Chương 30 — Người Đứng Gần Nhất
DRAFT
Thẩm Thanh Giản đặt hai phiến ngọc cách nhau đúng một gang tay.
“Nhìn bên trái.”
Lạc Hành Chu nhìn phiến ngọc bên trái.
“Chỉ dùng thần thức đọc một đường.”
Hắn làm theo.
Vệt sáng mỏng trong phiến ngọc hiện từ dưới lên, đều hơn lần kiểm trước. Không có cảm giác thái dương bị kim lạnh chạm vào, cũng không có lớp trắng lưu sau mí mắt. Khi Thẩm Thanh Giản bảo thu thần thức, Lạc Hành Chu thu về ngay. Khoảng cách từ ý niệm đến cảm giác ở đầu ngón tay không còn kéo dài đủ một hơi như hai ngày trước.
Thẩm Thanh Giản vẫn không gật đầu.
Nàng xoay phiến thứ hai sang một góc nhỏ. “Bây giờ nghe tiếng chuông ngoài cửa.”
Ngoài sân y tu có người đang thay ca. Một chiếc linh linh bằng đồng treo dưới mái rung theo gió, tiếng không lớn nhưng đều.
“Vẫn đọc phiến bên trái,” Thẩm Thanh Giản nói. “Không đưa thần thức sang chuông. Chỉ nghe bằng tai.”
Lạc Hành Chu giữ một đường đọc trên ngọc, đồng thời đếm ba tiếng chuông bằng thính giác bình thường.
“Thu.”
Hắn thu lại.
Thẩm Thanh Giản hỏi: “Chậm?”
“Không.”
“Đầu?”
“Không đau.”
“Tay lạnh?”
“Không.”
“Cảm giác thân thể lệch?”
“Không.”
Nàng ghi bốn chữ lên sổ rồi mới kéo phiến ngọc thứ hai về phía mình.
Lạc Hành Chu nhìn động tác ấy. “Không thử chia hai đường?”
“Không.”
“Hôm trước ngươi nói hai ngày sau kiểm lại.”
“Ta đang kiểm lại.”
“Chỉ một đường?”
Thẩm Thanh Giản ngẩng lên. “Ngươi muốn chứng minh hôm nay mình có thể làm hai việc cùng lúc, hay muốn biết hôm nay làm việc gì an toàn?”
Lạc Hành Chu im một nhịp.
“Việc thứ hai.”
“Vậy một đường đủ.”
Nàng lật sổ về trang cũ. Dòng ghi ba ngày tránh phép diễn nhiều nhánh vẫn nằm nguyên, không bị gạch bỏ. Bên cạnh, Thẩm Thanh Giản thêm: đơn tuyến ổn; chưa nghiệm lại phân niệm; tiếp tục cấm tự thử tải.
“Ngươi được làm việc nhẹ ngoài trạm,” nàng nói. “Một đường thần thức tại một thời điểm. Không giữ liên tục quá nửa khắc. Nếu cần nhìn nhiều điểm, dùng người khác, dùng trận cụ, hoặc đổi lượt.”
“Còn thời hạn ba ngày?”
“Vẫn đủ ba ngày.”
“Ngày mai hết?”
“Ngày mai hết thời hạn cũ, không có nghĩa sáng mai ngươi tự tuyên bố khỏi.”
Lạc Hành Chu nhìn nàng.
Thẩm Thanh Giản nói tiếp: “Ngày mai nếu không có triệu chứng, ta mới bỏ phần cấm chia niệm. Sau đó tăng tải từng bước. Không có chuyện từ một đường sáng nay nhảy thẳng về cách ngươi dùng thần thức trước đây.”
“Ta hiểu.”
“Ta sẽ ghi câu đó.”
“Không cần.”
“Càng cần.”
Nàng đặt bút xuống rồi mới hỏi: “Hôm qua ngoài trụ xảy ra chuyện gì?”
Lạc Hành Chu không ngạc nhiên. Hàn Tố Nghi không đưa bệnh án cho người làm kỹ thuật, nhưng một trụ phụ bị đóng đỏ cách trạm chưa đến nửa dặm thì đội y tu không thể hoàn toàn không biết.
“Chỉ báo ngoài đã tắt nhưng còn đường hồi dưới mặt. Chốt giữa sáng lại và rạn một đường.”
“Ngươi có bị đánh trúng?”
“Không.”
“Có tăng thần thức quá giới hạn?”
“Không.”
“Có dùng phép diễn nhiều nhánh?”
“Không.”
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn lâu hơn một chút. “Tốt.”
Lạc Hành Chu đứng dậy.
“Ta chưa nói xong.”
Hắn ngồi lại.
“Nếu hôm nay lại có sự cố,” nàng nói, “một đường được phép không biến thành lý do để ngươi đứng ở đúng nơi đường đó nguy hiểm nhất.”
“Đó không phải cùng một việc.”
“Ta biết.”
“Vậy vì sao nói?”
“Vì ngươi cũng biết, nhưng loại người như ngươi thường chỉ nhớ điều đó sau khi đã chọn chỗ đứng.”
Lạc Hành Chu không đáp.
Thẩm Thanh Giản đưa tờ giới hạn mới cho hắn. “Đi đi. Và nếu Tề Mặc đứng ngoài cửa, bảo hắn không cần nhìn ta như người giữ tù. Ta không cấm ngươi làm việc.”
Lạc Hành Chu mở cửa.
Tề Mặc quả thật đang đứng dưới mái hiên, trong tay ôm ba cuộn giấy.
Hắn nhìn Lạc Hành Chu, rồi nhìn qua vai hắn vào gian khám.
“Được đi?”
“Được.”
“Bao nhiêu?”
“Một đường.”
Tề Mặc gật đầu. “Đủ.”
Thẩm Thanh Giản từ trong phòng nói vọng ra: “Không đủ thì đổi người.”
Tề Mặc không quay đầu. “Nghe rồi.”
“Ta vẫn nói.”
Lạc Hành Chu kéo cửa khép lại trước khi hai người có thể tiếp tục.
Ba cuộn giấy Tề Mặc mang tới không phải bản vận hành hiện tại.
Cuộn mới nhất đã hơn ba mươi năm. Cuộn cũ nhất không ghi ngày trọn vẹn, chỉ còn dấu niên hiệu và một lần đại tu của Tây Uyên. Trên mặt giấy, trụ phụ phía bắc được vẽ đơn giản hơn trụ hiện tại: một đường chính, một nhánh bắc, một chốt giữa, cùng một nét cong nhỏ vòng ra phía tây rồi mất dưới mép giấy.
Nét cong ấy không có trên bản đang dùng.
Tề Mặc trải cả ba cuộn lên án gỗ trong nhà công vụ. Hàn Tố Nghi đứng đối diện, không cho ai mang chúng ra hiện trường.
“Bản cũ nhất gọi nó là gì?” bà hỏi.
“Chữ mất nửa,” Tề Mặc đáp. “Còn lại hai chữ cuối: ‘... áp’.”
Lương Túc đứng cạnh nhìn nghiêng. “Hồi áp?”
“Có thể.”
“Tiết áp?”
“Cũng có thể.”
“Dưỡng áp?”
Tề Mặc nhìn hắn. “Nếu muốn đoán tiếp, ta có thể cho ngươi thêm mười cách.”
Lương Túc khoanh tay. “Ta chỉ hỏi.”
“Vậy câu trả lời là chưa biết.”
Lạc Hành Chu nhìn nét cong.
Ở bản thứ hai, nét ấy vẫn còn nhưng ngắn hơn. Bên cạnh có một dấu gạch ngang và chữ nhỏ: không dùng khi dẫn thường. Bản thứ ba chỉ còn phần đầu của nét cong, rồi bị chặn bằng một ký hiệu như miệng khóa. Không có chú giải nó đã bị tháo khỏi lòng đất.
Chỉ có một quyết định rất rõ: nó không còn được dùng trong vận hành thường ngày.
Hàn Tố Nghi hỏi: “Có chứng cứ nó vẫn tồn tại dưới đất?”
“Chưa,” Tề Mặc nói.
“Có chứng cứ đường hồi hôm qua đi qua nó?”
“Chưa.”
“Vậy hôm nay các ngươi định làm gì?”
Tề Mặc kéo một bản đồ hiện tại lại gần. “Không chạm trụ đỏ. Dùng bốn phiến kiểm cũ đã có sẵn giữa trạm ngoài và trụ phụ. Chúng nằm trên các điểm bảo dưỡng mặt đất, không cần đào, không cần dẫn lực.”
Hắn chỉ từng điểm, nhưng không giữ tay trên bản đồ lâu.
“Trạm ngoài giảm tải theo lịch lúc gần cuối giờ Tỵ. Hôm qua dòng hồi xuất hiện ngay trước một lượt giảm tải. Hôm nay ta chỉ nhìn xem khi trạm giảm bình thường, bốn điểm này có nhận thứ tự nào khác sổ hiện tại không.”
“Không chủ động tạo tải?”
“Không.”
“Không mở vòng trụ đỏ?”
“Không.”
“Không sửa chốt?”
“Không.”
Hàn Tố Nghi quay sang Lạc Hành Chu. “Y tu?”
“Một đường thần thức. Không quá nửa khắc mỗi lượt.”
“Ngươi cần mấy điểm?”
“Một.”
“Ba điểm còn lại?”
“Tề sư huynh đọc một. Tây Uyên một. Huyền Lô một.”
Lương Túc nói: “Ta lại được phát phiến ngọc.”
“Ngươi có thể từ chối,” Hàn Tố Nghi đáp.
“Ta không từ chối.”
“Vậy đừng than.”
Bà đặt tay lên lệnh bài. “Ta cho nhìn một lượt giảm tải tự nhiên. Không đủ thì chờ lượt sau, không tự tạo một lượt mới. Ai rời điểm của mình để chạy theo dấu phải báo trước.”
Tề Mặc hỏi: “Nếu có dấu nguy hiểm?”
“Cứu người trước, giữ đồ sau.”
“Còn nếu cần mở một đường xả cơ có sẵn để tránh phản lực?”
Hàn Tố Nghi nhìn hắn. “Chỉ khi người Tây Uyên tại chỗ xác nhận đó là đường xả đã được phép dùng khẩn. Không tự coi một nét trên bản cũ là lệnh mở.”
“Được.”
Lạc Hành Chu thu mắt khỏi nét cong trên bản cũ.
Một đường từng có chức năng nào đó, sau bị gạch khỏi bản vận hành. Hôm qua một dòng lực đã quay về theo đường không nằm trên chỉ báo ngoài. Hai việc có thể liên quan.
Cũng có thể hoàn toàn không.
Hắn không cần thêm một giả thuyết nữa.
Hôm nay chỉ cần nhìn xem lực đi qua đâu.
Bốn điểm kiểm nằm thành một đường gãy từ trạm ngoài tới vùng cọc đỏ.
Lạc Hành Chu nhận điểm thứ hai.
Nó là một phiến đá vuông nằm sát lối đi bảo dưỡng, trên mặt có lỗ nhỏ để cắm phiến ngọc đo. Cách đó khoảng mười trượng về phía trạm là điểm thứ nhất do người Tây Uyên giữ. Tề Mặc đứng ở điểm thứ ba, gần một cụm chốt xả cơ cũ nhưng vẫn ngoài vòng đỏ. Lương Túc ở điểm cuối, sát mép ngoài của vùng trụ phụ.
Không ai đứng cạnh chốt giữa đã rạn.
Đây là điều đầu tiên Lạc Hành Chu kiểm.
Tề Mặc thấy hắn nhìn về phía mình, nói: “Ta chưa vào vòng đỏ.”
“Ta biết.”
“Vậy nhìn gì?”
“Khoảng cách.”
“Đủ xa?”
“Hiện tại.”
Tề Mặc hơi nhíu mày nhưng không hỏi tiếp.
Người Tây Uyên tại điểm một giơ cờ trắng.
Trạm ngoài bắt đầu giảm tải.
Không có tiếng động lớn. Chỉ có tiếng rung dưới nền đá chậm đi từng bậc, giống một cỗ xe nặng đang rời khỏi cầu. Lạc Hành Chu đặt hai ngón lên phiến ngọc, mở đúng một đường thần thức.
Điểm một sáng trước.
Người Tây Uyên hô: “Một có.”
Hai hơi sau, phiến của Lạc Hành Chu sáng.
“Hai có.”
Tề Mặc nói: “Ba chưa.”
Lương Túc: “Bốn chưa.”
Ánh ở điểm một bắt đầu hạ.
Điểm hai của Lạc Hành Chu giữ thêm nửa nhịp rồi cũng hạ theo.
Tề Mặc vẫn chưa có.
Trình tự này không giống họ dự kiến nếu dòng lực chỉ đi thẳng từ trạm ra trụ phụ. Nhưng nó cũng không đủ để gọi là phản hướng. Có thể điểm ba nằm sâu hơn. Có thể phiến cũ chậm. Có thể nhánh dưới mặt vòng qua chỗ khác.
Lạc Hành Chu không diễn tiếp.
“Ba có,” Tề Mặc nói.
Rất muộn.
Sau đó Lương Túc mới nói: “Bốn có.”
Một đường dài đã hình thành: một, hai, ba, bốn.
Nhìn qua rất bình thường.
Chỉ là chậm.
Tề Mặc hỏi: “Điểm hai đã tắt?”
“Gần tắt.”
“Điểm một?”
Người Tây Uyên đáp: “Tắt.”
“Bốn?”
“Đang hạ,” Lương Túc nói.
Tề Mặc nhìn phiến của mình. “Ba giữ.”
Lạc Hành Chu không thích chữ đó.
Không vì ký ức.
Vì hôm qua chốt giữa cũng từng giữ sáng sau khi điểm ngoài đã về không.
“Tề sư huynh, đừng chạm chốt xả.”
“Ta chưa chạm.”
“Giữ vậy.”
Tề Mặc nhìn sang cụm chốt cơ cách mình ba bước. “Ta biết.”
Lạc Hành Chu thu thần thức sau đúng nửa khắc.
Phiến ngọc vẫn có thể tự ghi tiếp mà không cần hắn giữ niệm. Hắn thả tay xuống, để mắt thường nhìn ánh trên mặt ngọc.
Một hơi.
Hai hơi.
Điểm ba của Tề Mặc tắt.
Lương Túc nói: “Bốn tắt.”
Mọi thứ yên.
Không có bụi chạy. Không có vòng đồng sáng lại. Không có tiếng nứt.
Người Tây Uyên ở điểm một thở ra. “Lượt này hết?”
Tề Mặc không trả lời ngay.
Hắn cúi xuống phiến đá dưới chân.
“Khoan.”
Lạc Hành Chu đã thấy cùng lúc.
Không phải ánh sáng.
Một tiếng rung rất thấp truyền qua mặt đá, lệch khỏi nhịp trạm ngoài đã ổn định. Nó không đi từ điểm một sang hai.
Nó tới từ phía tây.
Từ nơi bản cũ từng vẽ một nét cong không còn trong bản vận hành.
Tề Mặc ngẩng lên. “Có đường bên.”
Ngay lúc đó, cụm chốt xả cơ gần hắn bật một tiếng “cạch”.
Một chiếc vòng sắt cũ tự nhích khỏi rãnh khóa nửa tấc.
Người Tây Uyên tại điểm một quát: “Không chạm!”
Tề Mặc không chạm.
Nhưng vòng sắt tiếp tục nhích.
Dưới chân hắn, một đường sáng xanh mảnh hiện lên trong khe đá.
Không chạy về trụ đỏ.
Chạy ngang.
Từ tây sang đông.
Lạc Hành Chu nhìn một lần là đủ biết chỗ nguy hiểm không còn ở điểm bốn.
“Lương Túc, bỏ điểm bốn. Lùi về bắc.”
Lương Túc lập tức lùi.
“Người điểm một, đứng nguyên.”
“Còn ngươi?” Tề Mặc hỏi.
Lạc Hành Chu không trả lời câu đó. “Tề sư huynh, lùi khỏi chốt ba bước.”
Tề Mặc lùi hai bước.
Vòng sắt bật thêm một tiếng.
Hắn dừng.
“Không đủ chỗ.”
Sau lưng Tề Mặc là một rãnh đá thấp dẫn nước mưa. Nếu lùi thêm theo đường thẳng, gót hắn sẽ mắc xuống rãnh. Hắn có thể vòng sang trái, nhưng bên trái là hướng đường sáng đang chạy tới.
Lạc Hành Chu nhìn mặt đất.
Hai chỗ.
Chốt xả.
Khe sáng.
Không cần nhìn thêm.
“Bên phải,” hắn nói. “Qua phiến cao.”
Tề Mặc đổi chân.
Đường sáng dưới đất đột ngột tăng tốc.
Không ai dẫn lực.
Không ai thử trận.
Chỉ một lượt giảm tải bình thường của trạm ngoài đã kéo thứ đang nằm dưới mặt đất thức dậy.
Chiếc vòng sắt ở chốt xả bật khỏi rãnh.
Một cột khí xanh không cao quá đầu gối phụt lên.
Không lớn.
Nhưng phiến đá ngay cạnh Tề Mặc nứt làm ba.
Tề Mặc bị hất nghiêng.
Hắn còn đứng được.
Phản lực đầu tiên chưa phải thứ nguy hiểm nhất.
Lạc Hành Chu biết điều đó trước khi ý nghĩ kịp thành câu.
Đời trước, trong bản nghiệm hậu sự, phản chấn giết Tề Mặc cũng không đến ở nhịp đầu. Nhịp đầu làm mọi người tưởng chốt đã xả được. Nhịp sau mới là phần lực bị dội ngược khi đường thoát tạm khép lại.
Ký ức không thể dùng làm chứng.
Nhưng hiện tại cũng có dấu.
Vòng sắt vừa bật ra lại đang tự tụt xuống.
Miệng xả đang khép.
“Đừng để nó khép!” Lạc Hành Chu quát.
Tề Mặc quay đầu nhìn chốt.
Chỉ một động tác đó đã đủ nói hắn hiểu.
Nếu miệng xả khép khi dòng lực bên dưới vẫn đang tới, nhịp sau sẽ dội vào nơi dễ vỡ nhất.
Và người đứng gần nhất vẫn là hắn.
Tề Mặc lao tới chốt.
Lạc Hành Chu cũng lao tới.
Người Tây Uyên ở điểm một hét: “Không được chạm bằng tay!”
Tề Mặc đã rút một cây châm gỗ khỏi túi.
Lạc Hành Chu thấy hắn định làm gì: chèn vòng sắt bằng vật không dẫn linh, giữ miệng xả mở tới khi dòng dưới mặt rút hết.
Cách đó đúng.
Nếu chỉ có một nhịp lực.
Đường sáng dưới khe bỗng tắt.
Tề Mặc đưa châm gỗ vào.
Lạc Hành Chu dừng nửa bước.
Một khoảng trống xuất hiện trong đầu hắn.
Không phải Vô Tự.
Chỉ là ba dấu đang có không nối thành một đường hoàn chỉnh.
Điểm ba sáng muộn.
Đường bên từ tây xuất hiện sau khi bốn điểm đều tắt.
Miệng xả bật ra rồi tự khép.
Nếu toàn bộ lực chỉ đến từ đường bên, khi đường sáng tắt, vòng sắt đáng lẽ không còn bị kéo xuống nhanh như vậy.
Vậy còn một phần lực khác.
Không thấy.
Chưa tới.
“Tề sư huynh, bỏ châm!”
Tề Mặc quay sang.
Cùng lúc, phiến ngọc ở điểm hai phía sau Lạc Hành Chu sáng trắng.
Không xanh.
Trắng.
Quá nhanh để báo mức.
Lạc Hành Chu không kịp giải thích.
Hắn dùng chân đá cây châm gỗ khỏi tay Tề Mặc.
Tề Mặc phản xạ lùi nửa bước vì cú đá.
Lạc Hành Chu cúi người, chộp lấy chính vòng sắt đang khép bằng đầu một thanh châm đá đặt cạnh chốt bảo dưỡng. Không chặn cứng. Hắn nạy nó lệch sang rãnh bên phải, nơi bản cũ từng có nét cong.
Tề Mặc quát: “Chỗ đó chưa biết có thông!”
“Cho nên đừng đứng trước nó.”
Hắn vừa dứt câu, nhịp phản lực thứ hai tới.
Mặt đất rung như bị đánh từ dưới lên.
Vòng sắt trong tay châm đá bật ngược.
Lạc Hành Chu xoay vai tránh đầu vòng, nhưng không buông châm.
Nếu buông, miệng xả sẽ khép đúng lúc áp lực đạt đỉnh.
Hắn không có đủ thời gian kiểm một đường khác.
Cũng không thể chia thần thức để nhìn cả chốt, khe đất và phiến ngọc sau lưng.
Lạc Hành Chu làm một việc đơn giản hơn.
Dùng mắt nhìn chốt.
Dùng tay giữ châm.
Dùng cảm giác dưới chân để biết lực đang đi đâu.
Không đẹp.
Không đủ để viết thành phương pháp.
Nhưng đủ sống qua ba hơi thở.
Hơi thứ nhất, châm đá rung tới mức lòng bàn tay tê đi.
Hơi thứ hai, một luồng phản lực xé khỏi mép chốt, quét ngang qua vai trái Lạc Hành Chu.
Áo ngoài rách một đường.
Cả cánh tay trái mất cảm giác trong khoảnh khắc.
Hơi thứ ba, nét sáng trong rãnh bên phải bật lên.
Nó thật sự có đường.
Cũ, hẹp, gần như bị bùn khoáng lấp kín, nhưng có đường.
Luồng lực vốn dồn thẳng vào chốt bỗng bị kéo lệch sang đó.
“Bây giờ!” Lạc Hành Chu nói.
Tề Mặc không hỏi.
Hắn dùng châm gỗ thứ hai chèn vào rãnh khóa đã giảm lực, giữ vòng sắt ở vị trí mở nửa.
Người Tây Uyên từ điểm một chạy tới mép ngoài, ném một miếng khóa cơ hình nêm.
“Dùng cái này!”
Tề Mặc đón được, thay châm gỗ bằng nêm khóa.
Lương Túc đã vòng từ phía bắc lại, không chạm chốt mà kéo dây cảnh giới ra rộng hơn, chặn hai người trực ca đang chạy tới.
“Đừng vào!” hắn quát. “Còn hồi lực!”
Không ai khác phải bước vào chỗ Tề Mặc vừa đứng.
Bốn người chỉ làm phần mình.
Luồng sáng trong rãnh cong kéo dài thêm hai trượng rồi tối dần.
Vòng sắt ngừng rung.
Lạc Hành Chu buông châm đá.
Đến lúc đó hắn mới nhận ra đầu gối mình đã chạm đất.
Tề Mặc đưa tay kéo hắn dậy.
“Vai.”
“Còn.”
“Ta hỏi có đau không.”
“Có.”
“Đầu?”
Lạc Hành Chu định nói không.
Một nhịp trắng rất mỏng lướt qua tầm nhìn.
Hắn đổi lời. “Có một chút.”
Tề Mặc lập tức buông tay hắn, quay sang người Tây Uyên. “Gọi y tu.”
“Ta tự đi được.”
“Ta không hỏi.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
Tề Mặc nhìn lại, mặt có một vệt bụi chạy từ gò má xuống cằm. Bàn tay phải của hắn xước một đường do lúc ngã chống lên đá, ngoài ra không có dấu thương nặng.
Còn sống.
Đang khó chịu.
Và vẫn đủ sức ra lệnh cho người khác gọi y tu.
Lạc Hành Chu bỗng thấy mình không có gì cần phản bác.
Hàn Tố Nghi tới hiện trường lần thứ hai trong hai ngày với vẻ mặt không hề muốn biến việc đó thành thói quen.
Lần này bà mang theo cả Thẩm Thanh Giản.
Thẩm vừa thấy áo vai trái của Lạc Hành Chu rách liền dừng trước mặt hắn.
“Ta đã nói gì sáng nay?”
“Không đứng ở nơi một đường nguy hiểm nhất.”
“Ngươi nhớ rất rõ.”
“Ừ.”
“Vậy giải thích.”
Lạc Hành Chu nhìn Tề Mặc.
Tề Mặc nói: “Ta đứng gần hơn.”
Thẩm Thanh Giản quay sang hắn. “Ta đang hỏi hắn.”
“Ta biết.”
“Vậy im.”
Tề Mặc im thật.
Thẩm đặt hai ngón lên vai Lạc Hành Chu, kiểm từ xương quai xuống cánh tay. “Nâng.”
Hắn nâng được.
“Xoay.”
Đau, nhưng không kẹt.
“Không gãy. Mô vai bị phản lực quét, có tụ máu bên trong. Cánh tay tê?”
“Đã trở lại.”
“Thần thức?”
“Vừa rồi có một nhịp trắng.”
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn.
Lạc Hành Chu không né. “Một nhịp.”
“Có chia niệm không?”
“Không.”
“Phép diễn nhiều nhánh?”
“Không dùng.”
“Giữ thần thức quá nửa khắc?”
“Lúc xảy ra phản chấn, ta đã thu trước đó.”
Thẩm cau mày rất nhẹ. Nàng không kết luận nhịp trắng là do thần thức cũ, cũng không gán nó cho Thanh Mạch. Chỉ ghi một dòng rồi nói: “Hôm nay hết việc. Vai nghỉ. Thần thức nghỉ. Chiều kiểm lại. Không tranh.”
Lạc Hành Chu gật đầu.
“Ta sẽ ghi câu đó.”
Lần này hắn không bảo không cần.
Ở phía kia, Hàn Tố Nghi đang bắt Tề Mặc kể lại từ lúc điểm ba sáng muộn.
“Ngươi định chèn chốt?” bà hỏi.
“Có.”
“Vì sao?”
“Miệng xả đang khép trong khi đường bên chưa hết lực.”
“Lạc Hành Chu đá châm khỏi tay ngươi?”
“Đúng.”
“Vì sao hắn làm vậy?”
Tề Mặc nhìn sang Lạc Hành Chu. “Hỏi hắn.”
Hàn Tố Nghi cũng nhìn sang.
Lạc Hành Chu nói: “Vì vòng sắt khép nhanh hơn mức đường sáng bên tây giảm. Nếu lực chỉ còn ở đường tây, hai thứ phải cùng hạ gần nhau. Nó không hạ. Sau đó phiến điểm hai sáng trắng.”
“Ngươi biết sẽ có nhịp thứ hai?”
“Ta biết còn một phần lực chưa được giải thích.”
“Khác nhau.”
“Đúng.”
Hàn Tố Nghi gật một lần. “Còn chuyện nạy vòng sang rãnh phải?”
Tề Mặc trả lời thay: “Bản cũ có một đường cong đi qua đó, chú giải mất nửa chữ. Chúng ta chưa biết nó còn thông.”
“Vậy tại sao dùng?”
Lạc Hành Chu nói: “Vì chốt đang khép, Tề sư huynh đứng trong vùng phản lực, còn rãnh phải là đường duy nhất có dấu từng tồn tại mà không hướng lực về phía người khác. Ta không biết nó còn thông.”
Hàn Tố Nghi nhìn vệt sáng bám bụi còn lại trong khe cong.
“Nó thông.”
“Bây giờ mới biết.”
Bà quay sang người ghi. “Viết đúng câu đó.”
Người kia ngẩng lên.
“Câu nào?”
“Trước khi dùng, chưa biết đường cũ còn thông. Sau phản lực mới xác nhận. Đừng viết ngược thành bọn họ đã biết sẵn.”
Lạc Hành Chu không nói gì.
Tề Mặc cũng không.
Hàn Tố Nghi tiếp: “Và ghi người bị phản lực quét là Lạc Hành Chu. Tề Mặc không thương nặng. Không có người chết.”
Ba chữ cuối rơi xuống rất bình thường.
Không có người chết.
Lạc Hành Chu nhìn cây châm đá mình vừa dùng. Một vết nứt nhỏ chạy dọc thân châm. Vật này sẽ không dùng lại được.
Đời trước, Tề Mặc chết vì đứng gần nhất khi một trụ hiệu chỉnh phản chấn.
Đời này, người đứng gần nhất vẫn là Tề Mặc.
Tính cách ấy chưa đổi.
Thứ đổi là trước khi phản lực đến, có thêm một bản cũ, một đường hồi bị bỏ khỏi bản vận hành, bốn người đứng ở bốn điểm, một quyền dừng của Tây Uyên, một y tu đã buộc Lạc Hành Chu không được tự ôm hết việc, và một khoảnh khắc hắn chọn đá cây châm khỏi tay Tề Mặc thay vì chờ thêm một dấu hoàn chỉnh.
Không có điều nào tự mình cứu được một mạng.
Đặt cạnh nhau, chúng đã làm được.
Thẩm Thanh Giản buộc lại lớp băng tạm trên vai hắn. “Đừng cử động tay trái quá đầu trong hôm nay.”
“Được.”
Tề Mặc hỏi từ bên kia: “Tay phải?”
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn. “Ngươi định cho hắn làm gì bằng tay phải?”
“Viết báo cáo.”
“Được.”
Lạc Hành Chu nhìn Tề Mặc. “Ngươi tự viết.”
“Ngươi là người nạy chốt.”
“Cho nên ta càng không nên tự viết phần đánh giá hành động đó.”
Tề Mặc im hai nhịp rồi gật. “Có lý.”
Hàn Tố Nghi nói: “Ta viết phần quyền dừng. Tây Uyên viết phần hiện trường. Huyền Lô xác nhận giờ giảm tải. Hai người các ngươi viết phần kỹ thuật riêng, sau đó đối chiếu. Không ai tự biến mình thành nhân chứng duy nhất.”
“Được,” Tề Mặc nói.
Lạc Hành Chu cũng gật.
Hắn thấy cách này tốt hơn nhiều so với một bản ghi chỉ còn lại sau khi người hiểu nó nhất đã chết.
Buổi chiều, Lạc Hành Chu bị giữ ở trạm y tu.
Không nằm giường.
Thẩm Thanh Giản cho hắn ngồi bên cửa sổ, tay trái đặt trên một miếng đệm lạnh, trước mặt chỉ có một chén nước và ba tờ giấy. Nàng không cấm hắn đọc, nhưng nói rõ nếu viết quá lâu sẽ lấy bút đi.
Tề Mặc tới khi mặt trời vừa lệch khỏi mái.
Bàn tay phải của hắn đã được rửa sạch, dán một miếng thuốc mỏng ở lòng bàn tay. Trông không giống người vừa suýt bị một chốt xả cơ bật ngay cạnh chân. Hắn đặt hai bản ghi xuống bàn.
“Ta viết xong phần của ta.”
Lạc Hành Chu nhìn trang đầu. “Nhanh.”
“Không cần viết văn.”
Hắn đọc.
Tề Mặc ghi rất đúng kiểu của Tề Mặc: thứ tự bốn điểm, giờ trạm giảm tải, thời gian sáng/tắt, chốt xả tự bật, đường bên xuất hiện, phản lực thứ nhất, dấu vòng sắt tự khép, phiến hai sáng trắng, phản lực thứ hai. Đến đoạn Lạc Hành Chu dùng châm đá nạy vòng sang rãnh phải, hắn ghi: hành động khẩn ngoài phương án định trước; căn cứ tại thời điểm thực hiện gồm bản sửa cũ có dấu đường bên, chốt đang khép và phản lực chưa giải thích; hiệu quả: mở được đường xả phụ, người thực hiện chịu phản lực vai trái.
Không có chữ “cứu”.
Không có chữ “biết trước”.
Cũng không có chữ “đúng”.
Lạc Hành Chu đọc tới cuối.
“Chỗ này thiếu.”
Tề Mặc chỉ vào dòng giữa.
“Thiếu gì?”
“Ta định chèn chốt bằng châm gỗ trước khi ngươi đá nó đi.”
“Ngươi đã ghi ở trang trước.”
“Trang trước là trình tự. Chỗ này là điều kiện dẫn tới hành động của ngươi. Nếu không ghi ta sắp đứng lại cạnh miệng xả, người đọc sau sẽ không hiểu vì sao ngươi phải đổi cách xử lý ngay.”
Lạc Hành Chu cầm bút bằng tay phải.
“Viết thế nào?”
Tề Mặc đáp: “Viết đúng.”
Lạc Hành Chu thêm một dòng.
Tề Mặc chuẩn bị chèn giữ miệng xả tại vị trí gần chốt; Lạc Hành Chu nhận thấy dấu chưa giải thích còn tồn tại và yêu cầu bỏ thao tác.
Tề Mặc đọc.
“Được.”
Lạc Hành Chu đặt bút xuống.
Tề Mặc không đi ngay.
Một lúc sau hắn hỏi: “Ngươi thật sự không biết đường bên còn thông?”
“Không.”
“Nhưng ngươi chọn đúng nó.”
“Ta chọn đường duy nhất từng được vẽ mà không hướng lực về phía những người còn lại.”
“Có thể nó đã bị lấp hoàn toàn.”
“Đúng.”
“Nếu vậy?”
“Ta sẽ chịu phản lực nhiều hơn.”
Tề Mặc nhìn vai trái đang chườm lạnh của hắn.
“Ngươi nói như thể hiện tại chịu còn ít.”
“Ít hơn ngươi bị chốt đánh trúng.”
Tề Mặc không đáp ngay.
Ngoài sân, có người đang sắc thuốc. Mùi thảo dược đắng theo gió đi vào cửa sổ.
Cuối cùng Tề Mặc hỏi: “Vì sao?”
Lạc Hành Chu biết hắn hỏi gì.
Không phải vì sao chọn rãnh phải.
Không phải vì sao thấy vòng sắt khép.
Vì sao một đệ tử mười bảy tuổi lại sẵn sàng bước vào vùng phản lực để đổi vị trí với một trắc mạch sư hai mươi bốn tuổi chỉ vì dấu chưa đủ an toàn.
Có rất nhiều câu trả lời kỹ thuật.
Không câu nào sai.
Lạc Hành Chu nhìn bản ghi trên bàn.
Đời trước, hắn đã đọc những tờ giấy tương tự quá muộn.
“Vì ngươi còn đứng ở đó,” hắn nói.
Tề Mặc nhíu mày.
Lạc Hành Chu nói tiếp trước khi câu ấy biến thành thứ khác. “Người gần chốt nhất là ngươi. Ta thấy còn phản lực chưa giải thích. Vậy phải kéo ngươi khỏi chỗ đó trước.”
Tề Mặc nhìn hắn vài hơi.
“Lý do đứng được,” hắn nói.
Lạc Hành Chu gần như muốn bảo câu ấy đã dùng rồi.
Hắn không nói.
Tề Mặc cầm bản ghi lên. Đi được hai bước, hắn dừng ở cửa.
“Ngày mai không ra hiện trường.”
“Ta biết.”
“Ta cũng không ra.”
Lạc Hành Chu ngẩng lên.
Tề Mặc giơ bàn tay dán thuốc. “Không phải vì cái này. Hàn chấp sự đóng toàn bộ việc hiện trường cho tới khi bốn bản ghi được đối chiếu. Chúng ta sẽ ở trong phòng đọc giấy.”
“Vậy tốt.”
“Ngươi nghe có vẻ thất vọng.”
“Không.”
“Ta sẽ ghi câu đó.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
Tề Mặc cuối cùng cũng cười một tiếng rồi đi ra ngoài.
Cửa khép lại.
Lạc Hành Chu ngồi yên, tay trái vẫn đặt trên đệm lạnh.
Hắn không mở Vô Tự.
Không thử xem thần thức đã hồi bao nhiêu.
Không đặt lịch sử cũ lên bàn để so từng nét.
Tề Mặc đang ở phòng bên cạnh, còn sống, sửa một bản báo cáo và rất có thể sẽ tiếp tục bắt lỗi câu chữ của hắn vào sáng mai.
Thế là đủ cho hôm nay.