Chương 35 — Người Có Thể Đi
DRAFT
Tạ Hoài Uyên nhận thẻ của Quy Tàng trước khi ăn sáng.
Người đưa thẻ là một đệ tử Chấp Sự Điện đang ở tạm Tây Uyên, đi thẳng từ nhà công vụ tới sân sau nơi Tạ Hoài Uyên vừa thu kiếm gỗ. Hôm nay hắn chỉ luyện mười hai đường thẳng, giữa các đường có đổi hướng nhưng mỗi lần đều dừng hẳn rồi mới chuyển, không nối cổ tay thành chuỗi. Đến đường cuối, tay phải vẫn không đau, cũng không nóng lên.
Điều đó không làm lệnh hạn sau mốc ngày năm tự biến mất.
Tạ Hoài Uyên đặt kiếm gỗ lên giá rồi mới nhận thẻ.
Mặt trước đóng ấn Quy Tàng. Mặt sau chỉ có hai dòng.
Tây Uyên hỏi người có thể tham gia chuẩn bị Hồi Âm Khe. Quy Tàng đề Tạ Hoài Uyên làm người đối chiếu kiếm dấu và hộ vệ dự bị, điều kiện cuối do y tu cùng Tây Uyên xác nhận trước khi xuống tuyến.
Hắn đọc lại chữ “hộ vệ dự bị”.
Người đưa thẻ hỏi: “Có cần hồi đáp ngay không?”
“Có.”
Tạ Hoài Uyên đi tới bàn đá dưới mái hiên, lấy bút. Hắn không gạch tên mình, cũng không viết “đã khỏi”. Chỉ thêm một dòng ngay dưới phần đề cử.
Lệnh hạn sau mốc ngày năm vẫn còn hiệu lực: không liên chuyển cổ tay phải tốc độ cao, không va kiếm mạnh. Có thể nhận việc chuẩn bị trong nhà; nếu ngày vào tuyến chưa được y tu bỏ hạn tương ứng thì dùng người dự bị thay phần hộ vệ.
Đệ tử Chấp Sự Điện nhìn dòng ấy rồi nhìn hắn. “Tạ sư huynh ghi thẳng như vậy?”
“Nếu không ghi thì tới lúc phân việc người khác vẫn phải hỏi lại.”
“Quy Tàng vốn đã biết tay huynh bị thương.”
“Biết có thương và biết hiện được làm gì là hai việc.”
Người kia gật đầu, cất thẻ vào ống.
Trước khi đi, hắn nói: “Tây Uyên yêu cầu trả lời trước giờ Ngọ.”
“Bên khác cũng vậy?”
“Bốn bên cùng hạn.”
Tạ Hoài Uyên không hỏi bốn bên là ai. Hôm qua hắn đã thấy bốn thẻ trống trên tay Hàn Tố Nghi.
Khi người đưa tin rời sân, hắn nhìn thanh kiếm gỗ thêm một lúc rồi không cầm lại. Mười hai đường hôm nay đã đủ. Cổ tay không đau chỉ chứng minh mười hai đường ấy không vượt quá mức hiện tại, không chứng minh đường thứ mười ba sẽ có thêm giá trị.
Hắn thay áo ngoài, tới nhà công vụ.
Tạ Hoài Uyên tới nơi thì Huyền Lô đã trả lời trước.
Lương Túc đứng cạnh án với hai ống gỗ dài bằng cẳng tay đặt trước mặt. Không phải trụ thật. Chỉ là hai mẫu vỏ rỗng ghép từ gỗ cứng và vòng đồng, đủ để người làm vật liệu chỉ vị trí lớp dẫn, chốt tháo cùng các khe quan sát mà không cần rèn một món hoàn chỉnh.
Tề Mặc đang cầm một ống, xoay qua xoay lại.
“Ta yêu cầu trụ dẫn tạm,” hắn nói. “Các ngươi đưa ta đồ chơi.”
Lương Túc đáp: “Ngươi hôm qua còn chưa biết cần mấy trụ.”
“Ta hôm nay vẫn chưa biết.”
“Vậy càng không đáng rèn sáu cây thật để ngươi ngày mai nói cần tám.”
Hàn Tố Nghi ngồi đầu án, không ngăn hai người. Lạc Hành Chu ở bên trái nàng, vai trái vẫn tránh dựa vào thành ghế. Trước mặt hắn không có trận bàn, chỉ có một tờ ghi yêu cầu trụ mới và bốn dấu than nhỏ.
Tạ Hoài Uyên ngồi xuống phía Quy Tàng.
Tề Mặc thấy hắn, chỉ một ống gỗ. “Đúng lúc. Ngươi xem thứ này có giống trụ dẫn không?”
“Không.”
Lương Túc nói: “Cảm ơn.”
Tề Mặc nhìn Tạ Hoài Uyên. “Ngươi theo phe nào?”
“Phe không gọi một ống gỗ là trụ.”
Lạc Hành Chu cúi xuống uống nước. Khóe môi không động, nhưng Tạ Hoài Uyên biết người kia nghe rất rõ.
Hàn Tố Nghi gõ một ngón tay lên án. “Nói phần cần nói.”
Lương Túc lập tức thôi tranh.
“Huyền Lô nhận việc chuẩn bị mẫu mới. Trước khi có bản đo Hồi Âm Khe, chúng ta chỉ làm hai vỏ thử để chốt cách đặt ngọc, cách tháo và cách nhìn dấu từ bên ngoài. Không dùng cấu kiện tháo từ trụ cũ làm bộ phận chịu lực.”
Tề Mặc hỏi: “Lớp dẫn trong?”
“Không sao chép.”
“Vì không hiểu?”
“Vì chưa hiểu nó dùng để làm gì.” Lương Túc nói. “Nếu sau này ngươi chứng minh cần một đường dẫn phụ thì rèn riêng. Ta không lấy thứ cũ chưa rõ chức năng nhét vào trụ mới chỉ vì thấy nó từng tồn tại.”
Tề Mặc gật đầu. Lần này không phản bác.
Lương Túc mở một trong hai ống gỗ. Bên trong có hai rãnh chạy song song nhưng không nối nhau. Một rãnh dành cho ngọc chỉ hướng. Rãnh còn lại để một miếng ngọc nhỏ hơn, đặt thấp và lệch khỏi đường chính.
“Cái thứ hai?” Tạ Hoài Uyên hỏi.
Lương Túc nhìn sang Tề Mặc. “Hắn yêu cầu.”
Tề Mặc đặt ống xuống. “Dấu yên thứ hai.”
Lạc Hành Chu nói: “Không dùng cùng một đường dẫn.”
“Đúng.” Lương Túc chỉ rãnh nhỏ. “Nếu hai viên cùng ăn một đường lực thì tắt cùng lúc cũng chẳng chứng minh thêm gì. Miếng phụ sẽ chỉ nhận rung và dòng nông qua vỏ, không nhận lệnh từ ngọc chính. Hai dấu cùng yên mới có giá trị hơn một viên tự báo mình đã tắt.”
Hàn Tố Nghi hỏi: “Ai xác nhận hai dấu?”
“Tối thiểu hai người,” Tề Mặc đáp. “Một người đọc trụ. Một người Tây Uyên giữ quyền dừng.”
“Viết vào.”
Lương Túc đưa thẻ hồi đáp Huyền Lô lên bàn. Phần dưới có tên hắn và một người thợ rèn chưa ghi cụ thể, chỉ ghi người làm trụ do Huyền Lô cử sau khi chốt mẫu.
“Ngươi đi?” Hàn Tố Nghi hỏi.
“Nếu chỉ lượt đo và dựng mẫu, ta đi.” Lương Túc đáp. “Nếu đổi thành khai thác sâu, Huyền Lô cử người khác. Ta không ôm việc mình không làm.”
“Được.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hai ống gỗ. Một ngày trước, bản phương án còn chỉ có chữ “trụ mới”. Hôm nay chữ ấy đã thành một vật có thể cầm lên, tháo ra, tranh luận từng rãnh. Chưa phải trụ thật, nhưng đủ để những sai lầm cũ không được tự nhiên chui vào thiết kế mới dưới danh nghĩa “làm như trước”.
Tề Mặc nói: “Ngày mai ta muốn thử ngọc nền trên vỏ.”
Hàn Tố Nghi hỏi: “Ở đâu?”
“Trong sân.”
“Bao nhiêu lực?”
“Chỉ mức bàn thử.”
“Không dùng cấu kiện cũ?”
“Không.”
“Không thử người?”
Tề Mặc nhìn nàng. “Ta có nói thử người đâu?”
“Ta nói trước.”
Lương Túc thu một ống về phía mình. “Ta bắt đầu hiểu vì sao nàng luôn phải nói trước với ngươi.”
Tề Mặc không trả lời.
Thẻ của đội y tu tới thứ hai, nhưng người mang thẻ đi cùng.
Thẩm Thanh Giản bước vào nhà công vụ khi gần cuối giờ Thìn, trên tay cầm một tờ giấy gấp đôi. Nàng không ngồi ngay mà nhìn một lượt những người trong phòng, cuối cùng dừng ở Tạ Hoài Uyên.
“Ngươi sáng nay dùng kiếm?”
“Mười hai đường thẳng. Không va chạm. Đổi hướng đơn lẻ.”
“Có đau?”
“Không.”
“Có nóng?”
“Không.”
“Được.”
Nàng chuyển sang Lạc Hành Chu. “Vai?”
“Không nặng thêm.”
“Câu đó không phải câu hỏi.”
Lạc Hành Chu im một nhịp. “Kéo ra sau vẫn đau.”
“Vậy đừng kéo.”
Thẩm Thanh Giản ngồi xuống, đặt thẻ hồi đáp giữa án.
“Đội y tu có thể cử người cho lượt kiểm Hồi Âm Khe nếu có lệnh hiện trường thật. Ta nhận phần chuẩn bị trước.”
Tề Mặc hỏi: “Nàng?”
“Ta đang giữ sổ theo dõi nhóm từng tiếp xúc biến động Thanh Mạch. Đổi người lúc này chỉ để người mới đọc lại sổ.”
“Ta đồng ý.”
“Ta chưa hỏi ngươi.”
Tề Mặc khựng lại.
Hàn Tố Nghi hỏi: “Điều kiện?”
Thẩm Thanh Giản mở giấy.
“Trước khi vào tuyến, người được phân việc phải có một mốc trạng thái đủ để sau khi về còn biết cái gì thay đổi. Không cần khám toàn thân từng người nếu nhiệm vụ nhẹ, nhưng ai đang có hạn y tu thì hạn đó phải nằm trên thẻ phân việc, không nằm trong đầu người bệnh.”
Tạ Hoài Uyên nhìn thẻ Quy Tàng của mình vẫn chưa được mang tới. Hắn không cần nói gì.
“Sau khi về?” Hàn Tố Nghi hỏi.
“Kiểm ngay các dấu cấp tính. Những người đứng gần điểm có linh lực dao động hoặc có triệu chứng thì kiểm lại ngày hôm sau. Lần trước có người phát dấu muộn. Ta không muốn vì lúc rời tuyến ai cũng đứng được mà coi việc đã xong.”
Tề Mặc gật đầu. “Được.”
“Chưa hết.”
“Ta biết.”
“Ngươi không biết.” Thẩm Thanh Giản nhìn thẳng hắn. “Nếu ta nói một người dừng việc vì thân thể, người đó dừng. Người phụ trách kỹ thuật không được đổi tên việc từ ‘đo trụ’ sang ‘đứng nhìn’ để giữ hắn ở hiện trường thêm nửa canh giờ.”
Tề Mặc mở miệng rồi đóng lại.
Lương Túc quay mặt sang chỗ khác.
Tạ Hoài Uyên thấy câu này rất có thể không hoàn toàn giả định.
Hàn Tố Nghi nói: “Y tu có quyền rút người khỏi việc vì lý do y tế. Nếu việc rút người khiến tổ không còn đủ điều kiện, người Tây Uyên giữ tuyến dừng cả phần việc cho tới khi thay đủ. Ghi như vậy.”
Thẩm Thanh Giản gật đầu. “Được.”
“Còn quyền mở lại?”
“Không thuộc ta.”
“Quyền dừng cả tuyến?”
“Ta báo nguy. Người Tây Uyên quyết phạm vi, trừ khi trước mắt có người đang ngã xuống thì ta kéo người trước.”
Hàn Tố Nghi ghi thêm hai dòng.
Ranh giới rất rõ. Y tu không biến thành người chỉ huy tuyến. Người làm kỹ thuật cũng không thể dùng quyền chuyên môn để giữ một người đang bị rút vì thương. Hai quyền khác nhau, chạm nhau ở chỗ cơ thể có thể chịu hay không.
Thẩm Thanh Giản nhìn Tạ Hoài Uyên lần nữa. “Nếu lượt hiện trường xảy ra trong hai ngày tới, ngươi không vào vị trí cần liên chuyển kiếm nhanh.”
“Ta đã ghi trên hồi đáp Quy Tàng.”
Nàng hơi nhướng mày. “Tốt.”
“Ta biết đường tới chỗ nàng.”
“Câu này nghe quen.”
Tạ Hoài Uyên không đáp.
Thẩm Thanh Giản quay sang Lạc Hành Chu. “Ngươi cũng vậy. Hai đường thần thức ngắn là hai đường ngắn. Không phải tới Hồi Âm Khe thì tự nhiên thành ba vì địa hình phức tạp.”
“Ta biết.”
“Ta sẽ chép lại.”
Lạc Hành Chu không phản đối.
Tề Mặc nhìn hai người một lượt rồi nói: “Vậy phần kỹ thuật phải chia người.”
“Đúng,” Thẩm Thanh Giản đáp. “Đó là mục đích của giới hạn.”
Cô Phong trả lời ngay trước giờ Ngọ.
Ninh Chiếu Tuyết tự mang thẻ tới.
Nàng không đi một mình. Ba người còn lại của tổ bốn người đứng ngoài hành lang, không chen vào phòng. Tạ Hoài Uyên nhận ra đó vẫn là nhóm đã được Cô Phong nộp tên sau lần thử kiếm: đủ người, không đổi một đội mới đẹp hơn chỉ vì việc lần này nghe gần Táng Tinh hơn.
Ninh Chiếu Tuyết đặt thẻ xuống trước Hàn Tố Nghi.
“Cô Phong có thể nhận việc chuẩn bị tuyến.”
Hàn Tố Nghi đọc mặt trước. “Điều kiện?”
“Ba điều.”
“Ngươi nói.”
“Thứ nhất, việc hôm nay không được gọi là đã nhận Hộ Tuyến Khế.”
“Đương nhiên.”
“Ta muốn ghi.”
Hàn Tố Nghi lấy bút. “Ghi.”
Ninh Chiếu Tuyết tiếp: “Thứ hai, thứ tự ưu tiên Cô Phong đã giữ từ lần thử kiếm không bị biến mất chỉ vì Tây Uyên đổi phương án Hồi Âm Khe.”
“Không biến mất,” Hàn Tố Nghi đáp. “Trừ khi Cô Phong rút, vi phạm điều kiện dự khế hoặc cuộc xét cũ bị hủy bằng quyết định khác có ghi rõ. Hiện chưa có việc nào trong ba việc đó.”
“Được.”
“Thứ ba?”
Ninh Chiếu Tuyết nhìn bản phương án Ch.34 đặt ở giữa án. “Nếu gọi Cô Phong vào lượt đo, ai có quyền dừng?”
“Người Tây Uyên phụ trách đoạn.”
“Cô Phong?”
“Có quyền báo nguy, kéo người, chặn một nguy hiểm ngay trước mắt. Không có quyền tự mở lại sau khi Tây Uyên đã dừng.”
Ninh Chiếu Tuyết gật đầu. “Giữ như cũ. Vậy nhận.”
Tề Mặc hỏi: “Không hỏi đường nào?”
“Chưa có bản đo, hỏi đường nào để làm gì?”
“Ta chỉ hỏi.”
Ninh Chiếu Tuyết nhìn hắn. “Ngươi là người đề nghị đo hai đường?”
“Đúng.”
“Vậy khi có số, đưa ta bản cần đi. Ta không chọn sườn bắc vì nghe cao hơn cũng không chọn lòng khe vì người trước từng đi.”
Tề Mặc hơi ngừng, rồi gật đầu. “Được.”
Tạ Hoài Uyên nhìn thẻ của Cô Phong. Ở phần người có thể điều, Ninh Chiếu Tuyết ghi đủ bốn tên, tên mình đứng đầu. Không có chữ “đoàn Táng Tinh”. Không có lời đòi phí khế từ bây giờ. Nàng chỉ giữ chặt thứ Cô Phong đã thật sự giành được và không nhận thêm một nghĩa vụ chưa có tên rõ.
Đó cũng là Ninh Chiếu Tuyết hắn biết: rút kiếm vì một việc cụ thể, không vì người khác nói cái tên ấy nghe đủ lớn.
Ninh Chiếu Tuyết quay sang hắn. “Tay ngươi?”
“Đang hồi.”
“Lần này có ghi chưa?”
“Ghi rồi.”
“Vậy được.”
Tạ Hoài Uyên nói: “Ta tưởng ngươi sẽ nhắc lại.”
“Không cần nhắc việc đã làm.”
Nàng quay lại Hàn Tố Nghi. Cuộc đối thoại kết thúc ở đó, không biến thành lời hẹn đấu mới.
Thẻ Quy Tàng tới cuối cùng.
Người của Chấp Sự Điện mang thẻ Tạ Hoài Uyên đã viết hồi sáng tới cùng một tờ phụ. Tờ phụ ghi thêm một người thay thế, nhưng tên được niêm gập vào trong; chỉ Hàn Tố Nghi và người phân việc cần biết lúc này. Quy Tàng không phản đối giới hạn y tu của Tạ Hoài Uyên.
Hàn Tố Nghi đọc xong rồi hỏi: “Ngươi nhận phần đối chiếu kiếm dấu?”
“Nhận.”
“Phần hộ vệ?”
“Nhận có điều kiện y tu. Nếu tới ngày vào tuyến tay chưa đủ, dùng người thay.”
“Không tranh?”
“Không có gì để tranh.”
Ninh Chiếu Tuyết đã đứng gần cửa, nghe vậy quay đầu nhìn hắn một lần nhưng không nói.
Tề Mặc hỏi: “Kiếm dấu ở Hồi Âm Khe có cần người Quy Tàng thật không?”
Tạ Hoài Uyên đáp: “Nếu bản cũ có dấu từng được chép như kiếm văn, cần ít nhất một người biết phân biệt vết do kiếm khí, vết do dụng cụ và nét trang trí. Không có nghĩa mọi dấu đều là kiếm.”
“Được.”
Lạc Hành Chu ngồi im từ đầu phần Quy Tàng. Tạ Hoài Uyên biết tên người kia sẽ không tới bằng thẻ này. Lạc thuộc phần kỹ thuật Vô Tướng đang đi cùng Tề Mặc, không phải suất Quy Tàng.
Quả nhiên, khi bốn thẻ đã đủ, Tề Mặc tự lấy một tờ trắng.
“Phần Vô Tướng.”
Hàn Tố Nghi nhìn hắn. “Ta không gửi thẻ cho ngươi.”
“Vì ta đã ở đây.”
“Ngươi vẫn phải viết.”
Tề Mặc viết tên mình trước.
Tề Mặc — trắc mạch, trụ dẫn, đối chiếu tuyến.
Bên dưới, hắn viết:
Lạc Hành Chu — trợ trắc, đối chiếu trận nét; hai đường thần thức ngắn, tay trái không mang tải.
Lạc Hành Chu nhìn dòng giới hạn lâu hơn dòng tên.
“Có vấn đề?” Thẩm Thanh Giản hỏi.
“Không.”
“Vậy ký xác nhận đã đọc.”
Lạc Hành Chu ký.
Tề Mặc nói: “Ta còn cần một người thứ ba nếu xuống tuyến.”
“Chờ lệnh hiện trường rồi xin,” Hàn Tố Nghi đáp. “Danh sách hôm nay không phải để gom càng đông càng tốt.”
Nàng kéo tất cả giấy về phía mình.
Bốn thẻ hồi đáp. Một tờ Vô Tướng. Một tờ phương án Hồi Âm Khe. Những thứ ấy nếu đặt riêng chỉ là giấy phân việc. Đặt cùng nhau, chúng bắt đầu có hình dáng của một nhóm người có thể xuất hiện ở cùng một nơi trong tương lai gần.
Tạ Hoài Uyên nhìn Hàn Tố Nghi lấy một tờ giấy lớn hơn.
Ở đầu tờ, nàng viết:
Lượt chuẩn bị Hồi Âm Khe — người có thể điều theo nhiệm vụ.
Tề Mặc hỏi: “Không ghi Táng Tinh?”
“Không.”
“Nhưng việc này chuẩn bị cho—”
“Ta biết.” Hàn Tố Nghi đặt bút xuống. “Khi chưa có lệnh vào Hồi Âm Khe, chưa có bản đo, chưa chọn đường, chưa chốt trụ, chưa phát khế và chưa có quyết định đoàn, ta không viết ‘đoàn Táng Tinh’ lên đầu giấy chỉ để mọi người thấy việc mình đang làm quan trọng.”
Tề Mặc im.
“Ngươi có ý kiến?”
“Không.”
Hàn Tố Nghi bắt đầu chép tên.
Tây Uyên giữ người dẫn và người cầm thẻ dừng, tên cụ thể chờ lệnh hiện trường.
Vô Tướng: Tề Mặc. Lạc Hành Chu, có hạn y tu.
Huyền Lô: Lương Túc cho phần vật liệu và mẫu trụ; thợ rèn theo mẫu sẽ cử sau.
Đội y tu: Thẩm Thanh Giản nhận phần chuẩn bị và theo dõi; người đi hiện trường cuối cùng tùy lịch cùng trạng thái người tham gia.
Cô Phong: tổ bốn người do Ninh Chiếu Tuyết đứng đầu, ở trạng thái có thể điều cho việc chuẩn bị/hộ vệ khi có lệnh; thứ tự ưu tiên dự khế giữ nguyên, khế chưa phát.
Quy Tàng: Tạ Hoài Uyên cho đối chiếu kiếm dấu và hộ vệ có điều kiện; có người thay nếu y tu chưa bỏ hạn tương ứng.
Không ai trên giấy được bảo đảm sẽ bước vào Táng Tinh.
Không ai nhận thêm quyền chỉ vì tên đã được chép.
Nhưng tên đã ở đó.
Tạ Hoài Uyên nhìn dòng của Tề Mặc trước.
Trong ký ức đời trước, người này đã chết trước khi một tờ chuẩn bị như vậy có lý do xuất hiện. Chỉ riêng việc hắn ngồi đây đã khiến phương án Hồi Âm Khe đổi. Bây giờ từ phương án ấy, những cái tên khác bắt đầu bị kéo sang vị trí mới.
Ninh Chiếu Tuyết không còn chỉ là người thắng một suất dự khế ở Tây Uyên. Cô Phong có thể trở thành tổ hộ tuyến cho một nhánh chuẩn bị sâu hơn.
Thẩm Thanh Giản không chỉ là y tu kiểm thương sau biến động. Nàng đã đặt điều kiện theo dõi trước và sau lượt tuyến ngay từ khi người còn chưa được phép đi.
Lương Túc không chỉ là người Huyền Lô đem vòng khóa đi thử tải. Hắn đang cầm mẫu trụ chưa từng nằm trong kế hoạch cũ.
Lạc Hành Chu có tên dưới Tề Mặc, với giới hạn được viết thẳng bên cạnh thay vì để người ta mặc định một trận tu trẻ có thể chịu mọi phần việc.
Còn chính Tạ Hoài Uyên được Quy Tàng đẩy tới gần Hồi Âm Khe vì một chuỗi việc hiện tại, không phải vì hắn biết bốn tháng sau sẽ xảy ra gì.
Hắn không nhớ đời trước đã có tờ giấy nào giống thế này.
Không cần cố nhớ.
Chỉ cần nhìn tên đầu tiên là đủ biết nó chưa từng tồn tại.
Hàn Tố Nghi thổi nhẹ cho mực khô rồi đặt tờ danh sách dưới bản phương án.
“Đây là danh sách chuẩn bị. Không phải danh sách đoàn.”
Mọi người đều nghe rõ.
Nàng tiếp: “Chiều nay các bên nhận bản sao phần mình. Ngày mai thử vỏ trụ trong sân. Hồi Âm Khe vẫn chưa mở. Khi có lệnh kiểm hiện trường, ta lập lại danh sách theo đúng người, đúng hạn y tu và đúng việc ngày đó. Ai không đủ điều kiện thì thay. Ai không còn cần thì bỏ.”
Ninh Chiếu Tuyết hỏi: “Nếu Cô Phong bị bỏ vì không cần hộ vệ?”
“Thì không đi.”
“Được.”
Lương Túc hỏi: “Nếu trụ mẫu không đạt?”
“Làm lại.”
Thẩm Thanh Giản nói: “Nếu người không đạt?”
“Đổi người hoặc dừng.”
Tề Mặc thở ra. “Ta thấy nàng đã chuẩn bị hết câu trả lời.”
Hàn Tố Nghi nhìn hắn. “Vì các ngươi thường hỏi cùng một loại.”
Không khí trong phòng nhẹ đi một chút.
Tạ Hoài Uyên cầm bản sao phần Quy Tàng được đưa cho mình. Cổ tay phải vẫn còn một đoạn chưa đều, Hồi Âm Khe vẫn chỉ nằm trên giấy, Thanh Mạch vẫn không có nguyên nhân, và cái tên Tạ Tư Hành vẫn chưa trả lời được ông là ai.
Không có bí mật nào bỗng mở ra chỉ vì một danh sách có thêm người.
Nhưng khi hắn bước ra hành lang, phía sau lưng đã có một tờ giấy mà đời trước không có.
Trên đó, một người đáng lẽ đã chết đang đứng ở đầu phần kỹ thuật.
Và những người còn lại bắt đầu đổi chỗ quanh việc hắn vẫn còn sống.