Chương 31 — Sổ Chưa Khép
DRAFT
Vai trái của Lạc Hành Chu đổi màu qua một đêm.
Hôm qua dưới lớp áo rách chỉ thấy một vệt đỏ sẫm chạy từ đầu vai xuống cánh tay. Sáng nay, sau khi Thẩm Thanh Giản tháo lớp băng mỏng, phần da quanh đó đã ngả tím xanh. Đau không còn sắc như lúc phản lực quét qua, nhưng chỉ cần nâng cánh tay quá vai, một mảng cơ bên dưới liền căng lên như bị ai dùng ngón tay ép vào vết bầm.
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn thử nâng tay tới ngang ngực rồi bảo dừng.
“Đủ.”
Lạc Hành Chu hạ tay xuống. “Hôm qua ta nâng được cao hơn.”
“Hôm qua ngươi vừa bị đánh trúng, cơ còn nóng. Sáng nay máu tụ mới hiện đủ.”
Nàng đặt một phiến ngọc mỏng lên vai, để linh quang chạy qua lớp cơ rồi tắt. “Không rách gân lớn. Không lệch khớp. Không có dấu xương nứt. Ba ngày không nâng vật nặng bằng tay trái, hôm nay không giơ tay quá vai.”
“Ba ngày?”
“Ngươi muốn thương nhẹ thành thương lâu hơn?”
“Không.”
“Vậy ba ngày.”
Thẩm Thanh Giản ghi xuống sổ, sau đó đổi sang một phiến ngọc khác nhỏ hơn. Lần này nàng không đặt lên vai mà để trước mặt hắn.
“Đêm qua có lại nhịp trắng không?”
“Không.”
“Đau đầu?”
“Không.”
“Tai ù, mất phương hướng, tay lạnh, cảm giác thân thể chậm hơn ý niệm?”
“Không.”
“Ngủ?”
“Được.”
“Bao lâu?”
Lạc Hành Chu nghĩ một chút. “Gần bốn canh giờ.”
Thẩm Thanh Giản ngẩng lên. “Đó là ngủ được?”
“Với ta thì được.”
Nàng không tranh câu đó. Chỉ đẩy phiến ngọc về phía hắn.
“Đọc một đường.”
Lạc Hành Chu đặt hai ngón tay lên mép phiến. Thần thức đi vào lớp ngọc dẫn, theo một đường đơn giản từ trái sang phải. Không có nhánh phụ. Không có Vô Tự. Không giữ thêm tiếng động ngoài cửa hay nhịp linh lực trong phòng làm điểm đối chiếu.
Vệt sáng chạy hết phiến rồi trở lại.
“Thu.”
Hắn thu thần thức.
Không chậm.
Thẩm Thanh Giản vẫn chờ thêm mười hơi mới hỏi: “Có gì?”
“Không.”
“Lần nữa.”
Lượt thứ hai cũng vậy.
Nàng cất phiến ngọc đi.
Lạc Hành Chu nhìn sổ. “Ba ngày đã hết.”
“Lệnh cũ hết.”
“Vậy phần cấm chia niệm?”
“Chưa bỏ hôm nay.”
Hắn không hỏi ngay.
Thẩm Thanh Giản chỉ vào vai trái của hắn. “Hôm qua ngươi có một nhịp trắng sau khi chịu phản lực. Ta chưa có bằng chứng đó là thần thức chịu tải, cũng chưa có bằng chứng nó chỉ do đau hoặc chấn động thân thể. Trong lúc chưa phân biệt được, ta không lấy việc một đường sáng nay chạy đẹp để cho ngươi thử lại hai đường.”
“Bao lâu?”
“Nếu hôm nay không tái phát, sáng mai nghiệm phân niệm nhẹ.”
“Còn điều tức?”
“Điều tức bình thường được. Tu luyện tĩnh được. Không dùng pháp môn ép thần thức, không lấy cảnh giới làm cớ tăng tải, không dùng đan dưỡng thần để thử xem mình chịu được bao nhiêu.”
Lạc Hành Chu gật đầu.
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn. “Ta chưa nói hết.”
Hắn ngồi yên.
“Nếu tối nay linh lực tự chạm ngưỡng đột phá, ngươi không cần ép dừng chỉ vì sợ ta mắng.”
Lạc Hành Chu hơi nhướng mày.
“Đột phá cảnh giới và ép thần thức là hai việc khác nhau,” nàng nói. “Nhưng nếu ngươi định dùng đột phá để chứng minh mình đã khỏe, ta sẽ viết thêm ba ngày.”
“Ta không định chứng minh gì.”
“Câu đó ta nghe nhiều rồi.”
Lạc Hành Chu nhận lại tờ giới hạn mới.
Ở dòng cuối, Thẩm Thanh Giản viết rất gọn: tu luyện tĩnh theo công pháp nền được phép; vai trái tránh tải; phân niệm chờ kiểm lại.
Không có chữ “khỏi”.
Hắn thấy như vậy hợp lý.
Nhà công vụ Tây Uyên sáng hôm ấy có bốn bản ghi đặt trên cùng một án dài.
Một bản của Tề Mặc.
Một bản do người Tây Uyên giữ điểm thứ nhất viết.
Một bản của Lương Túc thay mặt Huyền Lô xác nhận giờ giảm tải và vị trí người.
Bản cuối cùng là phần Lạc Hành Chu bổ sung từ trạm y tu tối qua, chỉ ghi những gì hắn trực tiếp nhìn hoặc chạm tới.
Hàn Tố Nghi không cho gộp chúng ngay.
Bà đặt bốn bản song song, mỗi bản dùng một loại thạch chặn khác màu để không ai vô thức lấy lời người sau sửa lời người trước.
Tề Mặc ngồi bên phải án, bàn tay bị xước hôm qua đã dán thuốc. Vết thương nhỏ đến mức không ảnh hưởng cầm bút. Hắn đã sửa ba chỗ trong bản của mình từ lúc Lạc Hành Chu bước vào.
“Ngươi tới đúng lúc,” Tề Mặc nói.
Lạc Hành Chu nhìn chồng giấy. “Ta tưởng hôm nay không ra hiện trường.”
“Đây là bàn.”
“Ta thấy.”
“Vậy tốt.”
Hàn Tố Nghi ngẩng lên. “Nếu hai người còn sức nói chuyện, đọc giờ.”
Tề Mặc lập tức im.
Bốn bản đều ghi cùng một mốc chính: trạm ngoài bắt đầu giảm tải gần cuối giờ Tỵ. Điểm một sáng trước, điểm hai sau đó hai hơi, điểm ba muộn hơn rõ rệt, điểm bốn sau cùng. Sau khi cả bốn điểm đều về không, không ai lập tức rời vị trí. Khoảng lặng kéo dài đủ để người điểm một hỏi “lượt này hết?” rồi Tề Mặc bảo khoan.
Lương Túc dùng thẻ giờ của Huyền Lô ghi khoảng lặng ấy là bảy hơi.
Người Tây Uyên ghi sáu đến bảy.
Tề Mặc ghi bảy.
Lạc Hành Chu không ghi con số vì lúc đó hắn đã thu thần thức, chỉ nhớ đủ lâu để tiếng rung lệch khỏi nhịp trạm trở nên rõ.
Hàn Tố Nghi khoanh ba bản có số.
“Ít nhất sáu hơi,” bà nói.
Tề Mặc gật. “Đủ để trước đây người trực coi một lượt đã kết thúc.”
“Trước đây?”
“Trong sổ hiện tại, khi các điểm kiểm về không và chốt ngoài không sáng, người trực được phép bắt đầu kiểm cơ học sau ba hơi.”
Hàn Tố Nghi nhìn hắn.
Tề Mặc tự lấy quyển sổ vận hành từ bên cạnh, lật tới trang có dấu viện ấn rồi chỉ vào dòng ấy.
Ba hơi.
Hôm qua, đến hơi thứ sáu hoặc bảy, đường bên mới lộ.
Không ai nói “sổ sai” ngay.
Bởi sổ đó đã dùng nhiều năm mà phần lớn thời gian không xảy ra chuyện gì.
Tề Mặc dùng đầu bút gạch một nét bên cạnh. “Quy định ba hơi chỉ đủ cho những đường mà bản vận hành hiện tại đang nhìn.”
Lương Túc đứng phía đối diện nói: “Cũng có thể chỉ trụ này có đường bên.”
“Đúng.”
“Vậy không thể sửa mọi trụ thành sáu hay bảy hơi.”
“Cũng đúng.”
Tề Mặc trả lời nhanh đến mức Lương Túc phải dừng một nhịp.
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
Đời trước, chính người này từng bị giết bởi một tiền đề dùng được quá lâu nên được coi như không cần hỏi lại. Hiện tại Tề Mặc vừa thoát khỏi một lần phản chấn, nhưng phản ứng đầu tiên của hắn không phải lật ngược toàn bộ quy củ cũ để chứng minh mình đúng.
Hắn chỉ khoanh đúng nơi có chứng cứ.
“Ta đề nghị tách hai việc,” Tề Mặc nói. “Trụ nào có bản cũ từng ghi đường phụ, đường xả, đường hồi hoặc cấu kiện đã bị lược khỏi bản dẫn thường thì sau khi chỉ báo về không phải làm thêm một lượt nghe nền trước khi chạm cơ cấu. Trụ nào không có dấu lịch sử như vậy, giữ sổ hiện tại cho tới khi tra xong.”
Hàn Tố Nghi hỏi: “Một lượt nghe nền là bao lâu?”
“Không khóa bằng số hơi ngay.”
“Vậy dùng gì?”
Tề Mặc đặt bút xuống. “Dùng một dấu độc lập với đèn trụ. Phiến nền, bụi rãnh, châm cơ không dẫn lực, hoặc điểm đo ngoài. Ít nhất một thứ phải xác nhận yên, không chỉ nhìn đèn tắt.”
“Bao nhiêu người?”
“Hai.”
Lương Túc hỏi: “Vì hôm qua có bốn người nên mới thấy?”
“Không.” Tề Mặc lắc đầu. “Vì một người đứng gần chốt không nên đồng thời là người duy nhất quyết định chốt đã an toàn.”
Câu nói làm căn phòng yên đi một nhịp.
Tề Mặc không nhìn Lạc Hành Chu.
Hắn nhìn chính dòng mình vừa viết.
Hàn Tố Nghi hỏi: “Ngươi đang sửa phần nào?”
“Phần người.”
“Không phải phần trận?”
“Cả hai. Nhưng phần trận chưa biết đủ.”
Tề Mặc dùng đầu bút chạm nhẹ vào vết thuốc ở lòng bàn tay. “Hôm qua ta đứng gần nhất. Ta cũng là người định chèn chốt. Nếu Lạc Hành Chu đọc sai, ta có thể chết. Nếu hắn đọc đúng nhưng không kịp nói, ta cũng có thể chết. Một cách làm buộc một người vừa phán an toàn vừa đứng ở nơi sai một lần là mất mạng thì bản thân nó đã thiếu một lớp.”
Lạc Hành Chu nhìn mép án.
Không ai trong phòng biết câu ấy từng đến muộn hơn rất nhiều ở một đời khác.
Hàn Tố Nghi lấy một tờ giấy mới.
“Viết thành lệnh tạm. Chỉ áp dụng cho nhóm trụ có bản sửa lịch sử chưa đối chiếu xong. Hai người xác nhận trước khi mở cơ cấu. Một người giữ quyền dừng phải đứng ngoài vùng phản lực trực tiếp.”
Tề Mặc hỏi: “Còn khoảng chờ?”
“Không khóa sáu hơi thành thần chú mới.”
“Ta cũng không định.”
“Vậy ghi phải có dấu yên thứ hai.”
Lương Túc nhíu mày. “Dấu yên thứ hai?”
Hàn Tố Nghi nhìn hắn. “Tên ngắn để người trực nhớ. Không phải tên trận pháp.”
Lương Túc gật. “Nghe được.”
Lạc Hành Chu nhìn dòng mới xuất hiện trên giấy.
Đèn tắt không tính là kết thúc. Phải có một dấu yên độc lập sau đó.
Câu chữ thô, không đẹp.
Nhưng đủ để một người trực sau này không mở nắp chốt chỉ vì ba hơi đã qua.
Tề Mặc còn chưa dừng.
Hắn kéo ba bản sửa cũ của trụ phụ ra, đặt cạnh sổ hiện tại. “Ta muốn tra toàn bộ trụ phụ ở Tây Uyên có cùng giai đoạn sửa. Không ra thực địa. Chỉ tra kho trước.”
Hàn Tố Nghi hỏi: “Bao nhiêu?”
“Mười hai trụ trong mục lục cũ. Có thể chỉ còn bảy hoặc tám trụ đang dùng.”
“Người?”
“Ta, hai người Vô Tướng, một người thư khố Tây Uyên. Huyền Lô chỉ cần cho lịch tải nếu trụ nào còn nối thương tuyến.”
Lương Túc nói: “Ta sẽ cho.”
Hàn Tố Nghi nhìn Lạc Hành Chu.
“Ngươi?”
“Ta không cần vào nhóm tra kho hôm nay.”
Tề Mặc quay sang.
Lạc Hành Chu nói: “Vai ta đang nghỉ. Thần thức cũng không nên dùng để đối chiếu nhiều bản. Các ngươi có đủ người.”
Tề Mặc nhìn hắn vài hơi rồi gật. “Đúng.”
Không ai bảo hắn cố thêm một chút.
Lạc Hành Chu bỗng thấy điều đó đáng chú ý hơn mình tưởng.
Mấy ngày trước, nếu một việc quan trọng thiếu một người đọc trận, hắn sẽ tự tính xem có thể giảm tải bằng cách nào để vẫn chen vào. Hôm nay, công việc không vì hắn nghỉ mà dừng lại. Tề Mặc vẫn ở đó. Hàn Tố Nghi vẫn giữ quyền. Tây Uyên có người tra kho. Huyền Lô có người đưa giờ tải.
Một người không làm hết cũng không khiến mọi thứ sụp.
Ý nghĩ ấy không mới.
Chỉ là cơ thể đau khiến hắn khó lờ nó đi.
Đến giữa giờ Ngọ, lệnh tạm đã có bốn bản.
Một bản treo ở nhà công vụ.
Một bản đưa cho đội trực trạm ngoài.
Một bản gửi thư khố Tây Uyên kèm danh sách mười hai trụ cần tra mục lục.
Bản cuối cùng đi Vô Tướng để Tề Mặc ghi chú kỹ thuật.
Không bản nào mở lại trụ đỏ.
Không bản nào cho phép bước vào đoạn mốc một–mốc hai.
Hộ Tuyến Khế vẫn không xuất hiện chỉ vì hôm qua có người sống sót.
Lạc Hành Chu rời nhà công vụ trước khi Tề Mặc bắt đầu tra hòm đầu tiên.
Hắn đi chậm vì vai trái mỗi lần cánh tay đung đưa đều nhắc lại cú phản lực. Đường từ nhà công vụ tới gian tạm của Vô Tướng chỉ mất một khắc, nhưng hôm nay hắn vòng qua thiện đường trước.
Một đệ tử cùng viện đang phụ trách vật tư thấy hắn liền đưa một túi nhỏ.
“Phần linh thạch tháng này của ngươi.”
Lạc Hành Chu nhận lấy.
Bốn viên linh thạch trung phẩm.
Hai gói linh sa dùng luyện trận.
Một bình linh dịch dưỡng mạch loại thường, thứ đệ tử Trúc Cơ của Đạo Viện được lĩnh theo kỳ nếu làm nhiệm vụ ngoài viện.
Không có đan dược đặc biệt.
Không có thuốc tăng cảnh giới.
Lạc Hành Chu nhìn bình linh dịch một lúc rồi cất vào tay áo.
Hắn đã ở sát Trúc Cơ trung kỳ từ trước khi tới Tây Uyên.
Đời trước, hắn từng phá tầng này nhanh hơn. Khi ấy hắn trẻ hơn về kinh nghiệm nhưng cơ thể lại được nuôi theo một nhịp khác, không phải mấy tuần liên tục vừa sửa lịch sử vừa bắt thần thức mười bảy tuổi theo những thói quen của một người đã sống quá lâu.
Hiện tại hắn không thiếu một viên đan để phá cửa.
Hắn thiếu những ngày không tự kéo mình qua cửa bằng cách cũ.
Buổi chiều, Thẩm Thanh Giản không cho Lạc Hành Chu tới nhà công vụ lần nữa.
Nàng chỉ kiểm vai, đổi lớp thuốc ngoài rồi bảo hắn về điều tức.
“Không còn nhịp trắng?”
“Không.”
“Thần thức?”
“Không dùng ngoài một lượt sáng nay.”
“Đầu?”
“Không đau.”
“Vai?”
“Đau khi nâng.”
“Vậy đừng nâng.”
Lạc Hành Chu nhìn nàng.
“Ta biết.”
“Biết là tốt. Làm được càng tốt hơn.”
Nàng không cho thuốc dưỡng thần.
Cũng không đưa thuốc làm tan máu tụ quá nhanh. Chỉ đổi một lớp cao lạnh, dặn tối có thể vận công theo công pháp nền để khí huyết tự đi, nhưng không được ép linh lực xuyên vùng vai đau chỉ vì muốn vết bầm tan sớm.
Lạc Hành Chu trở về gian phòng tạm khi nắng đã nghiêng qua cửa sổ.
Tĩnh Thất thật sự của hắn vẫn ở Đạo Viện, cách Tây Uyên rất xa. Gian phòng này không có trận tường tinh vi, không có kho mẫu, càng không có những lớp ghi chép đời trước.
Chỉ có một tấm bồ đoàn, một bàn thấp, một giá gỗ và trận giữ yên cơ bản quanh phòng.
Đủ dùng.
Hắn đặt bốn viên linh thạch quanh bồ đoàn theo cách tu luyện thông thường nhất của Vô Tướng. Không dùng chúng làm trận suy diễn. Không mở thêm điểm phụ. Bình linh dịch dưỡng mạch đặt bên tay phải, chỉ uống một nửa theo lượng ghi trên nhãn, phần còn lại đậy lại.
Sau đó Lạc Hành Chu ngồi xuống.
Vai trái đau âm ỉ.
Hắn không cố làm nó biến mất.
Linh lực trong khí hải chạy một chu thiên.
Rồi chu thiên thứ hai.
Những ngày trước, mỗi lần điều tức hắn đều vô thức sửa dòng linh lực theo cách đời trước: chỗ nào có thể rút ngắn thì rút, chỗ nào có thể chia làm hai đường để tiết kiệm một nhịp thì chia. Không phải đại pháp gì, chỉ là hàng chục năm kinh nghiệm biến thành thói quen.
Cơ thể mười bảy tuổi vẫn làm được phần lớn.
Chính vì làm được nên hắn ít khi thấy cần bỏ.
Đến khi Thẩm Thanh Giản buộc hắn giữ một đường, hắn mới phát hiện nhiều chỗ mình gọi là “thuận” thực ra chỉ thuận với một thần hồn đã quen gánh nhiều tầng.
Lạc Hành Chu để linh lực đi đúng đường nền.
Chậm hơn ký ức.
Nhưng đều.
Qua chu thiên thứ năm, một chỗ căng rất nhỏ dưới khí hải bắt đầu lộ ra. Nó không phải bế tắc. Cũng không giống thương tổn. Chỉ là phần linh lực đã tích đủ từ lâu nhưng luôn bị hắn kéo phân sang những đường điều khiển quá tinh, khiến khí hải đầy mà nền không chịu khép thành một nhịp hoàn chỉnh.
Hắn không đẩy.
Tiếp tục vận công.
Đến chu thiên thứ tám, linh lực quanh bụng dưới tự dày thêm một tầng.
Không có tiếng nổ.
Không có linh quang tràn phòng.
Bốn viên linh thạch chỉ sáng hơn một chút rồi chậm rãi mờ xuống.
Lạc Hành Chu cảm thấy khí hải co lại trước, giống mặt nước bị một lực vô hình kéo vào giữa. Sau đó phần linh lực vốn rời rạc quanh biên tự nhập về, không tăng đột ngột mà trở nên đặc hơn, ổn hơn.
Trúc Cơ sơ kỳ và trung kỳ không cách nhau bởi một cánh cửa thật.
Chỉ đến một lúc, nền đã đủ để giữ lượng linh lực nhiều hơn mà không cần cố.
Đời trước hắn từng bước qua mốc này mà gần như không nhớ.
Đời này, vì đã phải học lại cách dừng, hắn nhận ra rất rõ khoảnh khắc cơ thể tự chọn nhịp của nó.
Lạc Hành Chu mở mắt.
Vai trái vẫn đau.
Tầm nhìn bình thường.
Thần thức không bỗng nhiên rộng gấp đôi.
Hồi Văn không xuất hiện trong tay.
Vô Tự vẫn im lặng ở nơi sâu trong thần hồn.
Hắn cũng không thử gọi nó ra.
Lạc Hành Chu chỉ đặt tay phải lên cổ tay trái, cảm mạch một lượt. Linh lực ổn. Hơi thở ổn. Khí hải không còn cảm giác sát mép như mấy tuần trước.
Trúc Cơ trung kỳ.
Một mốc rất nhỏ so với Hợp Đạo đời trước.
Nhưng lần đầu tiên từ khi trở lại, cảnh giới này là thứ thân thể hiện tại tự bước tới theo nhịp hiện tại, không phải hắn cố kéo nó chạy theo một bản cũ.
Ngoài cửa có tiếng gõ.
Lạc Hành Chu không đứng lên ngay.
“Vào.”
Tề Mặc đẩy cửa, trên tay cầm một xấp giấy mới.
Hắn bước được hai bước thì dừng.
“Ngươi đột phá?”
“Ừ.”
Tề Mặc nhìn bốn viên linh thạch đã mờ quanh bồ đoàn, rồi nhìn bình linh dịch còn nửa.
“Có gọi y tu chưa?”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Ta vừa xong.”
“Vậy gọi.”
“Ta ổn.”
Tề Mặc đặt xấp giấy xuống. “Ta từng nói câu gần giống vậy hôm trước.”
Lạc Hành Chu im một nhịp.
“Được.”
Tề Mặc gật, như thể vừa thắng một tranh luận rất nhỏ.
“Còn cái này.”
Hắn đẩy xấp giấy sang bằng tay phải. Trang đầu là danh sách mười hai trụ phụ trong mục lục cũ. Bên cạnh năm trụ đã có dấu cho thấy từng tồn tại một đường hoặc cấu kiện không dùng trong dẫn thường. Ba trụ đã tháo bỏ từ lâu. Bốn trụ còn lại chưa tra đủ bản sửa.
“Chưa kết luận gì,” Tề Mặc nói. “Nhưng chuyện hôm qua không còn là lý do để chỉ nhìn một cái trụ.”
“Các ngươi định ra hiện trường?”
“Không. Hàn chấp sự chưa cho.”
“Vậy tốt.”
“Ngày mai tiếp tục tra giấy.”
Tề Mặc chỉ dòng cuối. “Ta xin thêm các mẫu cấu kiện cũ từng tháo khỏi nhóm trụ này. Thư khố nói còn một hòm chưa phân loại ở kho tây.”
“Để làm gì?”
“Xem phần nào là đường dẫn, phần nào chỉ là cấu kiện chịu lực, phần nào từng bị bỏ khỏi bản vận hành nhưng vẫn nằm trong đất.”
Lạc Hành Chu nhìn danh sách.
“Nếu cần người Quy Tàng đọc dấu kiếm trên kim loại?”
“Tây Uyên sẽ mời người nếu cần.”
“Không phải việc của ta.”
“Ta biết.”
Tề Mặc cầm xấp giấy lại. Trước khi đi, hắn dừng ở cửa.
“Người này đáng lẽ hôm nay phải nằm giường.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Ai?”
“Ngươi.”
“Ta đang ngồi.”
“Vậy coi như tiến bộ.”
Cửa khép lại sau lưng hắn.
Lạc Hành Chu ngồi thêm một lúc rồi mới thu bốn viên linh thạch đã cạn.
Hắn không nghĩ về ngày Tề Mặc từng chết.
Ít nhất không nghĩ lâu.
Trên bàn còn một vệt mực Tề Mặc vô tình chạm ngón tay vào khi đẩy xấp giấy. Ngày mai người kia sẽ tiếp tục tra mười hai trụ, cãi với Hàn Tố Nghi về phạm vi được phép, bắt người khác ghi con số thật thay vì viết “gần như bình thường”, rồi có thể tìm ra một con đường mà đời trước chưa từng có người đủ thời gian để tìm.
Cứu một người không làm lịch sử đứng yên.
Nhưng đến lúc này, Lạc Hành Chu không còn thấy đó là điều cần tránh.
Sáng hôm sau, Thẩm Thanh Giản kiểm cảnh giới của hắn trước khi kiểm vai.
“Trung kỳ ổn,” nàng nói sau ba lượt bắt mạch. “Không có dấu linh lực chạy loạn. Khí hải khép đều.”
Lạc Hành Chu hỏi: “Thần thức?”
“Chưa đến lượt.”
Nàng kiểm vai trái. Vết bầm vẫn còn rõ, đau khi nâng tay, không tệ hơn hôm qua.
Sau đó mới đặt hai phiến ngọc trước mặt hắn.
“Lần này chia nhẹ.”
Lạc Hành Chu nhìn nàng.
“Không phải vì ngươi lên trung kỳ,” Thẩm Thanh Giản nói. “Vì đã qua thời hạn theo dõi cũ và đêm qua không tái phát nhịp trắng. Hai việc đừng trộn.”
“Ta biết.”
“Ta vẫn nói.”
Nàng chỉ hai phiến.
“Mỗi bên một đường. Ba hơi. Không diễn, không suy, chỉ đọc sáng tối rồi thu.”
Lạc Hành Chu làm theo.
Hai đường thần thức tách ra rất mỏng.
Ba hơi.
Thu về.
Không nhánh nào chậm một hơi như lần trước.
Thẩm Thanh Giản đợi mười hơi, hỏi lại toàn bộ dấu cũ, rồi mới gạch một nét qua dòng cấm phân niệm.
Nàng không xóa nó.
Bên cạnh viết: được phép hai đường ngắn; tăng tải từng bước; vai trái tiếp tục hạn ba ngày; nếu tái xuất hiện trắng tầm nhìn hoặc độ trễ, quay lại một đường.
Lạc Hành Chu nhìn sổ.
“Vậy là được?”
“Được làm ít hơn thứ ngươi từng làm.”
“Ta hỏi hôm nay.”
“Hôm nay được hai đường ngắn.”
“Đủ.”
Thẩm Thanh Giản đóng sổ.
Ngoài sân, người đưa công văn Tây Uyên vừa tới. Một xấp mục lục mới được chuyển sang nhà công vụ, trên cùng có dấu thư khố tây.
Tề Mặc đã ở đó từ trước giờ Thìn.
Lạc Hành Chu không vội đi theo.
Hắn còn một bữa sáng phải ăn, một vai trái chưa được nâng quá cao, và một cảnh giới vừa ổn định không cần lập tức đem ra thử.
Lần đầu tiên trong nhiều ngày, những việc ấy không làm hắn thấy mình đang chậm.