Tạ Nghiên đọc tin nhắn của Tống Kỳ lần thứ hai.
Có người đang hỏi về cuộc gặp của chúng ta bảy năm trước.
Cậu đặt điện thoại xuống bàn, nhìn màn hình theo dõi thêm vài giây rồi mới trả lời.
Họ hỏi gì?
Tin nhắn quay lại gần như ngay lập tức.
Thời gian. Địa điểm. Ai chủ động hẹn. Có gì được trao đổi hay không.
Tạ Nghiên gõ hai chữ rồi dừng tay.
Ông trả lời?
Không.
Sau đó Tống Kỳ gửi thêm một dòng.
Nhưng cách họ hỏi giống người đã có thứ gì đó trong tay hơn là người đang đi tìm.
Tạ Nghiên gọi thẳng.
Tống Kỳ bắt máy sau hồi chuông thứ hai. Phía bên kia có tiếng người nói chuyện và tiếng máy pha cà phê chạy trong nền.
“Ông đang ở tòa soạn?”
“Không. Tôi xuống dưới mua cà phê. Ở trên kia ba người đang chờ hỏi tôi chuyện cậu.”
“Ba người cùng lúc?”
“Hai phóng viên, một người từ một trang tài chính. Người thứ tư nhắn riêng.”
“Họ có đưa thứ gì cho ông xem không?”
“Chưa.” Tống Kỳ ngừng một chút. “Nhưng có người hỏi rất cụ thể về quán chúng ta từng gặp.”
Tạ Nghiên nhìn đồng hồ.
12 giờ 21.
“Quán nào?”
“Quán ở đường Nam Hoài.”
Câu trả lời đủ để Tạ Nghiên biết chuyện đã đi xa hơn một lời đồn trên mạng.
Bảy năm trước, cậu và Tống Kỳ không gặp nhau ở tòa soạn. Cũng không dùng một địa điểm quá kín đáo. Một quán cà phê nằm dưới tầng trệt của tòa nhà văn phòng, đông người vào buổi trưa, lối ra có hai hướng. Nếu ai chỉ biết Tạ Nghiên từng xuất hiện trong hồ sơ rà soát nội bộ Đông Giang, họ không có lý do gì để hỏi đúng địa chỉ ấy.
“Ông nghĩ họ có gì?” Tạ Nghiên hỏi.
“Ít nhất là một bức ảnh.”
“Còn gì nữa?”
“Không biết.”
Tạ Nghiên nghe tiếng cốc chạm vào mặt bàn bên kia.
Tống Kỳ hỏi: “Nếu họ gọi lại, cậu muốn tôi nói gì?”
“Phần thuộc về ông, ông tự quyết định.”
“Cậu vẫn nói kiểu đó à?”
“Tôi đang cố sửa một số thói quen.”
Tống Kỳ cười rất nhỏ. “Tôi không bình luận về nguồn. Còn nếu họ hỏi tôi có từng gặp cậu hay không, tôi cũng không có lý do nói dối.”
“Được.”
“Tạ Nghiên.”
“Vâng?”
“Lần này đừng để người khác nói trước cậu về chuyện của chính cậu.”
Tạ Nghiên không trả lời ngay.
“Cảm ơn ông đã báo.”
Cậu kết thúc cuộc gọi.
Hai phút sau, nhân viên phân tích ở bàn bên đứng bật dậy.
“Anh Nghiên.”
Không cần hỏi.
Tạ Nghiên nhìn sang màn hình lớn.
Một bức ảnh mới vừa xuất hiện.
Ảnh không rõ đến mức có thể nhìn từng nét mặt, nhưng đủ rõ để nhận người. Tống Kỳ ngồi nghiêng bên cửa kính của một quán cà phê. Đối diện ông là Tạ Nghiên của bảy năm trước, tóc ngắn hơn hiện tại, áo sơ mi xắn tay, một cốc nước gần như còn nguyên trước mặt.
Không có phong bì.
Không có tài liệu.
Không có bất kỳ vật gì cho biết cuộc gặp ấy nói về điều gì.
Dưới ảnh là ngày, giờ và địa chỉ.
Thời điểm nằm trong giai đoạn Đông Giang đang bị điều tra dữ dội, trước khi báo chí công bố loạt thông tin về việc hồ sơ nội bộ của Lục Thị có điểm không khớp.
Phần chữ đi kèm chỉ hỏi:
Tạ Nghiên gặp phóng viên điều tra Tống Kỳ trước khi loạt tài liệu Đông Giang xuất hiện. Người tư vấn đang xử lý Tân Hải hôm nay có vai trò gì trong câu chuyện bảy năm trước?
Không có kết luận.
Vẫn là một câu hỏi.
Tạ Nghiên kéo ghế lại gần.
“Chụp lại bài gốc, thời điểm đăng, toàn bộ bình luận đầu tiên và những tài khoản đăng lại trong mười phút đầu.”
“Vâng.”
“Không liên hệ tài khoản đăng ảnh.”
Một nhân viên khác hỏi: “Có báo vi phạm quyền riêng tư không anh?”
“Chưa. Trước hết xác định ảnh từng xuất hiện công khai ở đâu chưa.”
“Còn ảnh gốc?”
“Đừng tải từ các bản đăng lại nếu chưa cần. Giữ đường dẫn và bản chụp màn hình trước.”
Cậu nói đều, không nhanh hơn bình thường.
Đó không phải vì bức ảnh không ảnh hưởng đến cậu.
Chỉ là việc nó ảnh hưởng thế nào không giúp ích cho mười phút tiếp theo.
Một người trong nhóm Minh Sách hỏi: “Em có cần khóa bình luận ở trang công ty không?”
“Không.”
“Đang có người kéo sang hỏi.”
“Để nguyên. Chỉ ẩn nội dung có thông tin cá nhân của nhân viên hoặc đe dọa trực tiếp.”
“Còn những câu hỏi về anh?”
“Gom lại.”
Tạ Nghiên nhìn bức ảnh thêm một lần rồi mở tin nhắn cho Giang Duệ.
Cậu chưa kịp gửi, điện thoại đã rung.
Giang Duệ gọi trước.
“Tôi thấy rồi.”
“Vâng.”
“Xung đột lợi ích đã thay đổi mức.”
“Tôi biết.”
“Tôi hỏi lại một lần. Cậu có muốn rút không?”
Tạ Nghiên xoay ghế, nhìn qua lớp kính sang khu làm việc của Lục Thị. Người đi lại nhiều hơn buổi sáng. Tin mới đã lan tới tất cả những bộ phận liên quan trước khi có bất kỳ cuộc họp chính thức nào.
“Chưa.”
“Lý do?”
“Nếu chỉ vì rút lúc này sẽ bị hiểu là thừa nhận, lý do đó không đủ.”
“Ít nhất cậu còn biết.”
“Tôi vẫn làm được việc. Dữ liệu Tân Hải không nằm trong tay riêng tôi. Phần kỹ thuật có đội độc lập kiểm tra. Pháp chế kiểm soát hồ sơ. Những gì Minh Sách kết luận đều có thể được kiểm tra lại. Việc bức ảnh xuất hiện làm tôi trở thành mục tiêu, nhưng chưa làm công việc hiện tại phụ thuộc vào việc người ta có tin tôi hay không.”
“Còn nếu ngày mai xuất hiện thêm thứ khác?”
“Đánh giá lại.”
Giang Duệ im lặng một lúc.
“Được. Tôi sẽ cho bộ phận nội bộ cập nhật hồ sơ xung đột. Nếu HĐQT muốn thay người, chúng ta yêu cầu họ ghi rõ lý do và kế hoạch chuyển giao. Còn quyết định của cậu, cậu giữ.”
“Tôi hiểu.”
“Và Nghiên.”
“Vâng?”
“Nếu cậu đổi ý, gọi tôi trước khi tự kết luận rằng ở lại mới là chịu trách nhiệm.”
Tạ Nghiên nhìn bức ảnh cũ trên màn hình.
“Tôi sẽ gọi.”
Cuộc gọi kết thúc lúc 12 giờ 34.
Khi Tạ Nghiên quay lại, Hứa Minh Khiêm đã đứng ở cửa.
“Hàn tổng đang sang. Lục tổng ở phòng họp số ba.”
“Tôi cần năm phút.”
“Anh có ba.”
“Vậy tôi dùng ba.”
Hứa Minh Khiêm không thúc nữa.
Tạ Nghiên mở một trang trắng, gõ bốn dòng.
Bức ảnh là thật.
Tạ Nghiên từng gặp Tống Kỳ tại địa điểm và thời điểm được nêu.
Bức ảnh không chứng minh nội dung cuộc gặp hoặc vai trò của bất kỳ người nào trong việc công bố hồ sơ Đông Giang.
Minh Sách đã khai báo đầy đủ xung đột lợi ích có liên quan trước khi tham gia hồ sơ Tân Hải và đang làm việc dưới cơ chế kiểm tra độc lập.
Cậu đọc lại, xóa chữ “đầy đủ” ở dòng cuối.
Không phải vì khai báo của cậu thiếu.
Mà vì “đầy đủ” là một từ dễ tạo ra một cuộc tranh cãi vô ích: đầy đủ đến đâu, ai biết đến đâu, có phần nào chưa nói không.
Cậu sửa thành:
Minh Sách đã khai báo xung đột lợi ích có liên quan trước khi tham gia hồ sơ Tân Hải và đang làm việc dưới cơ chế kiểm tra độc lập.
Tạ Nghiên đứng dậy.
Phòng họp số ba có sáu người.
Lục Thừa Cảnh ngồi ở đầu bàn, Hàn Dư Thanh bên trái, đại diện quan hệ nhà đầu tư, Hứa Minh Khiêm và hai người từ đội truyền thông ở phía đối diện. Bức ảnh đang hiện trên màn hình lớn.
Không ai cần giải thích bối cảnh.
Tạ Nghiên đặt máy tính xuống.
“Đây là phương án của Minh Sách.”
Cậu gửi bốn dòng lên màn hình.
Người phụ trách truyền thông đọc xong, phản ứng đầu tiên là:
“Quá ít.”
“Cần bao nhiêu?” Tạ Nghiên hỏi.
“Ít nhất phải nói rõ anh không phải nguồn của loạt bài Đông Giang.”
Tạ Nghiên nhìn ông ta.
“Tôi không đề nghị nói câu đó.”
“Vậy công chúng sẽ hiểu là anh không phủ nhận.”
“Họ có quyền đặt câu hỏi. Chúng ta không có quyền bịa một câu trả lời cho dễ nghe.”
Người kia cau mày. “Anh đang là tư vấn của Lục Thị. Nếu nghi ngờ quanh anh làm giảm độ tin cậy của hồ sơ, đây không còn là chuyện cá nhân.”
“Tôi đồng ý.”
“Vậy phải xử lý mạnh hơn.”
“Xử lý mạnh không đồng nghĩa nói nhiều hơn.”
Hàn Dư Thanh kéo bản dự thảo về phía mình.
“Bốn dòng này không thừa nhận nội dung cuộc gặp, không xác nhận vai trò nguồn tin, cũng không phủ nhận điều chúng ta chưa có quyền phủ nhận. Về pháp lý, đây là mức an toàn.”
Một người khác hỏi: “Có thể nói ảnh chỉ cho thấy hai người ngồi cùng quán, không chứng minh họ trao đổi gì không?”
“Có thể,” Tạ Nghiên nói. “Nhưng đừng thêm rằng không có tài liệu được trao. Khung ảnh không chứng minh điều xảy ra trước hoặc sau đó.”
Căn phòng im đi.
Tạ Nghiên biết tại sao.
Cậu đang tự bỏ đi một câu có thể giúp mình dễ thở hơn trong vài giờ tới.
Lục Thừa Cảnh vẫn chưa nói gì.
Từ lúc Tạ Nghiên bước vào, anh chỉ nhìn bản dự thảo rồi nhìn bức ảnh. Không hỏi cuộc gặp đó để làm gì. Không hỏi Tống Kỳ đã nói gì. Cũng không nói ra điều anh đã biết từ bảy năm trước.
Người phụ trách quan hệ nhà đầu tư quay sang anh.
“Lục tổng, nếu phát đúng bốn dòng này, báo chí sẽ tiếp tục hỏi ông Tạ Nghiên có phải nguồn hay không.”
“Thì họ tiếp tục hỏi,” Lục Thừa Cảnh nói.
“Nhưng điều đó kéo Lục Thị sâu hơn vào Đông Giang.”
“Chúng ta đã ở trong Đông Giang từ lúc cái tên Tân Hải bị đặt cạnh nó.”
Ông ta không nói tiếp.
Lục Thừa Cảnh nhìn Tạ Nghiên.
“Giang Duệ nói gì?”
“Minh Sách cập nhật lại đánh giá xung đột lợi ích. Tôi có quyền rút nếu cho rằng không còn giữ được độc lập.”
“Cậu rút không?”
“Hiện tại không.”
“Tại sao?”
Tạ Nghiên đáp bằng đúng lý do vừa nói với Giang Duệ.
“Vì công việc hiện tại vẫn có thể kiểm tra độc lập. Nếu dữ kiện mới làm thay đổi điều đó, tôi sẽ đánh giá lại.”
Lục Thừa Cảnh nhìn cậu thêm vài giây rồi quay sang Hàn Dư Thanh.
“Ủy ban kiểm toán cần được báo.”
“Đã báo,” Hàn Dư Thanh nói. “Cố tổng yêu cầu lưu toàn bộ quy trình ra quyết định hôm nay. Chưa yêu cầu thay tư vấn.”
“Được.”
Người phụ trách truyền thông chỉ vào dòng đầu tiên.
“Chúng ta thật sự bắt đầu bằng ‘bức ảnh là thật’?”
Tạ Nghiên hỏi: “Ông có căn cứ nói nó giả không?”
“Không.”
“Vậy bắt đầu từ điều có thể chứng minh.”
Cuối cùng phương án được chốt gần như nguyên bản.
Không họp báo.
Không phát một bài dài giải thích Đông Giang.
Minh Sách đưa ra xác nhận ngắn về Tạ Nghiên; Lục Thị đăng lại phần liên quan tới cơ chế kiểm tra độc lập và không bình luận thay cho lịch sử cá nhân của nhà tư vấn.
Mười ba giờ mười một phút, thông tin được phát đi.
Phản ứng đúng như dự đoán.
Có người khen thẳng thắn.
Có người cho rằng việc xác nhận bức ảnh mà không nói nội dung cuộc gặp chẳng khác gì né tránh.
Một số tài khoản đổi câu hỏi từ “Tạ Nghiên có liên quan Đông Giang không?” sang “Tạ Nghiên liên quan đến mức nào?”.
Câu hỏi hẹp hơn.
Và nguy hiểm hơn.
Tạ Nghiên không yêu cầu nhóm của mình phản ứng với nó.
Cậu quay lại hai mốc kỹ thuật còn dang dở từ buổi sáng.
Một kỹ sư đã gửi kết quả kiểm tra ban đầu: hai hệ thống quả thật dùng cách ghi giờ khác nhau. Muốn biết khoảng cách thực tế giữa cảnh báo và lệnh sơ tán, họ còn phải đối chiếu với máy chủ trung tâm và bản ghi cuộc gọi nội bộ.
Tạ Nghiên đọc hết, ghi ba câu hỏi rồi chuyển cho Hàn Dư Thanh.
Công việc vẫn tiếp tục.
Đó là cách tốt nhất để không biến bức ảnh thành trung tâm của mọi thứ.
Đến gần hai giờ, điện thoại cá nhân rung thêm lần nữa.
Tống Kỳ gửi một tin ngắn.
Tôi đã thấy tuyên bố.
Tạ Nghiên trả lời:
Ông có bị làm phiền nhiều không?
Đủ để cà phê nguội. Chưa đủ để tôi đổi số.
Tạ Nghiên nhìn câu trả lời, khóe miệng thoáng động rồi cất điện thoại.
Một phút sau, Hứa Minh Khiêm tới bàn.
“Lục tổng muốn nói chuyện riêng.”
“Về hồ sơ?”
Hứa Minh Khiêm nhìn cậu.
“Anh có thể tự hỏi.”
Phòng họp nhỏ cuối hành lang đang trống.
Lục Thừa Cảnh đứng cạnh cửa kính, trên bàn chỉ có một bản in bức ảnh. Không có máy tính. Không có người thứ ba.
Tạ Nghiên đóng cửa nhưng không ngồi.
“Lục tổng.”
Lục Thừa Cảnh quay lại.
“Cậu không định phủ nhận?”
“Phủ nhận điều gì?”
“Cuộc gặp.”
“Tôi không phủ nhận một việc đã xảy ra chỉ vì nó bất tiện.”
Lục Thừa Cảnh nhìn cậu, gương mặt không biểu lộ nhiều.
“Cậu biết câu xác nhận đó sẽ kéo theo câu hỏi gì.”
“Biết.”
“Vẫn nói?”
“Bức ảnh là thật.”
“Cậu có thể nói không nhớ.”
“Nhưng tôi nhớ.”
Câu trả lời làm khoảng cách giữa hai người trở nên rõ hơn căn phòng trống.
Lục Thừa Cảnh đặt tay lên lưng ghế nhưng không kéo ra.
“Cậu luôn cần sự thật chính xác đến mức đó sao?”
Tạ Nghiên không trả lời ngay.
Bức ảnh trên bàn là một phần của sự thật.
Việc cậu đã gặp Tống Kỳ là thật.
Việc bức ảnh không nói được họ đã bàn gì cũng là thật.
Và có những phần khác của ngày hôm ấy, của những ngày sau đó, Tạ Nghiên vẫn chưa thể đặt lên chiếc bàn này.
“Không,” cậu nói. “Tôi chỉ không muốn dùng một lời nói dối để che một phần sự thật mà người khác đã có bằng chứng.”
Lục Thừa Cảnh hỏi: “Còn phần cậu không nói?”
“Vẫn là phần tôi không nói.”
“Cho dù người khác sẽ tự điền vào?”
“Tôi không kiểm soát được mọi thứ người khác nghĩ.”
Lục Thừa Cảnh bật ra một tiếng cười rất nhạt, không có ý vui.
“Cậu nói câu đó dễ thật.”
Tạ Nghiên biết anh đang nói về điều gì mà không cần một cái tên cụ thể.
Cậu cũng biết đây không phải thời điểm để biến cuộc đối thoại thành phiên xử lại bảy năm trước.
“Anh gọi tôi vào để hỏi về tuyên bố?”
“Phải.”
“Vậy anh đã có câu trả lời.”
Tạ Nghiên xoay người định mở cửa.
Phía sau, Lục Thừa Cảnh nói:
“Bảy năm rồi, cậu vẫn chọn cách này.”
Tạ Nghiên dừng tay trên tay nắm cửa.
Cậu không quay lại ngay.
Đến khi quay đầu, giọng cậu vẫn bình thường.
“Ít nhất lần này tôi đang nói với anh trước khi làm.”