ngày mai.”
“Dấu ở lòng khe đã giữ bốn hơi.”
“Sườn bắc cũng có rung chưa rõ từ trước.”
“Nhưng lòng khe bây giờ là đường đang dùng.”
“Chính vì đang dùng nên ta biết nhiều hơn một chút.”
Hàn Tố Nghi hỏi: “Nếu chỉ xét an toàn tuyến?”
Tề Mặc đáp: “Sườn bắc cần biết thêm.”
“Nếu xét quyết định có mở tiền trạm sâu hơn về Táng Tinh?”
Tề Mặc im.
Lương Túc nói: “Lòng khe.”
Ninh Chiếu Tuyết không đứng về phía nào ngay. Nàng nhìn hai bản một lúc lâu.
“Ta cần biết đường nào sẽ giữ.”
Tề Mặc nói: “Chưa chọn đường.”
“Ta biết. Nhưng hiện tại khế của Cô Phong đã có một đoạn thật ở lòng khe. Nếu ngày mai bỏ cả ngày sang sườn bắc, tuyến đang dùng không tiến thêm. Nếu đi lòng khe, rung sườn bắc vẫn nằm đó.”
“Đúng.”
“Vậy đây là đổi một câu hỏi lấy một câu hỏi khác.”
“Đúng.”
Lương Túc nói: “Ta chọn câu hỏi có thứ nhìn thấy được.”
Tề Mặc liếc hắn. “Đương nhiên.”
“Ngươi nói như đó là tội.”
“Không. Chỉ là sở thích.”
Lạc Hành Chu vẫn chưa nói.
Đời trước, hắn từng có một thứ xa xỉ mà những người trong phòng này không có: hắn biết một số nơi về sau sẽ thành đường chính, một số nơi cuối cùng chẳng ai dùng. Nhưng hiện tại đã khác tới mức tri thức ấy chỉ còn đủ để nhắc hắn rằng hậu quả của một lựa chọn có thể nằm nhiều năm sau.
Nó không thể trả lời ngày mai nên dùng bảy người vào đâu.
Hắn nhìn bản sườn bắc.
Rung nông chưa rõ là một câu hỏi thật.
Hắn nhìn bản lòng khe.
Dấu giữ bốn hơi cạnh dải vật liệu cũng là một câu hỏi thật.
Không có cách làm cả hai mà không tách người và hạ chất lượng giữ tuyến.
“Lòng khe.” Lạc Hành Chu nói.
Tề Mặc nhìn hắn.
“Lý do?”
“Không phải vì vật liệu.”
“Ta biết ngươi không phải Huyền Lô.”
Lương Túc ho một tiếng khó chịu.
Lạc Hành Chu nói tiếp: “Vì hôm nay lòng khe đã qua một lượt có tải thật. Chúng ta có một đường rút đã dùng, Hộ Tuyến Khế vừa có hiệu lực, và điểm mới nằm ngay sau phạm vi đã giữ. Nếu mục tiêu là quyết định có thể chuyển từ khảo tuyến sang tiền trạm sâu hơn hay không, đi tiếp từ điều đã kiểm tạo câu trả lời trực tiếp hơn.”
Tề Mặc hỏi: “Sườn bắc?”
“Ghi rõ bị hoãn. Không hạ cấp rủi ro chỉ vì chưa nhìn nó ngày mai.”
“Và nếu lòng khe sinh thêm việc?”
“Thì ta trả giá bằng việc sườn bắc chậm thêm.”
Căn phòng yên một lúc.
Tề Mặc nhìn hai bản rồi gật đầu.
“Được.”
Lương Túc hỏi: “Ngươi đổi ý nhanh vậy?”
“Ta hỏi vì muốn lý do. Hắn có lý do.”
“Ta cũng có.”
“Ngươi muốn vật liệu.”
“Đó cũng là lý do.”
“Đúng. Nhưng không phải lý do Tây Uyên nên dùng cả ngày.”
Lương Túc nhăn mặt nhưng không phản bác nữa.
Hàn Tố Nghi lấy bút viết lên góc bản sườn bắc:
Hoãn một lượt. Rung chưa rõ giữ nguyên mức cảnh báo. Không suy thành an toàn do chưa kiểm.
Sau đó nàng kéo bản lòng khe tới.
“Đây là giá thứ hai.”
Ninh Chiếu Tuyết nhìn dòng vừa viết. “Một ngày của sườn bắc.”
“Ít nhất.”
Hàn Tố Nghi không làm nhẹ câu đó.
Lệnh mới được viết ngắn hơn mọi người tưởng.
Lượt thăm sâu một tầng — Hồi Âm Khe.
Bảy người vào đoạn sâu.
Hai vỏ trụ giữ nguyên phương thức tiến luân phiên.
Cọc người và dây màu theo Hộ Tuyến Khế.
Mục tiêu thứ nhất: xác nhận điểm dấu phụ giữ bốn hơi có lặp khi đổi vị trí hai vỏ.
Mục tiêu thứ hai: quan sát dải vật liệu đen và ba rãnh bằng phương thức không phá vật.
Không lấy mẫu.
Không chém thử.
Không đào.
Không mở cấu kiện.
Không vượt thêm một điểm khuất mới nếu chưa có lệnh tiếp.
Sườn bắc hoãn riêng, mức cảnh báo không đổi.
Hàn Tố Nghi đọc xong, hỏi từng người.
“Tề Mặc?”
“Được.”
“Lương Túc?”
“Ta vẫn muốn mẫu.”
“Ta biết.”
“Nhưng ngày mai không lấy.”
“Được.”
“Tạ Hoài Uyên?”
“Không thử kiếm.”
“Đúng.”
“Ninh Chiếu Tuyết?”
“Khế giữ tuyến, không giữ vật liệu.”
“Đúng.”
“Thẩm Thanh Giản?”
“Ta có quyền rút người nếu trạng thái không phù hợp.”
“Như cũ.”
Hàn Tố Nghi nhìn Lạc Hành Chu cuối cùng.
“Ngươi?”
Lạc Hành Chu nhìn tờ lệnh.
Ngày mai hắn sẽ đi sâu hơn một đoạn trên con đường đời trước chưa từng đi.
Tề Mặc sẽ ở đó dù ở thời điểm tương ứng trong đời cũ hắn đáng lẽ đã chết.
Ninh Chiếu Tuyết có một Hộ Tuyến Khế mà đội hình cũ không có.
Lương Túc bỏ khung lấy mẫu dù thứ hắn muốn đang ở ngay trước mắt.
Tạ Hoài Uyên được gọi vào để nhìn dấu nhưng bị cấm dùng chính thứ hắn giỏi nhất để thử chúng.
Mỗi người đều mất một phần quyền hoặc thời gian để đổi lấy quyền đi thêm một đoạn.
“Được.” Lạc Hành Chu nói.
Hàn Tố Nghi đóng ấn.
Không ai trong phòng thắng.
Huyền Lô chưa được lấy vật liệu.
Vô Tướng chưa có lời giải cho dấu rung.
Quy Tàng chưa được thử kiếm.
Cô Phong phải giữ đường nhiều hơn đi xem thứ phía trước.
Tây Uyên tự hoãn một câu hỏi ở sườn bắc để trả lời câu hỏi ở lòng khe.
Nhưng sáng mai, họ sẽ được đi sâu thêm một tầng.
Lạc Hành Chu nhìn bốn thẻ xin việc ban đầu vẫn nằm ở góc án.
Cái giá của một tầng sâu hơn hóa ra không nằm ở linh thạch hay công lao.
Ít nhất lần này, nó nằm ở những thứ mỗi người đồng ý chưa lấy, chưa làm và chưa biết — để cả đoàn còn đủ chỗ bước tiếp.