Chương 3 — Phòng Còn, Kho Trống
CANON v1
Lạc Hành Chu nhận ra mình sai ở nét mực thứ mười bảy.
Không phải một sai lầm lớn.
Trên tờ trận đồ trải ngang mặt bàn, bảy điểm mực đen nối thành một vòng dẫn lưu đơn giản. Bên cạnh mỗi điểm là ba hàng tính nhỏ, nét chữ gọn, hơi nghiêng về bên trái. Ở hàng thứ tư của điểm thứ ba, người viết đã mặc định dòng linh lực quay về theo đường ngắn nhất, bởi vậy bỏ qua một nhịp trễ rất nhỏ khi hai trận tuyến giao nhau.
Nếu chỉ dùng để nộp bài, kết quả không đến mức sai.
Nếu đem bố trí thật trong địa mạch có dao động, sau khoảng hai canh giờ, nhịp trễ ấy sẽ tích thành một vòng phản lưu. Không nổ trận. Không giết người. Chỉ khiến cả hệ thống hao linh thạch nhiều hơn dự tính, rồi người phụ trách phải mất nửa ngày tìm một lỗi vốn nằm ngay trên giấy.
Lạc Hành Chu nhìn chỗ đó rất lâu.
Nét chữ là của hắn.
Không giống.
Là của hắn.
Mười mấy năm về trước.
Đầu bút bên tay phải vẫn còn ướt. Một giọt mực nhỏ tụ ở mũi, lâu lâu lại run theo luồng gió từ cửa sổ. Nghiên mực đặt lệch nửa tấc so với vị trí hắn quen dùng về sau. Dưới góc trái của trận đồ có một dấu lõm do cạnh thước ngọc đè xuống quá mạnh.
Lạc Hành Chu nhớ dấu lõm này.
Không phải vì nó quan trọng.
Hắn nhớ vì nhiều năm sau, khi dọn lại một chồng bản tính cũ trước lúc rời Vô Tướng Đạo Viện, hắn từng nhìn thấy tờ giấy này và nghĩ mình năm mười bảy tuổi quả nhiên có đủ kiên nhẫn để tính bảy mươi ba dòng, nhưng chưa đủ kiên nhẫn để đặt thước ngay ngắn.
Ký ức vô dụng thường đáng tin hơn ký ức về đại sự.
Hắn không sửa lỗi.
Đầu ngón tay dừng trên mép giấy, rồi rời đi.
Nếu đây là một giấc mộng được dựng từ trí nhớ, việc sửa một phép tính không chứng minh được gì. Nếu là ảo cảnh, kẻ tạo cảnh có thể chủ động cho hắn thấy thứ hắn muốn thấy. Nếu là một dạng hồi quang trước khi thần hồn tan rã, mọi thứ trước mắt càng không nhất thiết tuân theo nhân quả thật.
Lạc Hành Chu kéo ghế lùi nửa bước.
Căn phòng rất nhỏ.
Một bàn nghiên cứu, hai giá sách, một tủ trận cụ thấp đến ngang hông. Trên tường treo ba bản đồ kinh mạch địa phương dùng cho học viên sơ cấp. Cửa sổ hướng đông, ngoài đó là mái ngói xanh xám của Vô Tướng Đạo Viện cùng mấy ngọn cây bị gió đầu xuân ép nghiêng.
Có tiếng người tranh luận dưới hành lang.
“Ta nói rồi, điểm thứ năm không được đặt sát thủy mạch.”
“Ngươi nói sau khi trận bàn cháy thì ai chẳng nói được.”
“Ít nhất ta không phải người rót linh lực vào.”
“Nhưng ngươi là người bảo ta rót.”
Giọng còn trẻ.
Tranh cãi cũng còn trẻ.
Lạc Hành Chu nghe một lúc, không nhận ra hai người đang nói chuyện là ai.
Điều đó không có gì lạ. Đời trước hắn sống đủ lâu để quên phần lớn những người từng đi ngang hành lang này.
Hắn cúi nhìn tay mình.
Các ngón tay thon, gân xương chưa hiện rõ như về sau. Ở đốt giữa ngón trỏ có một vệt mực. Lòng bàn tay có chai, nhưng là vết chai của người vừa dùng kiếm vừa vẽ trận, chưa phải bàn tay từng cầm một thanh kiếm qua hàng trăm trận chiến.
Lạc Hành Chu không thử vận một đại trận trong trí nhớ.
Hắn chỉ đặt hai ngón tay lên cổ tay trái, dẫn một vòng linh lực qua khí hải.
Một vòng.
Hai vòng.
Đến vòng thứ ba, hắn dừng.
Trúc Cơ sơ kỳ.
Gần trung kỳ, nhưng chưa tới.
Nền móng sạch. Kinh mạch ổn định. Lượng linh lực không nhiều hơn ký ức về tuổi mười bảy. Thần thức cũng vậy: sáng, nhạy, nhưng phạm vi và sức chịu tải còn rất nhỏ.
Lạc Hành Chu nhìn lại tờ trận đồ.
Hắn nhớ rõ nguyên nhân của lỗi.
Không phải vì thiếu kiến thức căn bản. Là vì lúc này hắn vẫn quen coi một số điểm trong trận là “điểm chết” tuyệt đối. Phải vài năm sau, hắn mới thật sự hiểu rằng một điểm chỉ đứng yên khi toàn bộ điều kiện biên khiến nó đứng yên. Địa mạch đổi, người vận hành đổi, môi trường đổi, cái từng là điểm chết cũng có thể trở thành nguồn sai số.
Đời trước, hắn phải mất hơn ba năm mới tự sửa thói quen ấy.
Hiện tại, hắn biết ngay.
Tri thức còn.
Nhưng khi thử nhẩm toàn bộ bảy mươi ba dòng tính cùng lúc như thói quen về sau, đến dòng thứ hai mươi mốt, vùng giữa hai hàng mày đã bắt đầu căng.
Lạc Hành Chu lập tức dừng.
Không cố thêm một dòng.
Thần hồn mười bảy tuổi không có nghĩa vụ chịu nổi cách hắn từng suy nghĩ ở Hợp Đạo.
Một kết quả nữa.
Hắn lấy một tờ giấy trắng khác, chia thành ba cột.
Cột thứ nhất viết: môi trường thật.
Cột thứ hai: trí nhớ liên tục.
Cột thứ ba: khả năng chịu tải hiện tại.
Dưới mỗi cột, hắn ghi những dữ kiện vừa kiểm tra.
Không có từ “trọng sinh”.
Chưa cần.
Đặt tên cho kết luận trước khi đủ dữ liệu chỉ khiến người ta bắt đầu bảo vệ cái tên ấy.
Lạc Hành Chu đặt bút xuống.
Có một cách kiểm tra khác.
Nếu nó vẫn còn.
Hắn đóng cửa sổ, cài chốt, sau đó khởi động trận cấm của căn phòng.
Trận pháp rất đơn giản. Cách âm, báo động khi có người chạm cửa, che dao động thần thức ở mức học viên. Hắn không sửa thêm trận văn, dù chỉ cần nhìn qua đã thấy ba chỗ có thể làm gọn.
Sửa lúc này không đem lại thông tin cần thiết.
Lạc Hành Chu ngồi xuống bồ đoàn.
Hơi thở hạ chậm.
Thần thức lùi khỏi ngoại cảnh, đi qua lớp cảm nhận về da thịt, kinh mạch, nhịp tim, rồi dừng ở một điểm rất khó gọi tên nằm phía sau nhận thức thông thường.
Nó không phải huyệt.
Không phải một vật nằm trong thức hải.
Càng không có cánh cửa thật để mở.
Nhưng Lạc Hành Chu nhớ cách tìm nó.
Một điểm tĩnh đến mức mọi dòng suy nghĩ đi ngang đều dường như chậm lại một nhịp.
Hắn chạm vào.
Không gian mở ra.
Lạc Hành Chu không động trong một lúc.
Tĩnh Thất vẫn ở đó.
Bốn bức tường màu xám nhạt, không biết làm từ loại vật liệu nào. Trần thấp hơn một gian phòng bình thường một chút. Chính giữa là chiếc bàn nghiên cứu dài, mặt bàn có đường viền mảnh dùng để cố định trận bàn. Hai bên là những dãy giá chạy sát tường. Cuối phòng có ba ngăn kín, đời trước hắn thường dùng để bảo quản những thứ không nên tiếp xúc với linh khí bên ngoài.
Tất cả đều quen.
Và tất cả đều trống.
Không một ngọc giản.
Không một hộp mẫu.
Không có những cuốn sổ hắn từng tự tay chép hàng nghìn lần đối chiếu giữa các loại trận văn.
Không có trận bàn đã cùng hắn đi qua mấy chục năm.
Không có dược vật, vật liệu, linh thạch, những mảnh pháp khí hỏng hắn từng giữ lại chỉ vì chưa xác định được cấu tạo.
Trên chiếc bàn dài không có lấy một hạt bụi.
Sạch đến mức xa lạ.
Lạc Hành Chu bước tới giá thứ hai bên trái theo một phản xạ cũ.
Tay hắn đưa đến tầng thứ ba.
Trống.
Đời trước, ở đó có một hộp gỗ đen chứa những mảnh trận trụ vỡ lấy từ ba chiến trường khác nhau. Hắn giữ chúng nhiều năm chỉ để so sánh cách vật liệu biến dạng dưới các loại pháp tắc không đồng nhất.
Tầng dưới nữa từng là một dãy ngọc giản ghi dữ liệu thần hồn.
Trống.
Ngăn kéo bên phải bàn nghiên cứu từng có bút khắc, thước đo và mấy dụng cụ hắn chỉnh đi chỉnh lại đến mức không ai khác thích dùng.
Trống.
Lạc Hành Chu mở từng ngăn.
Không phải vì hy vọng sẽ tìm thấy đồ.
Hắn đang xác nhận phạm vi của sự mất mát.
Sau khi kiểm tra xong ngăn cuối cùng, hắn đặt tay lên mép bàn.
Chiếc bàn có thật trong không gian này.
Giá có thật.
Những ngăn bảo quản cũng có thật.
Thứ đi theo hắn là cấu trúc.
Không phải vật chất đã được nhét vào cấu trúc qua mấy chục năm.
Phòng còn.
Kho trống.
Kết luận rất sạch.
Lạc Hành Chu quay lại nhìn lối vào không có hình dạng phía sau mình.
Hắn thử giữ Tĩnh Thất mở đồng thời với một dòng thần thức quan sát căn phòng thật bên ngoài.
Chỉ vài nhịp, thái dương đã căng lên.
Hắn cắt ngay một phía.
Tĩnh Thất ổn định, nhưng sức điều khiển của hắn hiện tại không ổn định như đời trước. Không gian chưa biến mất, chỉ là người sử dụng nhỏ đi rất nhiều.
Điều này hợp lý hơn việc mọi thứ tự nhiên miễn phí.
Hắn đi đến cuối phòng.
Ở đó không có giá, chỉ có một mảng tường trắng hơn phần còn lại rất ít.
Lạc Hành Chu đứng trước nó.
Nếu không biết phải nhìn gì, người ta sẽ chỉ thấy một bề mặt trống.
Hắn biết.
Ý thức chạm vào lớp trắng ấy.
Không có chữ hiện ra.
Không có tiếng nói.
Không có bảng mục lục hay câu trả lời nào chờ sẵn.
Chỉ có một cảm giác quen thuộc như khi đặt tay lên một tờ giấy đã bị xóa sạch nhưng vẫn còn hằn vết bút.
Vô Tự Diễn Lục.
Cái tên lướt qua ý nghĩ của hắn rồi dừng.
Đời trước, mảng trắng này mang theo quá nhiều dấu vết hắn đã tích lũy đến mức chỉ cần chạm vào, hắn có thể lập tức nhận ra hàng trăm lớp quen thuộc.
Hiện tại gần như không có gì.
Chỉ còn vài vết hằn rất mờ, giống trang giấy từng được viết rồi xóa sạch. Không đủ để kết luận chúng là dữ liệu còn sót, dấu cấu trúc, hay đơn giản là vết của chính thần hồn hắn.
Lạc Hành Chu không thử kéo thêm.
Thần hồn mười bảy tuổi vừa cho hắn thấy giới hạn. Đem một công cụ chưa kiểm tra đi thử trên một trạng thái bản thân cũng chưa kiểm tra xong chỉ tạo thêm biến số.
Hắn ghi nhận một điều duy nhất: Vô Tự vẫn còn; kho tích lũy đời trước thì không còn nguyên vẹn. Cách nó còn hoạt động được đến đâu, để sau.
Một lần hồi quy rất hào phóng ở chỗ giữ lại những thứ khó định nghĩa là “vật”, và rất keo kiệt ở chỗ từ chối tặng hắn bất kỳ kết quả tích lũy sẵn nào.
Lạc Hành Chu thấy điều đó khá hợp lý.
Nếu có ai đó đang đợi hắn oán trời vì không đem theo mấy chục năm tài sản, người ấy có lẽ sẽ thất vọng.
Hắn chưa từng tin tài nguyên tự rơi vào tay là thứ nên được tính vào năng lực của mình.
Tĩnh Thất đóng lại.
Căn phòng học nhỏ của Vô Tướng trở về trước mắt.
Trên bàn, nét mực thứ mười bảy vẫn sai.
Lạc Hành Chu không sửa nó.
Hắn ngồi yên, hai tay đặt lên đầu gối.
Việc tiếp theo không cần giấy.
Có một thói quen hắn đã giữ quá lâu đến mức nhiều năm sau không còn gọi nó là thói quen nữa.
Mỗi khi thần thức phân nhánh, hắn luôn chừa trống một khoảng.
Không phải để phòng người khác tấn công.
Không phải để giữ đường lui.
Chỉ vì nếu hai dòng ý niệm cùng đi qua khu vực đó quá nhanh, cơn đau sẽ đến trước khi hắn kịp nhận ra mình đã vượt giới hạn.
Đời trước, hắn từng thử chữa.
Đan dược, trận dưỡng hồn, bí pháp, những phương pháp thô bạo hơn lẫn những phương pháp gần như dịu dàng đến vô dụng.
Vết nứt khép được một phần rồi lại mở.
Không chết.
Không khiến hắn mất trí.
Chỉ tồn tại.
Một khuyết điểm đủ nhỏ để người ngoài không nhìn thấy, đủ sâu để mỗi lần hắn dựng đại trận vượt tải đều nhắc rằng nền móng của mình chưa từng hoàn chỉnh.
Sau quá nhiều năm, Lạc Hành Chu đã thôi nghĩ “ta đang tránh vết thương”.
Hắn chỉ nghĩ theo đường tránh nó.
Lúc này cũng vậy.
Khi kiểm tra thần hồn ban nãy, hắn đã vô thức để ý niệm vòng qua đúng vị trí cũ.
Lạc Hành Chu nhận ra điều đó sau khi rời Tĩnh Thất.
Hắn mở mắt.
Không gian trước mặt vẫn bình thường.
Một chiếc lá khô cọ qua song cửa.
Ở hành lang, hai người vừa tranh cãi về trận bàn đã đi đâu mất.
Hắn khép mắt lại.
Lần này, một sợi thần thức rất mảnh được dẫn thẳng qua nơi hắn luôn tránh.
Không đau.
Lạc Hành Chu không tăng lực.
Hắn rút về, đợi ba nhịp thở.
Không có phản ứng chậm.
Lần thứ hai, hắn đổi góc.
Vẫn không đau.
Lần thứ ba, hắn chỉ chạm mép rồi dừng.
Không có cảm giác vướng.
Không có khe rỗng khiến thần thức bị kéo lệch.
Không có phần nào của hắn phải bù lực cho phần còn lại.
Lạc Hành Chu mở mắt.
Bàn tay đặt trên đầu gối đã siết lại từ lúc nào.
Hắn buông ra.
Không cần thử lần thứ tư.
Vết nứt không tồn tại.
Câu này đơn giản đến mức hắn mất lâu hơn dự tính để chấp nhận.
Không phải vì kết luận khó.
Mà vì trong ký ức của hắn, cơn đau ấy đã ở đó lâu hơn rất nhiều người từng bước vào cuộc đời hắn.
Có những ngày nó chỉ là cảm giác âm ỉ sau gáy.
Có những ngày mỗi lần mở thêm một tầng thần thức, hắn phải tính cả đau như một biến số.
Có những năm hắn gần như quên một người bình thường không cần chừa sẵn một khoảng trống trong chính suy nghĩ của mình.
Hắn từng xây cả cách chiến đấu quanh giới hạn đó.
Từng chọn những trận thức ít va vào vùng tổn thương hơn.
Từng học cách chuyển một phần tải sang trận bàn và vũ khí.
Từng thắng nhiều trận nhờ hiểu quá rõ mình có thể chịu thêm bao nhiêu trước khi vỡ.
Đến mức ở một thời điểm nào đó, Lạc Hành Chu không còn phân biệt được đâu là tính cách, đâu là kỹ thuật được sinh ra để sống chung với một vết thương.
Nhưng hiện tại, nó chưa có.
Hắn nhìn xuống lịch học được ép dưới góc bàn.
Dấu ấn tháng.
Lịch bảo trì trận mạch của Đạo Viện.
Ngày khảo hạch sau ba tuần.
Tất cả khớp với tờ trận đồ chưa sửa và cảnh giới hiện tại.
Lạc Hành Chu tính một lần.
Rồi tính lại bằng một mốc khác.
Còn khoảng bốn tháng.
Bốn tháng trước Táng Tinh Uyên.
Nơi vết nứt bắt đầu.
Đầu ngón tay hắn dừng trên mép lịch.
Không run.
Không có cảm giác vui mừng bùng lên.
Chỉ có một điều thay đổi rất nhỏ trong cách hắn nhìn bốn tháng trước mặt.
Đời trước, Táng Tinh là quá khứ.
Một nguyên nhân đã xảy ra, chỉ có thể nghiên cứu hậu quả.
Bây giờ, nó là một sự kiện chưa đến.
Một điều kiện có thể thay đổi.
Lạc Hành Chu ngồi im thêm một lúc.
Sau đó hắn gấp tờ lịch lại, đặt về chỗ cũ.
Chưa lập kế hoạch.
Không phải hôm nay.
Hắn còn quá ít dữ kiện về việc tại sao mình ở đây, những gì giữ nguyên, những gì có thể đã khác. Chỉ vì một tai họa chưa xảy ra không có nghĩa mọi ký ức khác đều sẽ ngoan ngoãn chờ đúng ngày cũ để lặp lại.
Nếu có thứ hắn học được từ trận pháp, đó là thay một điểm thì không nên giả vờ những điểm còn lại vẫn bất động.
Thanh kiếm đặt trong giá ở góc phòng.
Lạc Hành Chu nhìn nó một lúc mới nhớ ra mình đã mang theo từ buổi luyện sáng.
Kiếm của học viên Vô Tướng không phải vật trang trí. Đạo Viện không đào tạo trận sư chỉ biết đứng sau người khác. Kiếm mảnh, lưỡi thẳng, trọng lượng nhẹ, đủ để dẫn linh lực, đánh dấu trận điểm và tự vệ trong khoảng hẹp.
Một thanh kiếm tốt với Lạc Hành Chu mười bảy tuổi.
Hắn rút kiếm.
Tiếng thép ra khỏi vỏ rất sạch.
Cổ tay hiện tại không yếu, chỉ trẻ.
Lạc Hành Chu nâng mũi kiếm, đặt một điểm trong không khí trước mặt. Linh lực không phóng ra. Hắn chỉ đổi góc cổ tay, thử chuyển từ một điểm giả sang điểm thứ hai, rồi thứ ba.
Động tác đầu ổn.
Động tác thứ hai cũng ổn.
Đến lần đổi hướng thứ ba, hắn tự dừng.
Không phải thân thể không làm được.
Là thanh kiếm không sinh ra để làm như vậy.
Nó thích một đường lực rõ ràng: vào, ra, cắt, đỡ, dẫn theo trục thẳng. Nếu hắn muốn đổi liên tục giữa nhiều góc, biến mỗi lần giao kiếm thành một điểm mới trong trận, hắn phải bù bằng cổ tay, vai và bộ pháp.
Đời trước, hắn đã giải bài toán ấy bằng một thanh kiếm khác.
Không phải ngay từ đầu.
Cũng không phải một lần rèn là xong.
Lạc Hành Chu nhìn lưỡi kiếm trước mắt.
Trong trí nhớ, hắn biết chính xác loại cảm giác mình muốn: thân kiếm đủ cứng để nhận lực trực diện, nhưng cách truyền lực phải cho phép đổi hướng mà không phá toàn bộ nhịp; mũi kiếm phải làm trận điểm, lưỡi kiếm phải vừa là vũ khí vừa là đường dẫn.
Biết yêu cầu không đồng nghĩa có vật liệu.
Biết hình dạng cuối cùng không đồng nghĩa người thợ hiện tại rèn được.
Và biết một thanh kiếm từng tồn tại càng không có nghĩa nó đang đợi sẵn trong Tĩnh Thất.
Lạc Hành Chu tra kiếm vào vỏ.
Một ý nghĩ thoáng qua rất nhanh.
Tạ Hoài Uyên.
Không phải vì cái tên ấy có liên quan đến việc hắn vừa trở lại.
Ít nhất hiện tại không có bằng chứng nào như vậy.
Chỉ vì trong số những người từng khiến Lạc Hành Chu phải trả giá đắt nhất cho một lần đổi góc chậm, Tạ Hoài Uyên đứng rất gần đầu danh sách.
Kiếm của người kia không cần nhanh nhất.
Chỉ cần đến đúng lúc con đường còn lại ít nhất.
Lạc Hành Chu từng phải thay đổi cách đặt trận di động nhiều lần chỉ vì không muốn một người nhìn ba lần đã biết điểm thứ tư sẽ ở đâu.
Hắn biết Tạ Hoài Uyên trên chiến trường.
Biết rất rõ.
Rõ đến mức đôi khi chỉ cần nhìn một khoảng trống cũng biết người kia muốn ép mình bước vào đâu.
Nhưng cái tên ấy thuộc về một bài toán khác.
Lạc Hành Chu gạt nó khỏi suy nghĩ.
Không suy diễn khi không có dữ kiện.
Đó là nguyên tắc hắn từng phá không ít lần, và mỗi lần phá đều phải trả giá.
Hắn đặt kiếm lại lên giá.
Trên bàn, ba cột kiểm chứng vẫn còn.
Lạc Hành Chu cầm bút, cuối cùng viết dưới chúng một dòng.
Giả thuyết hiện tại: hồi quy về thân thể mười bảy tuổi.
Bên cạnh, hắn thêm hai chữ.
Tạm dùng.
Không phải “sự thật”.
Chưa cần biến nó thành sự thật sớm hơn bằng chứng.
Hắn thu dọn bàn, nhưng vẫn để nguyên tờ trận đồ đầu tiên ở trên cùng.
Nét mực thứ mười bảy vẫn sai.
Ngày mai, nếu mọi thứ trước mắt tiếp tục tồn tại, hắn sẽ sửa.
Hôm nay, nó còn có tác dụng khác.
Nó nhắc hắn rằng người viết tờ giấy này chưa biết những thứ hắn biết.
Và thân thể này cũng chưa chịu những thứ hắn đã chịu.
Lạc Hành Chu đứng trước cửa sổ.
Gió đã đổi. Nắng cuối chiều rơi qua mái Đạo Viện, kéo bóng những thanh xà gỗ dài xuống sân. Xa xa có người đang thu trận kỳ sau buổi học. Một nhóm đệ tử chạy qua hành lang, nói về bữa tối và một vị giảng sư khó tính.
Không ai biết thế giới của hắn vừa đổi.
Điều đó rất tiện.
Hắn không cần ai biết vào hôm nay.
Lạc Hành Chu nâng tay.
Đầu ngón tay dừng ở thái dương, đúng nơi những năm về sau mỗi lần thần hồn quá tải, cơn đau thường lan ra đầu tiên.
Hắn chờ.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Không có gì.
Lần đầu tiên trong rất nhiều năm ký ức, hắn đặt tay ở đó mà không phải tính xem mình còn chịu được bao lâu.
Lạc Hành Chu không cười.
Chỉ đến khi tiếng chuông cuối ngày từ Đạo Viện vang qua ba tầng mái, hắn mới chậm rãi buông tay.