Sáng hôm sau, Lâm Dư An đến công ty sớm hơn thường lệ mười phút. Mưa đêm đã rửa sạch lớp bụi trên mặt kính tòa nhà, ánh sáng ngoài cửa sổ nhạt và lạnh, khiến cả khu làm việc trông giống một phiên bản chưa bật hết màu. Cậu đặt túi xuống, mở máy tính, kiểm tra lịch rồi dừng lại trước danh sách tin nhắn chưa đọc.
Có ba nhóm công việc cần trả lời, một yêu cầu bổ sung số liệu từ Tài chính và hai bình luận của đội dữ liệu trong bảng theo dõi chuyển đổi. Không có tin nhắn riêng nào từ Tống Hoài Cẩn sau bữa tối hôm qua.
Dư An nhìn dòng tên ấy chưa tới một giây rồi đóng danh sách bên trái. Cậu không biết mình vừa kiểm tra vì thói quen nghề nghiệp hay vì một lý do khác, và không có nhu cầu phân loại nó ngay lúc tám giờ mười hai phút sáng.
Cuộc họp đầu tiên bắt đầu lúc chín giờ. Phương án chuyển từng nhóm yêu cầu mua hàng được chấp nhận hôm trước khiến hôm nay mọi người phải chia lại việc: nhóm nào cần đối chiếu người phê duyệt trước, nhóm nào có thể chuyển ngay, nhóm nào cần giữ hệ thống cũ thêm vài tuần. Dư An trình bày bảng tiêu chí mới, Hoài Cẩn ngồi phía đối diện, phần lớn thời gian chỉ hỏi khi một điểm có thể ảnh hưởng tiến độ toàn dự án.
Nhịp làm việc vẫn trơn tru theo cách đã trở nên đáng ngại vì quá nhanh. Dư An nói một nửa nguyên nhân, Hoài Cẩn thường đã hiểu nửa còn lại; Hoài Cẩn hỏi về một rủi ro, Dư An biết chính xác dữ liệu nào cần mở. Nhưng khác tuổi mười tám, không ai coi việc hiểu nhau nhanh là bằng chứng của bất cứ điều gì ngoài việc cả hai đều đang làm tốt phần của mình.
Mười giờ hai mươi, cuộc họp kết thúc. Mọi người lần lượt rời phòng, Hà cầm máy tính đi trước để kịp một cuộc gọi khác. Dư An đang gom dây sạc thì nghe Hoài Cẩn gọi tên mình.
“Dư An.”
Cậu ngẩng lên. “Có việc gì?”
“Có một việc muốn thống nhất trước.” Hoài Cẩn vẫn ngồi, màn hình máy tính đã tắt. “Không phải nội dung dự án.”
Câu cuối khiến tay Dư An dừng lại trên khóa túi. Cậu kéo ghế ra, nhưng không ngồi xuống hẳn, chỉ dựa một bên vào mép bàn. “Cậu nói đi.”
Hoài Cẩn nhìn cậu một lúc ngắn rồi nói thẳng: “Từ lúc bắt đầu dự án tới giờ, phần lớn trao đổi của chúng ta đều qua kênh công việc.”
“Ừ.”
“Nếu là chuyện không liên quan công việc, cậu muốn tôi liên lạc thế nào?”
Dư An không trả lời ngay. Câu hỏi không khó hiểu. Chính vì nó quá rõ nên cậu phải mất vài giây mới nhận ra Hoài Cẩn thật sự đang hỏi về một ranh giới mà cả hai chưa từng đặt tên sau khi gặp lại. Công việc có phòng họp, lịch mời, nhóm trao đổi và những câu hỏi có thể trả lời bằng dữ liệu. Còn những thứ như cốc latte, bữa tối hôm qua, bốn năm ở nước ngoài, ba năm làm tư vấn hay việc một người bây giờ biết nấu ăn thì không thuộc bất kỳ hạng mục nào trong bảng tiến độ.
Dư An hỏi: “Cậu định hỏi chuyện gì?”
“Chưa có danh sách.”
Câu trả lời rất Hoài Cẩn. Dư An gần như muốn bật cười, nhưng chỉ khẽ nhướng mày. “Vậy cậu đang xin quyền trước à?”
“Không.” Hoài Cẩn đáp. “Tôi đang hỏi giới hạn trước.”
Sự khác nhau chỉ một câu, nhưng đủ khiến Dư An im lặng thêm một nhịp. Năm mười tám tuổi, Tống Hoài Cẩn từng rất giỏi nhìn thấy vấn đề, chọn cách giải quyết rồi tự chịu phần hậu quả. Cậu ấy cũng từng làm vậy với những chuyện nhỏ đến mức Dư An phải kéo ra một quy tắc: có chuyện gì phải nói thẳng, không được tự đoán, không được tự quyết giúp người kia. Bảy năm sau, người trước mặt lại ngồi hỏi một việc mà Hoài Cẩn tuổi mười tám có lẽ đã tự chọn cách ít phiền nhất rồi thực hiện.
Dư An không để suy nghĩ đó đi xa hơn. Cậu hỏi: “Kênh cũ vẫn còn à?”
Hoài Cẩn hiểu ngay cậu đang nói gì. “Còn.”
Khung trò chuyện cũ Dư An đã lưu trữ từ năm mười tám. Không xóa, không chặn, cũng không mở lại trong nhiều năm. Việc Hoài Cẩn nói “còn” không cho biết cậu ấy đã giữ nó theo cách nào, và Dư An không hỏi.
“Được.” Dư An nói. “Chuyện công việc vẫn dùng kênh công việc. Chuyện không liên quan công việc, nếu cậu thật sự muốn hỏi, có thể nhắn ở kênh cũ.”
Hoài Cẩn gật đầu, nhưng không vội kết thúc. “Còn giới hạn?”
“Không gọi bất ngờ ngoài giờ, trừ khi thật sự khẩn cấp.”
“Được.”
“Tôi không đảm bảo trả lời ngay.”
“Được.”
“Và tôi có thể không trả lời.”
Hoài Cẩn nhìn thẳng cậu. “Được.”
Dư An kéo khóa túi máy tính. “Còn một cái nữa.”
“Tôi nghe.”
“Đừng lấy công việc làm lý do để hỏi chuyện riêng.” Cậu nói đều giọng. “Nếu là chuyện riêng thì cứ nói là chuyện riêng. Tôi không thích phải đoán.”
Lần này Hoài Cẩn im lặng lâu hơn một chút. Không đủ lâu để thành khó xử, nhưng đủ để Dư An nhận ra cậu ấy nghe được lớp nghĩa phía sau câu đó.
“Được.” Hoài Cẩn đáp. “Tôi sẽ nói rõ.”
Dư An đứng thẳng dậy. “Vậy hết rồi.”
“Ừ.”
Cậu đi ra trước. Đến cửa phòng họp, Dư An mới nhận ra cuộc trao đổi vừa rồi kỳ lạ ở chỗ nó hoàn toàn không làm cậu khó chịu. Hoài Cẩn không hỏi cậu có muốn làm bạn lại không, không nhắc chuyện bảy năm, không đòi một vị trí trong đời sống hiện tại. Cậu ấy chỉ hỏi cách gõ cửa. Vấn đề là Dư An đã trả lời rằng có thể gõ.
Buổi trưa trôi qua trong một chuỗi việc rất bình thường. Một nhóm nghiệp vụ muốn thêm trường dữ liệu vào bảng chuyển đổi; đội bảo mật yêu cầu hạn chế người được xem lịch sử phê duyệt; Dư An phải giải thích hai lần rằng giữ dữ liệu không có nghĩa ai cũng được mở nó. Đến gần một giờ, cậu ăn vội cùng Hà tại khu pha nước rồi quay lại bàn để sửa tài liệu trước cuộc họp hai giờ.
Hoài Cẩn không xuất hiện trong khu làm việc suốt hơn hai tiếng. Lịch của cậu ấy có một cuộc họp ở tầng khác với Tài chính và Pháp chế, sau đó là một buổi trao đổi với đội vận hành của tập đoàn. Dư An biết vì lịch dự án hiển thị phần bận, không phải vì cậu hỏi.
Hai giờ bốn mươi lăm, cuộc họp của Dư An kết thúc sớm. Cậu mang cốc nước ra khu pha nước, vừa rót được nửa cốc thì thấy Hoài Cẩn bước vào.
Cà vạt của cậu ấy đã nới lỏng hơn buổi sáng một chút. Không có gì đặc biệt nếu không tính việc Hoài Cẩn đưa hai ngón tay ấn vào thái dương trong lúc chờ máy nước nóng. Động tác chỉ kéo dài vài giây, rất dễ bỏ qua. Dư An lại không bỏ qua.
Ký ức phản ứng trước cả ý thức. Thiếu ngủ dễ đau đầu. Quá tập trung dễ quên ăn. Thích nước ấm hơn nước lạnh. Những chi tiết từng được cậu học thuộc trong vài tháng cấp ba không biến mất chỉ vì bảy năm không gặp.
“Cậu ăn chưa?” Dư An hỏi.
Hoài Cẩn quay sang. Ánh mắt cậu ấy dừng trên Dư An một nhịp, có lẽ vì câu hỏi đến quá tự nhiên. “Chưa.”
“Bây giờ gần ba giờ rồi.”
“Biết.”
Dư An suýt nói tiếp một câu rất cũ: biết mà còn không ăn. Câu đó đã lên tới đầu lưỡi, kèm theo một phản xạ khác còn phiền hơn là nhìn về ngăn tủ bên phải, nơi văn phòng thường để bánh quy và đồ ăn nhẹ. Cậu dừng lại.
“Khu pha nước còn bánh.” Dư An nói, giọng trở lại bình thường. “Nếu cậu cần.”
Hoài Cẩn nhìn về phía tủ. “Ừ.”
Cậu ấy tự mở tủ, lấy một gói bánh và quay lại máy nước. Không có ai chăm ai, không có ai quyết định hộ ai. Chỉ là Dư An nhận ra một dấu hiệu cũ, nói cho người kia biết có lựa chọn, rồi dừng ở đó.
Lẽ ra như vậy phải khiến cậu nhẹ hơn. Nhưng trong lúc Hoài Cẩn xé bao bánh, Dư An lại nhớ quá rõ những buổi chiều năm mười tám khi mình có thể lấy thẳng đồ ăn đặt trước mặt người kia, rồi cằn nhằn nếu Hoài Cẩn không ăn. Khi ấy, khoảng cách giữa hai người nhỏ đến mức chẳng ai cần xin phép cho những việc như vậy. Bây giờ khoảng cách lớn hơn, nhưng rõ ràng hơn.
Hoài Cẩn uống một ngụm nước rồi hỏi: “Cậu ăn trưa rồi?”
“Rồi.”
“Ăn gì?”
Dư An nhìn cậu ấy.
Hoài Cẩn lập tức bổ sung: “Câu này không liên quan công việc.”
Dư An bật cười thật lần đầu tiên từ sáng. Chỉ một tiếng ngắn, nhưng đủ khiến chính cậu hơi bất ngờ. “Cậu áp dụng nhanh thật.”
“Cậu vừa yêu cầu nói rõ.”
“Cơm gà.” Dư An trả lời. “Với Hà.”
“Ừ.”
“Cậu hỏi để làm gì?”
“Không để làm gì.” Hoài Cẩn cầm cốc nước. “Tôi muốn biết thôi.”
Nụ cười trên môi Dư An biến mất, không phải vì khó chịu. Cậu nhìn người trước mặt thêm một giây rồi quay sang rửa cốc của mình.
“Tôi về họp.”
“Ừ.”
Hoài Cẩn không giữ lại. Trên đường về bàn, Dư An thấy mình cảnh giác hơn so với lúc bước vào khu pha nước.
Nếu Hoài Cẩn hỏi cậu ăn gì để đặt đồ cho một cuộc họp, Dư An có thể xếp nó vào công việc. Nếu hỏi vì sức khỏe, cậu có thể gọi đó là thói quen cũ. Nhưng “tôi muốn biết thôi” không cho cậu một lý do tiện lợi như vậy. Nó chỉ có nghĩa người kia đang muốn biết thêm về cuộc sống hiện tại của cậu.
Dư An ngồi xuống, mở tài liệu và sửa tiếp mục đang dở. Cậu không cho phép một câu nói đơn giản làm thay đổi chất lượng công việc buổi chiều. Dù vậy, tới ba giờ mười hai, khi nhìn dòng số liệu đã đọc hai lần mà vẫn chưa sửa, cậu phải đứng dậy lấy thêm nước. Cậu không quay lại khu pha nước.
Cuối ngày có thêm một buổi kiểm tra kế hoạch chuyển đổi. Hoài Cẩn và Dư An ngồi cách nhau hai ghế, giữa họ là Quang và một người của Tài chính. Suốt chín mươi phút, cả hai không nói câu nào ngoài công việc. Hoài Cẩn cũng không nhìn Dư An nhiều hơn mức cần thiết. Khoảng cách chuyên nghiệp vẫn ở đó, nguyên vẹn đến mức Dư An gần như nghi cuộc trò chuyện buổi sáng chỉ là một mục quy tắc vừa được ghi xong rồi cất đi.
Sáu giờ mười, mọi người bắt đầu thu dọn. Dư An còn một bản kiểm tra phải gửi trước tối nên ở lại. Hà đi ngang bàn hỏi có cần đặt đồ ăn không, cậu lắc đầu, nói mình sẽ về trước bảy giờ.
Hoài Cẩn rời phòng họp sau cùng. Đi qua bàn Dư An, cậu ấy dừng lại đủ lâu để nói: “Mai chín giờ họp với hệ thống.”
“Tôi biết.”
“Không có gì khác.”
Dư An ngẩng lên. “Cậu đang báo phần nào?”
“Phần công việc.”
Cậu nhìn vẻ mặt bình thản ấy rồi hiểu Hoài Cẩn đang cố tình tuân thủ đúng ranh giới vừa thống nhất tới mức gần như máy móc. Dư An lại muốn cười, nhưng lần này chỉ thở ra qua mũi.
“Biết rồi.”
Hoài Cẩn gật đầu. “Tôi về trước.”
“Ừ.”
Dư An hoàn thành bản kiểm tra lúc sáu giờ bốn mươi bảy. Trên xe về, cậu không mở điện thoại ngoài một lần trả lời tin nhắn của mẹ hỏi cuối tuần có về ăn cơm không. Cậu trả lời “Có”, rồi khóa màn hình.
Tới nhà, cậu tắm, thay đồ và ăn một bát mì đơn giản. Gần chín giờ, điện thoại rung trên bàn.
Dư An tưởng là nhóm công việc nên không nhìn ngay. Đến khi mang bát vào bếp rồi quay lại, cậu mới thấy tên người gửi trên màn hình: Tống Hoài Cẩn. Không phải kênh công việc.
Khung trò chuyện cũ đã tự trở lại danh sách trò chuyện sau nhiều năm nằm trong phần lưu trữ. Dư An mở nó. Cậu không kéo lên, không nhìn những tin nhắn cũ phía trên. Trên màn hình chỉ có một dòng mới, thời gian gửi 20:56.
“Câu này không liên quan công việc. Cậu có thể không trả lời.”
Bên dưới, cách đúng một phút, là câu thứ hai.
“Cuối tuần cậu thường về nhà à?”
Dư An nhìn hai dòng chữ khá lâu. Cậu đã nói buổi sáng rằng nếu là chuyện riêng thì phải nói rõ. Hoài Cẩn làm đúng. Cậu đã nói mình có thể không trả lời. Hoài Cẩn cũng nhắc lại quyền đó ngay trước câu hỏi. Không có một khe hở nào để Dư An gọi đây là vượt ranh giới. Và đó mới là phần khiến cậu không thể xem nhẹ.
Nếu Hoài Cẩn tùy tiện nhắn, Dư An có thể lạnh lùng chặn lại. Nếu cậu ấy dùng dự án để mở chuyện, Dư An có thể nói thẳng đừng làm vậy. Nhưng Hoài Cẩn hỏi trước, nhớ giới hạn, dùng đúng kênh và để quyền từ chối ở phía Dư An. Tức là bước tiến này không phải vô thức.
Dư An đặt điện thoại xuống, đi lấy một cốc nước rồi quay lại. Tin nhắn vẫn nằm đó, không có thêm câu nào thúc giục.
Cậu gõ: “Phần lớn là vậy.” Dừng một giây, Dư An thêm: “Có việc gì?”
Tin nhắn được đọc gần như ngay lập tức, nhưng Hoài Cẩn không trả lời tức thì. Khoảng hai phút sau, màn hình sáng lên.
“Không có việc gì.” Rồi thêm một dòng: “Tôi chỉ muốn biết.”
Cùng một câu như buổi chiều, Dư An không trả lời nữa. Hoài Cẩn cũng không nhắn thêm.
Cậu ngồi ở mép giường, điện thoại trong tay, nhìn khung trò chuyện vừa bị kéo ra khỏi nơi lưu trữ sau bảy năm. Trước đây, điều khiến Dư An sợ nhất là phải tự đoán người kia đang nghĩ gì. Bây giờ Hoài Cẩn không bắt cậu đoán: câu hỏi nào là chuyện riêng, quyền từ chối ở đâu, lý do hỏi là gì, cậu ấy đều nói thẳng trong phạm vi có thể. Nhưng rõ ràng không đồng nghĩa an toàn. Dư An hiểu điều đó hơn ai hết.
Cậu không lưu trữ lại cuộc trò chuyện, cũng không kéo lên đọc những tin nhắn cũ. Chỉ tắt màn hình rồi đặt điện thoại xuống bàn. Khoảng cách chuyên nghiệp giữa họ vẫn còn; chỉ là lần đầu tiên, Dư An biết Tống Hoài Cẩn đang đứng ở phía bên kia và chủ động hỏi xem mình có thể bước qua bao nhiêu.