Sáng hôm sau, bản kế hoạch chuyển đổi quy trình phê duyệt mua hàng được gửi lại với đúng phần điều chỉnh đã thống nhất hôm trước. Dư An mở tài liệu lúc tám giờ mười hai, đọc từ đầu tới cuối một lượt. Sáu tuần chuyển tiếp vẫn được giữ. Các ngưỡng kiểm soát của tập đoàn áp dụng ngay từ ngày đầu, nhưng đường phê duyệt cũ chỉ bị tắt khi từng nhóm yêu cầu đã có người thay thế, cách xử lý dự phòng và kết quả chạy thử đạt yêu cầu. Ở cột người phụ trách tiêu chí chuyển đổi, tên cậu nằm cạnh từng nhóm quy trình.
Không có chú thích nào kiểu “theo đề xuất của phía công ty mục tiêu”. Cũng không có một dòng giải thích rằng phương án trước đã bị sửa sau tranh luận.
Chỉ là bản kế hoạch mới. Dư An nhìn tài liệu thêm vài giây rồi đóng cửa sổ. Cách xử lý ấy khiến cậu thấy dễ chịu hơn một lời khen. Công việc đúng thì được giữ lại trong kế hoạch; người đưa ra nó không cần được dựng thành nhân vật chính của cuộc họp hôm qua.
Đến gần trưa, chị Hà ghé qua bàn cậu, đặt điện thoại xuống cạnh bàn phím.
“Chiều nay đừng nhận thêm lịch sau sáu giờ.”
Dư An vẫn nhìn màn hình. “Có gì à chị?”
“Ăn tối.” Chị Hà nói như thể vừa chốt một hạng mục bắt buộc. “Mấy tuần nay hai bên họp từ sáng tới tối. Hôm qua còn cãi nhau gần một tiếng mà cuối cùng lại ra được phương án dùng được. Quang bảo nên kéo cả nhóm đi ăn một bữa trước khi mọi người bắt đầu ghét mặt nhau thật.”
“Em tưởng Quang đã ghét bên PMI rồi.”
“Quang ghét lịch họp, không ghét người.” Chị Hà kéo ghế trống ngồi xuống. “Bên kia có bốn người. Bên mình sáu. Đi gần công ty thôi. Không nói việc quá chín giờ.”
Dư An bật cười. “Đi ăn mà còn có giờ cấm nói việc?”
“Không đặt luật thì mấy người sẽ mang máy tính ra giữa bàn.”
Cậu không cần hỏi Hoài Cẩn có đi không. Đây là bữa ăn của hai nhóm đang làm việc cùng nhau; khả năng người phụ trách PMI vắng mặt mới là chuyện cần giải thích. Dư An cũng không có lý do chính đáng để từ chối. Một bữa tối đông người không phải tình huống riêng tư, càng không phải thứ đáng để cậu thay đổi lịch chỉ vì trong số khách mời có một người cũ.
“Được. Em đi.”
Chị Hà đứng lên, vừa đi vừa nói: “Tốt. Tối nay cấm mở bảng số liệu.”
“Em không hứa.”
“Vậy chị tịch thu máy.”
Dư An cúi đầu tiếp tục làm việc. Đến lúc điện thoại báo lịch họp tiếp theo, cậu mới thấy trong nhóm chat chung Quang đã gửi địa chỉ quán và một danh sách người tham gia. Tên Tống Hoài Cẩn nằm ở giữa danh sách, không có gì đặc biệt hơn những cái tên còn lại.
Cậu lướt qua rồi khóa màn hình. Buổi chiều trôi qua bằng ba cuộc họp, hai lần chỉnh tài liệu và một tranh luận nhỏ về cách ghi nhận yêu cầu mua hàng đang ở giữa quy trình khi ngày chuyển đổi tới. Hoài Cẩn xuất hiện trong hai cuộc họp đầu, không xuất hiện ở cuộc cuối. Họ trao đổi với nhau đúng những phần cần thiết, không nhắc lại tranh luận hôm qua và cũng không nhắc chuyện đã chờ taxi cùng nhau trước đó.
Khoảng sáu giờ hai mươi, cả nhóm đi bộ sang quán ăn cách công ty hai dãy nhà. Đó là một quán nướng có bàn dài, đủ ồn để những câu nói ở đầu bàn không nhất thiết phải truyền tới cuối bàn. Dư An chọn chỗ gần chị Hà theo thói quen, đến khi ngồi xuống mới nhận ra Hoài Cẩn ở phía đối diện, lệch sang phải hai ghế.
Không gần đến mức phải nói chuyện riêng. Cũng không xa đến mức không nhìn thấy nhau.
Dư An thấy vị trí đó vừa đủ. Mười phút đầu mọi người còn nói chuyện công việc. Quang phàn nàn số cuộc họp trong tuần đã vượt ngưỡng chịu đựng của con người, bên PMI có người phản bác rằng chính Quang là người gửi nhiều lời mời nhất. Chị Hà tuyên bố ai nhắc đến “ngày chuyển đổi” lần nữa sẽ phải trả tiền món thêm. Sau hai người đầu tiên bị phạt, chủ đề cuối cùng cũng chuyển khỏi dự án.
Một cô gái bên tài chính tên Linh kể chuyện vừa chuyển nhà vì không chịu nổi quãng đường đi làm. Từ đó cả bàn bắt đầu nói về chuyện ai ở xa nhất, ai thường đi làm sớm nhất, ai đã đổi chỗ ở bao nhiêu lần từ khi tốt nghiệp.
Dư An không tham gia nhiều. Cậu vừa ăn vừa nghe, thỉnh thoảng trả lời khi bị gọi tên.
Quang hỏi: “Anh An ở khu này từ lúc vào công ty luôn à?”
“Không. Tôi chuyển một lần.”
“Trước đó ở với gia đình?”
“Ừ. Hồi mới đi làm tôi vẫn ở nhà. Sau này lịch thất thường quá mới ra riêng cho tiện.”
Chị Hà chen vào: “Tiện đến mức cuối tuần vẫn chạy về ăn cơm nhà.”
“Nhà có cơm thì về.”
Mấy người cười. Dư An cũng cười theo, hoàn toàn không để ý phía đối diện cho tới khi cúi xuống gắp thức ăn và vô tình bắt gặp Hoài Cẩn đang nhìn về phía mình.
Ánh mắt chỉ dừng một nhịp rồi chuyển đi. Không có câu hỏi nào được đặt ra.
Dư An cũng không nghĩ thêm. Chủ đề đổi sang trường đại học khi Linh than em trai đang chọn ngành. Chị Hà nhớ ra Dư An từng học Hệ thống thông tin quản lý nên kéo cậu vào cuộc, hỏi ngành đó có hợp với người thích cả kinh doanh lẫn công nghệ không.
Dư An giải thích vài câu, cố giữ câu trả lời ở mức thực tế. “Nếu chỉ thích dùng phần mềm thì chưa đủ. Phải chịu được chuyện ngồi giữa người nghiệp vụ với người kỹ thuật, nghe hai bên nói cùng một vấn đề bằng hai ngôn ngữ khác nhau rồi dịch qua dịch lại.”
Quang bật cười. “Tóm lại là nghề đứng giữa cho hai bên cùng mắng.”
“Cũng gần vậy.”
Một người bên PMI hỏi: “Anh học ngành đó từ đầu luôn à?”
“Ừ.”
“Ở trường nào?”
Dư An nói tên trường. Đó không phải một cái tên đặc biệt trong cuộc trò chuyện; người kia gật đầu vì có bạn từng học ở đó, rồi hỏi thêm trường cách nhà cậu xa không.
“Không xa. Hồi năm nhất đi từ nhà khoảng hơn nửa tiếng.”
Câu trả lời vừa dứt, Dư An cảm thấy một khoảng lặng rất nhỏ ở phía đối diện. Không ai khác nhận ra. Tiếng bếp nướng vẫn kêu, Quang đang gọi thêm rau, chị Hà quay sang nói với Linh chuyện em trai cô nên đi ngày hội tư vấn tuyển sinh.
Dư An không nhìn Hoài Cẩn ngay. Cậu uống một ngụm nước rồi mới ngẩng lên.
Hoài Cẩn vẫn ngồi như trước, tay đặt cạnh cốc nước, nét mặt không thay đổi. Chỉ có ánh mắt gặp cậu đúng lúc đó.
Dư An biết người kia từng biết hai lựa chọn đại học cũ của mình. Hoài Cẩn từng ngồi cạnh cậu trên một chiếc bàn thư viện, khoanh trên bản đồ hai trường, tính thời gian đi lại, tiền thuê nhà và cả những buổi tối có thể gặp nhau. Sau chia tay, Dư An đã đổi kế hoạch. Chuyện đó Hoài Cẩn cũng biết.
Nhưng đây có lẽ là lần đầu cậu nghe Dư An nói rõ nơi mình thực sự đã học. Bảy năm qua nằm trong khoảng cách giữa hai thông tin ấy. Dư An không giải thích thêm. Hoài Cẩn cũng không hỏi.
Cuộc trò chuyện tiếp tục như thể chẳng có gì vừa xảy ra. Đến lượt mọi người hỏi người phía tập đoàn, câu chuyện chuyển sang việc làm. Một anh bên tài chính nhìn Hoài Cẩn rồi hỏi: “Anh Cẩn về tập đoàn lâu chưa? Trước giờ tôi cứ tưởng anh làm ở đây từ lúc tốt nghiệp.”
“Không.” Hoài Cẩn đặt đũa xuống. “Tôi mới về gần đây.”
“Trước đó ở nước ngoài luôn à?”
“Bốn năm học ở ngoài.”
“Còn ba năm sau?”
“Làm tư vấn và M&A ở bên ngoài tập đoàn.”
Người hỏi gật gù. “Vậy hóa ra dự án này mới là một trong những đợt đầu anh về làm phía nhà mình?”
Hoài Cẩn đáp ngắn: “Ừ.”
Dư An đang gắp một miếng nấm thì dừng lại nửa giây. Cậu biết Hoài Cẩn đi du học. Cậu đã nghe chính miệng người kia dùng tương lai đó như một trong những lý do để chấm dứt mối quan hệ năm mười tám tuổi. Trong bảy năm, đôi lúc Dư An vô tình thấy tên Hoài Cẩn ở đâu đó, nhưng cậu chưa từng tìm sâu đủ để biết sau đại học người kia làm gì, ở đâu, đã trở về từ lúc nào.
Có một thời gian, Dư An đã mặc định Hoài Cẩn sau khi học xong sẽ đi theo con đường gia đình chuẩn bị: trở về tập đoàn, bước vào một vị trí đã được sắp sẵn, tiếp tục cuộc sống phù hợp với những gì Tống Kính Thành từng nói trong buổi tư vấn đại học năm đó. Hóa ra không phải.
Ba năm làm ở một nơi khác không phải chi tiết nhỏ. Ít nhất nó đủ dài để một người có đồng nghiệp riêng, cách làm việc riêng, những thành phố đã sống qua, những dự án không liên quan tới gia đình. Nó cũng giải thích phần nào vì sao Hoài Cẩn hiện tại xử lý phòng họp khác người mười tám tuổi đến vậy.
Nhưng Dư An không biết bất kỳ phần nào trong số đó. Cậu chỉ biết một câu vừa được nói trên bàn ăn.
“Anh làm tư vấn chắc đi công tác nhiều lắm?” Linh hỏi.
“Khá nhiều.”
“Thế có biết nấu ăn không hay sống bằng đồ đặt?”
Cả bàn cười. Hoài Cẩn im một nhịp rồi đáp: “Biết vài món.”
Dư An ngẩng lên trước khi kịp ngăn mình. Hoài Cẩn thấy. “Sao?”
“Không có gì.”
Quang lập tức bắt được phản ứng. “Khoan, hai người học cùng nhau mà. Anh An ngạc nhiên vậy là hồi trước anh Cẩn không biết nấu à?”
Dư An chưa kịp trả lời, Hoài Cẩn đã nói: “Hồi đó không biết.”
“Vậy anh An nhớ thật.”
Câu nói vô tư khiến bàn ăn yên đúng một nhịp. Không đủ lâu để thành kỳ lạ, nhưng đủ để Dư An cảm thấy mình vừa bị kéo về một vùng không nên đứng quá lâu.
Cậu đặt cốc xuống, giọng vẫn bình thường. “Bạn học mấy năm, nhớ vài chuyện không lạ.”
Hoài Cẩn không sửa câu đó.
“Cũng đúng.” Quang chuyển sang cười. “Tôi học đại học bốn năm mà giờ còn nhớ thằng cùng phòng ngủ nói mớ câu gì.”
Cả bàn bật cười, chủ đề trượt sang những thói quen khó chịu thời ở ký túc xá. Không ai hỏi thêm.
Dư An thở ra rất chậm. Một lúc sau, chị Hà nhắc lại chuyện hai người từng học cùng trường và hỏi nửa đùa: “Hai đứa biết nhau lâu vậy mà bảy năm không gặp thật à?”
Dư An nhìn đĩa thức ăn trước mặt. “Mỗi người một hướng thôi chị.”
Gần như cùng lúc, từ phía đối diện Hoài Cẩn nói: “Không có dịp gặp.”
Hai câu không giống nhau, nhưng đủ gần để Quang bật cười. “Phối hợp dữ.”
“Trùng hợp.” Dư An đáp.
Hoài Cẩn không nói gì. Điều buồn cười là họ thật sự chưa hề chuẩn bị câu trả lời cho chuyện đó. Từ ngày gặp lại, cả hai chỉ thống nhất bằng hành vi rằng quá khứ riêng tư không thuộc về phòng họp. Không ai từng nhắn cho người kia rằng nếu đồng nghiệp hỏi thì nên nói gì, nên tránh tới đâu.
Vậy mà họ vẫn né đúng cùng một chỗ. Có lẽ vì bảy năm không đủ để xóa cách một người từng hiểu người kia. Hoặc cũng có thể vì câu hỏi ấy chỉ có vài cách trả lời mà không cần nói dối quá nhiều.
Dư An không chọn kết luận nào. Cậu tiếp tục ăn. Gần chín giờ, mọi người bắt đầu đứng lên. Chị Hà giữ lời, không cho ai mở máy tính. Quang tranh trả phần đồ uống rồi bị Linh giành mất hóa đơn. Cuối cùng cả nhóm chia nhau thanh toán theo một cách phức tạp hơn cả bảng phân quyền mà họ đã họp hai ngày.
Ra khỏi quán, mọi người tách thành ba hướng. Một số người gọi xe, hai người đi bộ về bãi gửi xe của công ty. Dư An đứng cạnh lề đường xem ứng dụng gọi xe thì Hoài Cẩn đi ngang qua, chậm lại đúng một bước.
“Cậu gọi được chưa?”
“Rồi. Bốn phút.”
“Ừ.”
Hoài Cẩn không hỏi có cần chờ không. Sau Chương 29, câu đó không còn là thứ phải lặp lại mỗi lần để chứng minh một điều gì. Dư An cũng không cần ai đứng cạnh mình chỉ vì xe còn bốn phút.
Hoài Cẩn định đi thì Dư An gọi lại.
“Hoài Cẩn.”
Cậu quay đầu. Dư An vốn chỉ định hỏi một câu rất nhỏ. Nó đã ở trong đầu từ lúc bàn ăn nhắc tới ba năm làm việc bên ngoài tập đoàn.
“Cậu mới về thật à?”
“Ừ.”
“Bao lâu?”
“Gần ba tháng.”
Dư An gật đầu. “Tôi không biết.”
Hoài Cẩn nhìn cậu một lúc rồi đáp: “Tôi cũng không biết cậu học ở trường đó.”
Câu trả lời thẳng đến mức Dư An không có gì để chống đỡ.
“Ừ.”
Họ đứng cách nhau hơn một cánh tay, giữa vỉa hè còn người qua lại. Không ai nhắc hai cái tên trường cũ. Không ai hỏi vì sao kế hoạch năm mười tám tuổi đã thay đổi. Cũng không ai dùng câu chuyện vừa biết để đào ngược phần còn lại của bảy năm.
Hoài Cẩn nói: “Xe cậu tới rồi.”
Dư An nhìn màn hình. Biển số trên ứng dụng đúng với chiếc xe đang dừng phía trước.
“Ừ. Mai gặp.”
“Mai gặp.”
Cậu lên xe. Khi cửa đóng, Hoài Cẩn đã quay đi về hướng bãi đỗ.
Trên đường về, Dư An mở điện thoại. Trong nhóm chat, Quang gửi một chuỗi tin nhắn than rằng ngày mai chín giờ vẫn phải họp dù tối nay đã ăn mừng. Chị Hà gửi biểu tượng cấm nhắc công việc rồi tự mình hỏi Dư An nhớ gửi lại bản tiêu chí trước mười giờ sáng.
Dư An trả lời hai tin, sau đó màn hình trở về trang chính. Chỉ cần vài thao tác, cậu có thể biết nhiều hơn. Hoài Cẩn không phải người sống hoàn toàn ngoài dấu vết. Với vị trí hiện tại, chắc chắn có hồ sơ nghề nghiệp, bài giới thiệu dự án, thông tin công khai về những năm làm tư vấn. Dư An từng làm chuyện tương tự một lần nhiều năm trước: gõ tên người kia vào ô tìm kiếm, đọc vài dòng rồi tự đóng lại.
Ngón tay cậu dừng trên màn hình, nhưng lần này không mở trình duyệt. Cậu biết Hoài Cẩn vẫn nhớ khẩu vị cà phê của mình. Biết cậu thiếu ngủ sẽ đau đầu. Biết cách cậu làm việc trong phòng họp và biết khi nào nên để cậu tự quyết. Nhưng cho tới tối nay, Hoài Cẩn không biết cậu đã học đại học ở đâu.
Chiều ngược lại cũng vậy. Dư An từng thuộc giờ tự học của Hoài Cẩn, từng biết cậu không ăn khi quá tập trung, từng nghĩ mình có thể nhìn một nét mặt là biết người kia đang khó chịu hay không. Vậy mà tới tối nay cậu mới biết Hoài Cẩn đã dành ba năm làm việc ở ngoài tập đoàn và chỉ mới trở về chưa đầy ba tháng.
Những gì họ nhớ về nhau có thể rất chính xác. Nhưng chúng không phải là cuộc sống hiện tại của người kia.
Xe dừng ở đèn đỏ. Dư An nhìn màn hình tối trong tay rồi khóa máy hẳn.
Nếu một ngày cậu thật sự muốn biết bảy năm đó có những gì, cậu không muốn biết bằng cách lục lại dấu vết của một người xa lạ trên mạng. Ít nhất lần này, cậu có thể hỏi.