Tạ Nghiên đến trụ sở Lục Thị lúc 20 giờ 17 phút.
Tòa nhà không còn giống nơi cậu từng biết.
Sảnh chính được mở rộng, khu vực lễ tân lùi sâu vào trong, hệ thống kiểm soát ra vào thay bằng cổng nhận diện và thẻ tạm thời. Phía sau quầy tiếp khách là một bức tường điện tử đang chạy những thông tin rất bình thường của một tập đoàn lớn: lịch họp cổ đông, báo cáo phát triển bền vững, tiến độ một số dự án, thông báo tuyển dụng.
Không có gì nhắc tới Đông Giang.
Cũng không có gì cần phải nhắc.
Tạ đưa giấy tờ cho nhân viên lễ tân. Cô gái kiểm tra danh sách, in một thẻ khách có dòng chữ EXTERNAL ADVISOR — MINH SÁCH, rồi gọi điện nội bộ.
“Anh Tạ, sẽ có người xuống đón anh.”
“Cảm ơn.”
Cậu gắn thẻ vào túi áo khoác.
Trên đường tới đây, Giang Duệ đã gửi thêm hai tập tài liệu. Một là sơ đồ xử lý sự cố hiện tại của Lục Thị. Một là danh sách quyền hạn của Ủy ban Kiểm toán & Rủi ro trong tình huống khẩn cấp. Tạ đọc hết trên xe.
Điểm đáng chú ý nhất không nằm ở nội dung từng trang mà ở việc những trang ấy tồn tại.
Bảy năm trước, quyền lực tại Lục Thị chạy theo con người. Ai ngồi ở vị trí đủ cao thì quy trình có thể uốn quanh người đó. Hiện tại, ít nhất trên giấy tờ, có những việc CEO không thể tự mình quyết định.
Thang máy phía trong mở cửa.
Người bước ra mặc sơ mi tối màu, không đeo cà vạt, tay cầm một máy tính bảng. Tạ nhận ra Hứa Minh Khiêm từ hồ sơ nhân sự Giang Duệ gửi trước đó.
“Hứa Minh Khiêm.” Người đàn ông chủ động đưa tay. “Chánh văn phòng CEO.”
“Tạ Nghiên.”
Hai người bắt tay rất nhanh.
“Chủ tịch Cố đã tới. Hàn tổng cũng đang ở trên. Lục tổng còn một cuộc gọi với bên ngân hàng, cuộc họp vẫn bắt đầu đúng giờ.”
“Được.”
Hứa Minh Khiêm nhìn thẻ tạm trên ngực cậu, như để chắc lễ tân đã cấp đúng quyền. “Anh đã có quyền đọc bộ tài liệu sơ bộ?”
“Có. Chỉ đọc.”
“Phần log kỹ thuật chưa mở.”
“Tôi cũng chưa yêu cầu mở trước khi thống nhất cơ chế bảo toàn dữ liệu.”
Hứa Minh Khiêm nhìn cậu một lần nữa, lần này lâu hơn nửa giây.
“Vậy chắc cuộc họp sẽ không quá ngắn.”
“Khủng hoảng hiếm khi biết tôn trọng lịch làm việc.”
Một nét gần như cười thoáng qua trên mặt Hứa Minh Khiêm rồi biến mất. Anh ta nghiêng người nhường lối vào thang máy.
Tạ bước vào.
Cửa kim loại khép lại, tách tiếng nói trong sảnh ra ngoài. Hứa Minh Khiêm bấm tầng ba mươi sáu. Không nhạc nền. Chỉ có bảng số đổi đều trên vách.
“Bên hiện trường đã xác nhận chưa có ai phải nhập viện,” anh ta nói.
Tạ quay sang. “Xác nhận bằng nguồn nào?”
“Ban dự án, đơn vị y tế tại chỗ và ba bệnh viện trong bán kính gần nhất.”
“Có văn bản?”
“Đang gom.”
“Vậy trong cuộc họp tôi vẫn dùng ‘chưa ghi nhận thương vong’.”
“Lục tổng muốn phát thông tin sớm.”
“Muốn là quyền của anh ấy.”
Hứa Minh Khiêm không nói thêm.
Thang máy dừng.
Tầng ba mươi sáu yên hơn Tạ tưởng. Không có nhân viên chạy qua chạy lại, cũng không có cảnh điện thoại reo liên tục như những bộ phim rất thích tưởng tượng về một công ty đang gặp khủng hoảng. Người thật sự bận thường không có thời gian để tạo ra âm thanh chứng minh mình bận.
Một trợ lý đưa hai người qua khu làm việc mở tới phòng họp cuối hành lang.
Tạ nhận ra cánh cửa trước khi nhìn bảng tên.
Không phải vì cậu từng bước qua nó.
Cậu chưa từng đến tầng này sau khi tòa nhà được cải tạo.
Chỉ là từ vị trí cửa, độ rộng hành lang, khoảng cách tới thang máy và lớp kính mờ bên cạnh, cậu có thể đoán ngay đây là phòng họp có mức bảo mật cao nhất trong khu điều hành.
Hứa Minh Khiêm quét thẻ.
Cửa mở.
Trong phòng đã có sáu người.
Cố Lan Chi ngồi ở phía bên trái bàn dài, trước mặt chỉ có một máy tính và một tập giấy in. Tạ từng thấy bà trong các buổi công bố kết quả kinh doanh của Lục Thị: tóc cắt ngắn, cách nói chậm, gần như không bao giờ trả lời một câu hỏi vượt khỏi dữ liệu mình có.
Bên cạnh bà là Hàn Dư Thanh. Ba mươi tám tuổi, Tổng cố vấn pháp lý, người đã ký phần lớn tài liệu tái cấu trúc quản trị sau Đông Giang. Phía đối diện còn có giám đốc an toàn, đại diện ban dự án Tân Hải và một người từ bộ phận quan hệ nhà đầu tư.
Ghế ở đầu bàn đang trống.
Tạ chào từng người theo thứ tự chức danh, rồi ngồi vào vị trí dành cho Minh Sách.
Cố Lan Chi nhìn đồng hồ.
“Còn bốn phút. Anh Tạ đã đọc tài liệu sơ bộ chưa?”
“Rồi.”
“Đánh giá đầu tiên?”
“Chưa đủ để đánh giá trách nhiệm. Đủ để nói rằng câu chuyện trên thị trường đang chạy nhanh hơn dữ liệu.”
“Có gì bất thường?”
“Tốc độ gắn Đông Giang vào Tân Hải.”
Người của quan hệ nhà đầu tư chen vào. “Điều đó không lạ. Hai dự án cùng thuộc Lục Thị.”
“Không lạ nếu nó xảy ra sau khi báo chí có thời gian tổng hợp.” Tạ mở máy tính. “Video đầu tiên tôi ghi nhận lúc 16 giờ 47. Đến 17 giờ 06, cụm Đông Giang đã xuất hiện trong nhóm tài khoản tài chính. Mười chín phút đủ để phản ứng. Không hẳn đủ để nghiên cứu.”
Cố Lan Chi gõ một lần đầu bút xuống giấy.
“Ý anh là có chuẩn bị trước?”
“Tôi nói nó đáng kiểm tra.”
“Khác nhau thế nào?”
“Khác ở chỗ câu đầu là kết luận. Câu thứ hai là công việc.”
Cố Lan Chi gật đầu.
Cánh cửa sau lưng Tạ mở ra lúc 20 giờ 29 phút.
Không ai đứng dậy.
Tạ cũng không.
Hứa Minh Khiêm bước vào trước, đi thẳng về ghế gần đầu bàn. Người sau anh ta dừng lại một nhịp để nhận tập tài liệu từ trợ lý.
Tạ đã nhìn thấy Lục Thừa Cảnh đủ nhiều lần trong bảy năm qua để biết gương mặt hiện tại của anh qua ảnh báo chí.
Ảnh không ghi lại được tốc độ.
Lục Thừa Cảnh đi vào phòng, đặt điện thoại úp xuống bàn, nhận một câu báo cáo ngắn từ Hứa Minh Khiêm rồi mới nhìn qua những người có mặt. Ánh mắt anh dừng lại ở Tạ.
Không lâu.
Vừa đủ để cả hai biết người kia đã nhìn thấy mình.
Tạ đứng lên cùng lúc với đại diện ban dự án vừa đổi tư thế. Không phải để chào riêng ai. Cuộc họp bắt đầu, mọi người đang sắp lại vị trí.
Lục Thừa Cảnh ngồi xuống ghế đầu bàn.
Anh gầy hơn hình ảnh Tạ nhớ từ trước Đông Giang, nhưng phần thay đổi rõ nhất không nằm ở khuôn mặt. Ngày trước Lục Thừa Cảnh có thói quen bước vào một căn phòng với sự chắc chắn rằng quyền quyết định cuối cùng sẽ nằm ở mình. Người hiện tại ngồi xuống, lật trang đầu của tập tài liệu và nhìn sang Cố Lan Chi trước.
“Bắt đầu đi.”
Giọng nói không thay đổi nhiều.
Tạ đặt bút song song với cạnh máy tính.
Một ký ức ngắn đến mức gần như chỉ là phản xạ đi ngang qua đầu cậu: một căn bếp đã không còn thuộc về mình, người đàn ông này đứng sau lưng hỏi cậu vì sao vẫn chưa ăn tối.
Tạ nhìn xuống trang ghi chú.
20 giờ 30.
Cuộc họp bắt đầu.
Cố Lan Chi nói trước.
“Ủy ban Kiểm toán & Rủi ro là bên đề nghị thuê tư vấn ngoài. Minh Sách được đưa vào danh sách ưu tiên vì kinh nghiệm xử lý khủng hoảng xây dựng, quản trị và truyền thông tài chính. Anh Tạ đã khai báo conflict với công ty mình. Chúng ta cần quyết định conflict có thể kiểm soát được hay không trước khi mở thêm dữ liệu.”
Lục Thừa Cảnh lật sang trang thứ hai.
“Tôi phản đối.”
Câu nói không lớn, cũng không cần nhấn mạnh.
Không ai tỏ vẻ bất ngờ.
Tạ ngẩng lên.
Lần này Lục nhìn thẳng vào cậu.
“Tạ Nghiên không phù hợp với hồ sơ này.”
Hứa Minh Khiêm nhìn màn hình trước mặt. Hàn Dư Thanh giữ nguyên tư thế. Cố Lan Chi hỏi:
“Lý do quản trị?”
“Conflict không phải giả định.” Lục nói. “Anh ấy có quan hệ cá nhân trực tiếp với người điều hành cao nhất của tập đoàn và có liên quan đến Đông Giang.”
Tạ nghe cách anh dùng hai chữ “anh ấy” trong một câu nói về mình.
Xa lạ đủ tiêu chuẩn.
Cũng chính xác đủ tiêu chuẩn.
“Tôi đồng ý,” Tạ nói.
Lục hơi dừng.
Cố Lan Chi quay sang cậu. “Anh đồng ý với điều gì?”
“Conflict tồn tại. Và nếu Lục Thị muốn một nhà tư vấn không có bất kỳ lịch sử nào với tập đoàn, tôi không phải người đó.”
“Vậy vì sao anh vẫn tới?”
“Vì conflict có hai loại. Một loại khiến người ta không thể làm việc. Một loại có thể kiểm soát bằng quyền truy cập, cơ chế báo cáo và quyền recuse.”
Lục đặt tập tài liệu xuống.
“Ai bảo đảm anh thuộc loại thứ hai?”
“Không ai.”
Không khí trong phòng yên đi một nhịp.
Tạ tiếp tục, giọng vẫn như khi trình bày với bất kỳ khách hàng nào khác.
“Không có chuyên gia nào tự bảo đảm tính khách quan của mình bằng một câu nói. Nếu HĐQT giữ tôi ở giai đoạn đánh giá, dữ liệu kỹ thuật nên do pháp chế và Ủy ban Kiểm toán kiểm soát. Minh Sách không được quyền tự chọn nguồn có lợi. Kết luận kỹ thuật phải có kiểm chứng ngoài. Tôi không giữ quyền phát ngôn độc lập cho Lục Thị. Nếu xuất hiện thông tin khiến conflict không còn kiểm soát được, tôi rút.”
Hàn Dư Thanh lên tiếng lần đầu.
“Cơ chế đó có thể làm được.”
Lục nhìn sang bà. “Pháp chế đã đánh giá?”
“Chưa đánh giá xong con người. Tôi đang nói về cơ chế.”
“Khác nhau sao?”
“Rất khác.” Hàn Dư Thanh nói. “Cơ chế tốt tồn tại để chúng ta không phải đặt toàn bộ niềm tin vào con người.”
Cố Lan Chi khép nắp bút.
“Tôi đồng ý.”
Một giám đốc khác hỏi: “Nếu CEO không đồng ý thì sao?”
Cố Lan Chi quay sang ông ta. “Hồ sơ này do Ủy ban Kiểm toán & Rủi ro kích hoạt quyền giám sát đặc biệt. CEO có quyền phản đối nhà tư vấn và ghi nhận phản đối. Không có quyền tự mình đóng quy trình.”
Tạ không nhìn Lục.
Cậu nhìn xuống sơ đồ tổ chức trong tài liệu.
Bảy năm đủ lâu để một tập đoàn học cách viết quyền lực thành những ô vuông và đường nối mà ngay cả người đứng đầu cũng phải đi qua.
Ít nhất tối nay, những ô vuông ấy đang hoạt động.
Lục không tranh luận thêm về thẩm quyền.
Anh chỉ hỏi Tạ:
“Cậu cần gì trong bốn mươi tám giờ?”
Không có một chữ nào vượt ra ngoài việc đang bàn.
Tạ mở trang ghi chú đã chuẩn bị.
“Trước hết, bảo toàn dữ liệu. Không chỉnh sửa, không dọn dẹp, không gom lại thành một bộ tài liệu ‘dễ đọc’ cho tư vấn.”
Giám đốc ban dự án nói: “Dữ liệu hiện trường rất nhiều. Chúng tôi đang tổng hợp.”
“Đừng tổng hợp bản gốc.”
“Tôi không nói xóa.”
“Tổng hợp sai cách cũng có thể làm mất thứ tự.” Tạ nhìn ông ta. “Tôi cần log cảnh báo, lịch sử truy cập, email server, hệ thống nhắn tin công việc liên quan Tân Hải, bản gốc video hiện trường, log quét thẻ, biên bản điều hành trong ngày và toàn bộ chuỗi phê duyệt bất kỳ thông cáo nào đã được soạn nhưng chưa phát.”
Người quan hệ nhà đầu tư cau mày. “Cả bản nháp chưa phát?”
“Cả bản nháp chưa phát.”
“Để làm gì?”
“Để biết công ty đã nghĩ mình biết gì ở từng thời điểm.”
Hàn Dư Thanh gõ vài dòng trên máy tính.
“Tôi sẽ phát legal hold ngay trong tối nay. Các bộ phận không được tự xóa dữ liệu theo chu kỳ thường lệ.”
Tạ quay sang bà. “Cảm ơn.”
Lục hỏi: “Bao lâu có thể đưa thông tin ra ngoài?”
“Thông tin nào?”
“Chúng ta đã dừng khu vực thi công. Chưa có thương vong. Hệ thống an toàn đã phản ứng.”
Tạ giữ mắt ở anh.
Ba câu. Hai câu đầu có thể kiểm chứng ngay. Câu cuối chứa một kết luận mà cậu chưa có log để xác nhận.
“Có thể nói đã tạm dừng khu vực thi công,” Tạ đáp. “Có thể nói tới thời điểm xác nhận chưa ghi nhận thương vong. Chưa nên nói hệ thống đã phản ứng đúng.”
Một khoảng lặng rất nhỏ xuất hiện.
Lục hỏi: “Cậu đã thấy video sơ tán rồi.”
“Video chứng minh người rời hiện trường. Không chứng minh chuỗi cảnh báo đi như thế nào.”
“Thị trường không chờ chúng ta dựng xong một báo cáo điều tra.”
“Tôi không đề nghị chờ báo cáo điều tra.”
“Vậy anh đề nghị gì?”
“Chỉ nói phần chúng ta có thể bảo vệ được vào sáng mai.”
Lục tựa lưng vào ghế. “Tôi cần một thông điệp trong tối nay.”
“Anh có thể có.”
“Nhưng?”
“Nhưng nó sẽ ngắn.”
Người của quan hệ nhà đầu tư nhìn Tạ như thể câu vừa rồi là một sự xúc phạm ngân sách truyền thông.
Tạ mở một trang trắng.
“Ví dụ: Lục Thị xác nhận một khu vực thi công tại Tân Hải đã được tạm dừng để kiểm tra sau khi phát hiện dấu hiệu kỹ thuật bất thường. Công nhân trong khu vực đã được sơ tán theo quy trình hiện trường. Tới thời điểm cập nhật chưa ghi nhận trường hợp phải cấp cứu liên quan sự cố. Nguyên nhân đang được đơn vị kỹ thuật và cơ chế giám sát độc lập đánh giá.”
Giám đốc quan hệ nhà đầu tư lập tức nói: “Cụm ‘dấu hiệu kỹ thuật bất thường’ rất xấu.”
“Nó đang có trong video.”
“Nhưng không cần chúng ta tự nhấn mạnh.”
“Nếu ngày mai kết luận có biến dạng thật, tối nay chúng ta đã né một sự thật mà công chúng nhìn thấy bằng mắt.”
Người kia quay sang Lục.
“Lục tổng, tôi nghĩ—”
“Để anh ấy nói hết.”
Câu đó làm người đang định chen lời dừng lại.
Tạ không cảm ơn.
“Thông điệp tối nay không cần thắng,” cậu nói. “Nó cần sống được tới ngày mai.”
Lục nhìn cậu vài giây.
“Cậu chắc ngày mai chúng ta có thứ tốt hơn?”
“Không.”
“Vậy câu này giúp được gì?”
“Nếu dữ liệu xấu hơn, chúng ta không phải rút lại lời nói dối. Nếu dữ liệu tốt hơn, chúng ta có thể nâng mức khẳng định bằng bằng chứng.”
Hàn Dư Thanh nói: “Pháp chế chọn phương án này.”
“Quan hệ nhà đầu tư phản đối,” người đối diện nói.
Cố Lan Chi nhìn ông ta. “Phản đối được ghi nhận.”
“Thị trường sáng mai sẽ phản ứng.”
“Thị trường sáng mai phản ứng với một câu cẩn trọng vẫn tốt hơn cơ quan quản lý ngày kia phản ứng với một câu sai.”
Cuộc tranh luận chuyển sang thời hạn bảo toàn dữ liệu và phạm vi quyền truy cập. Tạ không còn là trung tâm trong mười phút tiếp theo. Cậu nghe nhiều hơn nói, đánh dấu những bộ phận có hệ thống riêng, những log có khả năng bị ghi đè theo chu kỳ và những người hiện đang giữ quyền quản trị dữ liệu.
Qua cách các câu hỏi được trả lời, cậu nhận ra Lục Thị hiện tại vận hành khác trước ở một điểm nữa: khi Lục hỏi, người dưới quyền không chỉ trả lời “đã xử lý”. Họ phải nói xử lý theo quy trình nào, ai phê duyệt, dấu vết nằm ở đâu.
Không phải hệ thống hoàn hảo.
Một hệ thống hoàn hảo không có thật.
Nhưng ít nhất nó để lại đường cho người khác kiểm tra.
Đến 21 giờ 26, Cố Lan Chi chốt quyết định.
“Minh Sách tham gia giai đoạn đánh giá bốn mươi tám giờ. Anh Tạ là đầu mối chiến lược, báo cáo song song cho Ủy ban Kiểm toán và ban điều hành. Dữ liệu kỹ thuật, pháp lý và nguồn gốc tài liệu do Hàn tổng kiểm soát quyền truy cập. Không bên nào được dùng ghi chú nội bộ của Minh Sách cho mục đích khác nếu chưa có đồng ý.”
Bà nhìn sang Tạ.
“Anh có chấp nhận?”
“Có.”
“Lục tổng?”
Lục nhìn tập giấy trước mặt rồi nói:
“Tôi giữ nguyên phản đối về conflict. Tôi chấp nhận cơ chế.”
Cố Lan Chi gật đầu. “Được. Ghi cả hai.”
Cuộc họp kết thúc lúc 21 giờ 31.
Ghế dịch ra, máy tính lần lượt đóng lại. Hàn Dư Thanh giữ Tạ thêm một phút để trao đổi về danh sách dữ liệu cần legal hold. Hứa Minh Khiêm xác nhận sáng hôm sau nhóm Minh Sách sẽ được cấp khu làm việc riêng, không nằm trong khu truyền thông nội bộ của Lục Thị.
Cố Lan Chi rời đi trước.
Khi Tạ thu máy tính, trong phòng chỉ còn bốn người. Hàn Dư Thanh nhận cuộc gọi và bước ra ngoài. Hứa Minh Khiêm cầm hai tập hồ sơ, nhìn sang Lục như chờ chỉ thị.
“Anh ra trước đi.” Lục nói.
Hứa Minh Khiêm nhìn Tạ một lần, không hỏi gì, rồi rời khỏi phòng.
Cửa đóng lại.
Tạ kéo khóa túi máy tính.
Cậu không vội.
Cũng không cố ý chậm.
Lục vẫn đứng ở đầu bàn. Khoảng cách giữa họ dài bằng hơn mười chiếc ghế và một mặt bàn đủ lớn cho cả một ủy ban tranh cãi về quyền lực.
“Tạ Nghiên.”
Đây là lần đầu tiên tối nay anh gọi thẳng tên cậu mà không đặt nó trong một câu dành cho cả phòng.
Tạ ngẩng lên.
“Lục tổng.”
Hai chữ rơi xuống đúng vị trí của nó.
Không thân mật. Không châm chọc. Một chức danh.
Lục nhìn thẻ EXTERNAL ADVISOR trên ngực cậu rồi nhìn lại gương mặt cậu.
“Cậu thật sự muốn nhận vụ này?”
Tạ không trả lời ngay.
Ngoài lớp kính, khu văn phòng đã bớt sáng hơn lúc cậu đến. Trên bàn, điện thoại của Lục liên tục hiện thông báo mới nhưng anh không nhìn xuống.
Tạ nghĩ đến ba cột trên bảng trắng ở Minh Sách.
Sự kiện đã xác nhận.
Điều đang được kể.
Khoảng trống cần chứng minh.
Cậu đã từng trả một cái giá rất lớn vì hành động khi tin rằng dữ liệu trong tay mình đã đủ.
Tối nay, cậu chưa có ý định lặp lại điều đó theo bất kỳ hướng nào.
“Tôi muốn biết sự thật,” Tạ nói, “trước khi quyết định mình có nên ở lại.”