Ba ngày sau câu “Đừng hỏi nữa”, Hoài Cẩn vẫn đi học đầy đủ.
Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, mọi thứ gần như đã trở lại bình thường. Cậu đến trước giờ vào lớp, nộp bài đúng hạn, trả lời giáo viên, sửa nốt hai lỗi trong bảng tổng hợp của dự án và thậm chí còn ở lại mười phút sau tiết cuối để chốt phần việc với Minh Triết. Chỉ có những khoảng thời gian vốn thuộc về Dư An đã biến mất khỏi lịch trình ấy một cách sạch sẽ đến mức khó chịu.
Buổi sáng không còn chai sữa đậu nành đặt cạnh ghế. Giờ nghỉ, Hoài Cẩn không đi cùng cậu xuống căn tin. Sau giờ học, người kia thu dọn cặp ngay khi chuông reo, đúng như câu đã nói ở cầu thang B: mấy ngày tới đừng đợi tôi. Dư An không đợi, cũng không nhắn hỏi thêm chuyện ở nhà.
Hoài Cẩn đã nói đừng hỏi, và Dư An quyết định cho cậu ấy vài ngày như đã yêu cầu. Nhưng cho thời gian không đồng nghĩa với giả vờ không có gì xảy ra. Càng im lặng, Dư An càng nhận ra vấn đề không nằm ở việc mình thiếu kiên nhẫn. Một người có thể cần yên tĩnh, có thể không được phép kể chuyện công ty, cũng có thể quá mệt để duy trì thói quen cũ. Nhưng không điều nào trong số đó giải thích được việc Hoài Cẩn đang chủ động xóa những khoảng riêng giữa hai người.
Gia Huy nhận ra vào ngày thứ hai. Giờ ăn trưa, cậu ta đặt khay cơm xuống đối diện Dư An rồi nhìn sang bàn phía xa, nơi Hoài Cẩn đang ngồi cùng Minh Triết và vài bạn khác. “Hai đứa mày cãi nhau thật à?”
Dư An gắp một miếng rau. “Sao tự nhiên hỏi?”
“Vì trước đây tao muốn kéo mày đi ăn cũng phải tranh với người ta.” Gia Huy chống cằm. “Giờ ba ngày liền không thấy hai đứa ngồi cạnh nhau ngoài lúc làm việc. Tao chưa mù.”
“Không cãi.”
“Thế là có chuyện.”
Dư An nhìn khay cơm. “Có chuyện thật.”
Gia Huy im lặng một lúc. Lần hiếm hoi cậu ta không hỏi tiếp ngay. “Nghiêm trọng không?”
“Tao chưa biết.”
“Cần tao làm gì không?”
Dư An ngẩng lên. Câu hỏi đơn giản khiến cổ họng cậu nghẹn lại một nhịp. Cậu lắc đầu. “Chưa.”
Gia Huy gật đầu, đổi đề tài sang bài thi thử tuần tới. Dư An biết ơn việc bạn mình không cố đào sâu. Cậu cũng biết chính hai chữ “tao chưa biết” đã bắt đầu trở nên đáng ghét. Mấy ngày nay ai cũng chưa biết. Cha cậu chưa biết đợt rà soát sẽ kết luận thế nào. Hoài Cẩn trước đó nói chưa biết hai phía có liên quan không. Dư An chưa biết tại sao một người vẫn nhớ cậu mang ô lại có thể đồng thời không muốn cậu đứng cạnh sau giờ học. Chỉ có một chuyện cậu biết chắc: cậu không định để trạng thái này kéo dài tới tốt nghiệp.
Chiều ngày thứ ba, Hoài Cẩn chủ động nhắn cho Dư An trước.
“Sau tiết cuối ở lại năm phút.”
Dư An đọc câu đó khi giáo viên vẫn đang giảng trên bảng. Ngón tay cậu dừng trên màn hình lâu hơn cần thiết.
Năm phút.
Hai chữ ấy vốn từng khiến cậu thấy yên tâm. Hôm nay chúng chỉ làm một dự cảm không rõ hình dạng dâng lên trong ngực.
Cậu trả lời: “Được.”
Suốt hai tiết còn lại, Dư An không nhắn thêm. Hoài Cẩn cũng vậy.
Sau chuông tan học, học sinh tràn ra hành lang như nước vỡ bờ. Gia Huy khoác cặp lên vai, nhìn Dư An rồi nhìn Hoài Cẩn ở cuối dãy bàn. “Tao về trước.”
“Ừ.”
“Có gì thì nhắn.”
Dư An chỉ gật đầu, không giữ Gia Huy lại. Phòng học vắng dần. Minh Triết đi cuối cùng, trước khi ra cửa còn quay lại hỏi Hoài Cẩn một câu về file dự án. Hoài Cẩn trả lời ngắn gọn, đợi cửa đóng lại rồi mới nhìn Dư An.
“Đi xuống dưới không?”
“Cầu thang B?”
Hoài Cẩn im một nhịp. “Chỗ khác đi.”
Dư An không hỏi tại sao. Hai người đi qua hành lang phía sau dãy phòng học, xuống sân rồi vòng tới lối nhỏ cạnh nhà đa năng. Giờ này phần lớn học sinh đã về, chỉ còn tiếng bóng rổ dội đều từ sân phía trước. Một hàng cây che bớt nắng cuối ngày, bóng lá đổ thành từng mảng trên lối gạch.
Hoài Cẩn dừng ở chiếc ghế dài gần hàng rào nhưng không ngồi. Dư An cũng đứng. Người kia là người gọi cậu ở lại, vậy nên Dư An chờ cậu nói trước.
Hoài Cẩn nhìn về phía sân, không nhìn thẳng vào cậu. “Hồ sơ du học của tôi sẽ tiếp tục.”
Dư An tưởng mình nghe nhầm. “Gì?”
“Những phương án trước đây gia đình chuẩn bị. Tôi sẽ làm tiếp theo tiến độ.”
Trong vài giây, Dư An chỉ nhìn người trước mặt. Câu nói không hẳn bất ngờ. Cậu biết hồ sơ vẫn chưa bị rút. Ngay từ buổi tư vấn phụ huynh, Kính Thành đã nói giữ tiến độ để không tự đóng lựa chọn. Hoài Cẩn cũng chưa từng hứa sẽ không đi nước ngoài. Điều khiến Dư An lạnh sống lưng là cách cậu ấy nói như thể phần còn lại đã được quyết định.
“Cậu muốn đi?”
Hoài Cẩn đáp sau một nhịp. “Tôi sẽ đi.”
“Đó không phải câu tôi hỏi.”
“Không khác nhau.”
“Khác.” Dư An nhìn thẳng vào cậu. “Tôi hỏi cậu muốn đi không.”
Hoài Cẩn cuối cùng cũng nhìn lại. Ánh mắt bình tĩnh đến mức Dư An nhớ buổi tư vấn mấy tháng trước, khi người này đứng trước cha mình và nói rất rõ: “Con chưa quyết định.”
Bây giờ Hoài Cẩn nói: “Tôi đã quyết định rồi.”
Dư An nuốt xuống cảm giác nghẹn trong cổ. “Khi nào?”
“Gần đây.”
“Vì chuyện ở nhà?”
“Không.”
Câu trả lời đến quá nhanh. Dư An im lặng. Cậu đã tự hứa không lấy tốc độ trả lời làm bằng chứng. Nhưng đây không còn là vài tin nhắn ngắn lúc mệt. Hoài Cẩn đã gọi cậu ở lại, chọn nơi nói chuyện, mang tới một quyết định đủ sức làm thay đổi toàn bộ kế hoạch hai người từng cùng ngồi tính từng tuyến đường.
“Vậy tại sao?”
Hoài Cẩn nhìn cậu vài giây rồi nói: “Vì phương án đó phù hợp hơn.”
“Phù hợp hơn cái gì?”
“Tương lai của tôi.”
Dư An bật cười rất ngắn, không có chút vui vẻ nào. “Ba tháng trước cậu còn nói phương án trong nước cũng đủ tốt. Cậu còn lập bảng so sánh cho tôi xem.”
“Lúc đó tôi nghĩ khác.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ tôi thấy không cần phải điều chỉnh lựa chọn vì một mối quan hệ ở cấp ba.”
Âm thanh từ sân bóng phía xa vẫn vang đều. Một tiếng, rồi một tiếng nữa. Dư An nghe rõ từng chữ nhưng phải mất vài giây mới hiểu chúng đang ghép thành nghĩa gì.
Cậu hỏi chậm: “Một mối quan hệ ở cấp ba?”
Hoài Cẩn không tránh. “Ừ.”
“Cậu đang nói về chúng ta?”
“Ừ.”
Dư An nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt. Người này từng nhớ cậu uống cà phê thế nào, từng đứng chờ mười chín phút không phàn nàn, từng đặt một buổi hẹn chụp ảnh tốt nghiệp vào lịch điện thoại như thể đó là việc không thể bỏ. Ba ngày trước, cũng chính người này đặt nước ấm bên cạnh cậu dù không chịu giải thích gì.
Nếu một người thật sự muốn kết thúc, tại sao vẫn làm những việc đó? Câu hỏi bật lên rất nhanh, và Dư An không giữ nó trong đầu.
“Cậu còn thích tôi không?”
Hoài Cẩn im lặng. Dư An thấy tim mình đập mạnh, nhưng giọng vẫn giữ được bình thường. “Tôi đang hỏi thẳng. Cậu còn thích tôi không?”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Chuyện đó không quan trọng.”
“Quan trọng với tôi.”
“Dư An.”
“Có hay không?”
Một khoảng im lặng kéo dài. Dư An không quay đi, cũng không tự trả lời thay. Cậu đã hứa với chính mình sẽ không làm vậy.
Cuối cùng Hoài Cẩn nói: “Không đủ để thay đổi quyết định.”
Không phải có. Không phải không. Nhưng câu ấy vẫn cắt đúng vào chỗ đau nhất. Dư An hít vào. “Được. Vậy nói rõ hơn đi.”
Hoài Cẩn nhíu mày rất nhẹ, nhưng Dư An không cho khoảng im lặng ấy kéo dài. “Cậu gọi tôi ở lại để nói chuyện này, đúng không? Thì nói hết. Cậu muốn đi du học. Cậu không muốn điều chỉnh tương lai vì mối quan hệ ở cấp ba. Vậy chúng ta là gì từ bây giờ?”
Hoài Cẩn nhìn cậu một lúc lâu. “Nên dừng lại.” Ba chữ rất nhỏ.
Dư An đã nghĩ mình sẽ phản ứng mạnh hơn nếu thật sự nghe câu đó. Có thể sẽ nổi giận, có thể sẽ hỏi tại sao đến mức mất bình tĩnh, có thể sẽ nhớ hết những ngày hai người từng ở cạnh nhau rồi nói ra từng chuyện. Nhưng khi nó thật sự tới, đầu óc cậu lại trống rỗng một cách kỳ lạ.
Cậu chỉ hỏi: “Nên?”
“Ừ.”
“Cậu đang hỏi ý tôi hay thông báo?”
Hoài Cẩn không trả lời ngay. Dư An cười nhạt. “Lại là cậu quyết định trước.”
“Lần này là quyết định của tôi về phần tôi.”
Câu nói khiến Dư An nhớ đến một chiều rất bình thường cách đây chưa lâu. Khi cậu đùa “sau này cãi nhau rồi chia tay thì sao”, Hoài Cẩn cũng từng nói mình chỉ đang quyết định phần mình. Khi ấy phần của Hoài Cẩn là “Không.” Bây giờ vẫn cùng một lý lẽ, nhưng đáp án đã đổi hoàn toàn.
Dư An hỏi: “Chuyện này có liên quan tới đợt rà soát ở công ty không?”
“Không.”
“Có liên quan tới cha tôi không?”
“Không.”
“Có liên quan tới việc cha cậu gọi cậu về liên tục mấy tuần nay không?”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Tôi đã nói rồi. Đây là quyết định của tôi.”
Dư An thấy lòng bàn tay lạnh đi. Ba câu hỏi, ba cánh cửa. Hai câu “không”, một câu lặp lại như được chuẩn bị sẵn. Cậu vẫn chưa dừng.
“Vậy tại sao đúng lúc này?”
“Không có lúc nào phù hợp để nói chuyện này.”
“Nhưng có nguyên nhân.”
“Có.”
“Là gì?”
Hoài Cẩn đáp: “Tôi không muốn mang một mối quan hệ thời cấp ba vào kế hoạch sau tốt nghiệp nữa.”
Dư An nhìn cậu, cảm giác buồn cười lại dâng lên. “Cậu nói như thể năm tháng qua chỉ là thử cho biết.”
“Tôi không nói vậy.”
“Nhưng cậu đang biến nó thành vậy.”
Hoài Cẩn im lặng. Dư An bước lại gần nửa bước. “Cậu còn nhớ bản đồ hai trường không?”
“Nhớ.”
“Cậu còn nhớ cậu từng bảo một phương án trong nước quan trọng hơn vì có tôi không?”
“Nhớ.”
“Cậu còn nhớ cậu nói với cha mình ‘Con chưa quyết định’ không?”
“Nhớ.”
“Còn 11 giờ 40 ngày tốt nghiệp?”
Lần này sự im lặng dài hơn. Dư An vẫn nhìn cậu. “Nhớ không?”
“Nhớ.”
“Vậy tất cả những thứ đó bây giờ là gì?”
Hoài Cẩn siết tay bên người rất nhẹ rồi thả ra. Dư An thấy động tác đó nhưng không biết nó có nghĩa gì. Cậu không được phép tự điền nữa.
Hoài Cẩn nói: “Là những chuyện lúc đó tôi đã nghĩ sẽ làm.”
“Còn bây giờ không nữa?”
“Không.”
Dư An gật đầu rất chậm. Cậu thấy mắt mình nóng lên nhưng không muốn cúi mặt. “Cậu giỏi thật.”
Hoài Cẩn không nói. Dư An tiếp tục: “Ba ngày trước còn bảo tôi mang ô. Hôm trước nữa còn để nước ấm trên bàn. Rồi hôm nay cậu bảo mấy chuyện đó chỉ thuộc cấp ba, không mang vào tương lai. Cậu có thấy nó vô lý không?”
“Thói quen không có nghĩa là quyết định.”
Câu trả lời quá bình tĩnh. Dư An đứng yên. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong mấy tuần cậu thật sự cảm thấy đau theo nghĩa rõ ràng. Không phải bất an, không phải dự cảm, không phải bực vì một cuộc hẹn bị hủy. Một người cậu tin đang đứng trước mặt và chủ động tách từng điều cậu từng xem là bằng chứng của tình yêu ra khỏi ý nghĩa của chúng.
Thói quen không có nghĩa là quyết định.
Vậy một chai nước ấm không có nghĩa gì. Một cái ô không có nghĩa gì. Một cốc latte đúng khẩu vị cũng có thể chỉ là trí nhớ tốt. Những lần chờ nhau, những con đường đi vòng, những tin nhắn sau mười một giờ, tất cả đều có thể bị gom vào một từ “thói quen”.
Dư An không muốn tự diễn giải. Cậu cần một câu cuối cùng đủ rõ để sau này không thể tự lừa mình rằng có lẽ hôm nay Hoài Cẩn chỉ đang mệt.
Cậu hỏi: “Tống Hoài Cẩn, nhìn tôi rồi trả lời một lần thôi.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. Dư An hỏi: “Cậu thật sự muốn chia tay?”
Một nhịp im lặng trôi qua trước khi Hoài Cẩn đáp: “Ừ.”
Dư An nghe chính mình hỏi tiếp: “Không phải vì chuyện gia đình, không phải vì công ty, không phải vì cậu nghĩ đang làm thế sẽ tốt hơn cho tôi?”
Hoài Cẩn giữ ánh mắt cậu. “Không.”
“Là cậu muốn?”
“Ừ.”
Dư An thấy cổ họng đau đến mức câu cuối gần như mắc lại. Nhưng cậu vẫn hỏi.
“Cậu nói thật?”
Hoài Cẩn không quay đi.
“Thật.”
Một tiếng bóng rổ dội mạnh xuống nền sân rồi lăn xa. Ở đâu đó có người gọi nhau về. Ánh nắng cuối ngày đã rút khỏi nửa lối gạch, chỉ còn mảng sáng mỏng bên chân hàng rào.
Dư An gật đầu. “Được.”
Hoài Cẩn khẽ động môi, nhưng Dư An không chờ xem cậu định nói gì. Cậu quay người đi được hai bước rồi dừng lại.
“Còn lịch chụp ảnh tốt nghiệp?”
Sau lưng cậu im lặng. Dư An không quay lại. “Nếu cậu không muốn thì hủy đi.”
Hoài Cẩn nói: “Cứ để vậy.”
Dư An nhắm mắt một giây. Câu trả lời khiến mọi thứ càng vô lý, nhưng cậu không còn sức hỏi thêm về một lời hẹn ở tương lai khi hiện tại vừa bị cắt đứt.
“Tuỳ cậu.”
Cậu đi tiếp, ra khỏi cổng trường, điện thoại trong túi rung một lần. Dư An đứng dưới biển báo trạm xe, lấy ra nhìn.
Không phải Hoài Cẩn.
Mẹ nhắn: “Tối nay về sớm nhé. Ba con có chuyện muốn nói với hai mẹ con.”
Dư An đọc câu đó hai lần. Những từ “ba con” và “có chuyện” đáng lẽ phải khiến cậu lập tức lo lắng, nhưng đầu óc cậu vẫn còn mắc ở một chỗ khác.
“Cậu nói thật?”
“Thật.”
Xe buýt tới. Dư An bước lên, tìm chỗ gần cửa sổ rồi ngồi xuống. Cậu mở điện thoại theo thói quen, khung chat với Hoài Cẩn vẫn nằm ở vị trí quen thuộc trong danh sách. Tin nhắn cuối cùng từ tối hôm trước chỉ có bốn chữ: “Mai mang ô theo.”
Dư An nhìn nó rất lâu. Cậu không xóa đoạn chat. Không chặn. Không đổi tên liên hệ. Cũng không gửi thêm gì.
Ngoài cửa kính, trường học lùi dần về phía sau. Hơn một tuần trước, cậu còn tin rằng chỉ cần mình tiếp tục hỏi thì mọi chuyện sẽ có câu trả lời. Hôm nay cậu đã hỏi đến câu cuối cùng.
Và Hoài Cẩn đã trả lời.