Buổi trình bày giữa kỳ của dự án được ấn định vào chiều thứ sáu, đúng hai tuần sau ngày cô Hạ Minh Châu kéo Lâm Dư An và Tống Hoài Cẩn vào phòng hoạt động rồi tuyên bố hai người sẽ làm đầu mối chính.
Hai tuần không dài. Ít nhất trước đây Dư An vẫn nghĩ vậy. Nhưng khi nhìn bản trình bày cuối cùng đang mở trên màn hình, cậu có cảm giác mình đã cùng Hoài Cẩn sửa qua nó đủ nhiều lần để nhớ vị trí từng tiêu đề, từng ảnh minh họa và cả chỗ nào người kia sẽ dừng lại trước khi chuyển slide.
“Trang mười hai.” Hoài Cẩn nói.
Dư An đang kiểm tra danh sách người phụ trách ngẩng lên.
“Gì trang mười hai?”
“Câu thứ hai dài.”
“Cậu đọc từ đây mà cũng thấy dài à?”
“Bốn dòng.”
Dư An quay màn hình laptop về phía mình. Đúng là bốn dòng thật. Cậu đọc một lượt, xóa gần nửa câu rồi nhìn sang.
“Ba dòng.”
“Được.”
“Cậu đúng là không thể để một câu sống yên nếu nó dài quá ba dòng.”
“Có thể.” Hoài Cẩn kéo tập giấy lại gần. “Nếu câu đó cần dài.”
Dư An chống cằm, muốn hỏi vậy câu vừa rồi có phạm tiêu chuẩn của chính cậu không, nhưng cô Hạ đã bước vào phòng. Phía sau cô là mấy giáo viên phụ trách hoạt động và đại diện các lớp tham gia dự án. Căn phòng vốn chỉ có nhóm nòng cốt nhanh chóng đầy gần hết ghế.
Gia Huy ngồi hàng sau, trước khi cô Hạ bắt đầu còn kịp giơ nắm tay về phía Dư An như cổ vũ một người chuẩn bị lên võ đài. Dư An đáp lại bằng ánh mắt bảo cậu ta đừng làm trò.
Buổi trình bày thực ra không phải một cuộc thi. Họ chỉ cần báo cáo tiến độ, cho xem mẫu dữ liệu đã thu thập, cấu trúc triển lãm dự kiến và cách xử lý những lớp nộp thiếu. Nhưng vì đây là lần đầu dự án được trình bày trước nhiều giáo viên cùng lúc, mọi câu hỏi sai thời điểm đều có thể khiến một kế hoạch tưởng đã chắc lại phải mở ra sửa từ đầu.
Dư An không lo phần nói. Cậu chỉ lo người bên cạnh sẽ trả lời đúng đến mức khiến người nghe cần thêm một lần giải thích bằng tiếng người bình thường.
Trước khi đứng lên, cậu ghé sát một chút.
“Nếu lát nữa có ai hỏi về tiêu chuẩn ảnh, để tôi nói trước.”
Hoài Cẩn nhìn cậu.
“Tại sao?”
“Vì lần trước cậu trả lời bạn lớp 12F bằng ba tầng điều kiện. Người ta nghe xong mặt giống vừa thi xong toán.”
“Ba điều kiện đều cần.”
“Không ai bảo bỏ. Tôi chỉ dịch lại.”
“Cậu đang nói tôi không biết nói tiếng Việt à?”
Dư An suýt cười đúng lúc cô Hạ gọi tên hai người.
“Biết. Nhưng là tiếng Việt có bảng phụ lục.”
Hoài Cẩn không kịp đáp. Hai người bước lên phía trước.
Mười phút đầu trôi nhanh hơn Dư An dự tính. Cậu mở phần giới thiệu, nói về lượng tư liệu đã nhận và cách nhóm nội dung phân loại. Khi cần con số, Hoài Cẩn tiếp lời. Khi Hoài Cẩn nói đến luồng duyệt và mốc in thử, Dư An chuyển sang ví dụ cụ thể để người phụ trách các lớp dễ hình dung.
Không có ai nhắc ai đổi slide. Dư An vừa kết thúc một ý, tay Hoài Cẩn đã bấm sang đúng trang cần thiết. Một giáo viên hỏi nếu hai lớp gửi nội dung trùng chủ đề thì xử lý thế nào, Dư An trả lời phần lựa chọn câu chuyện; Hoài Cẩn nối ngay bằng cách lưu bản gốc trong hồ sơ số. Câu trả lời ghép lại vừa đủ, không thừa nhau.
Đến phần hỏi đáp, cô Hạ ngồi ở cuối bàn chỉ khoanh tay nhìn, rõ ràng không định cứu nếu hai người tự làm khó mình.
Một thầy phụ trách truyền thông hỏi:
“Nếu số lượng ảnh cuối cùng vượt dung lượng dự kiến thì ai quyết định cắt?”
Dư An vừa cầm micro lên, Hoài Cẩn đã đẩy tờ tiêu chí chọn ảnh sang phía cậu đúng dòng cần dùng.
Dư An liếc một cái rồi nói:
“Nhóm hình ảnh lọc theo chất lượng trước, nhóm nội dung kiểm tra tính đại diện sau. Những ảnh không vào triển lãm không bị bỏ, vẫn nằm trong hồ sơ số. Như vậy mình không biến quyết định ‘không treo’ thành ‘không lưu’.”
Người hỏi gật đầu. Dư An đặt micro xuống, khẽ dùng ngón tay gõ lên tờ giấy vừa được đẩy sang.
“Cảm ơn phụ lục.” cậu nói rất nhỏ.
Hoài Cẩn chỉ nhìn thẳng phía trước.
“Không có gì.”
Gần cuối buổi, cô Hạ hỏi một câu không có trong nội dung chuẩn bị.
“Nếu bây giờ cô cho hai đứa đổi phần cho nhau thì làm được không?”
Dư An quay sang Hoài Cẩn. Hoài Cẩn cũng nhìn cậu.
“Được ạ.” cả hai nói gần như cùng lúc.
Căn phòng bật cười. Cô Hạ nhướng mày.
“Thế là tốt. Nghĩa là hai đứa không chỉ biết phần của mình.”
Dư An cũng cười, nhưng đến lúc ngồi xuống mới nhận ra điều đó đúng hơn cậu tưởng. Nếu cô Hạ thật sự bắt đổi, cậu biết Hoài Cẩn sẽ nói gì ở từng phần. Không phải từng chữ, nhưng đủ để tiếp tục. Và cậu đoán người kia cũng vậy.
Kết quả buổi trình bày tốt hơn dự kiến. Nhóm không phải sửa cấu trúc lớn, chỉ thêm một cột xác nhận quyền sử dụng tư liệu và rút bớt số hạng mục trưng bày thử. Với một dự án mà tuần đầu tiên ngày nào cũng có người báo thiếu cái này, nhầm cái kia, được giữ nguyên gần hết kế hoạch đã là một chiến thắng.
Khi mọi người bắt đầu thu dọn, Gia Huy đi lên, vỗ vai Dư An.
“Hai đứa mày tập trước bao nhiêu lần?”
“Không lần nào.”
“Xạo.”
“Thật.” Dư An đóng laptop. “Sáng nay mới kiểm tra lại thứ tự.”
Gia Huy nhìn sang Hoài Cẩn đang xếp giấy.
“Thế mà như chia sẵn câu vậy.”
Hoài Cẩn đáp rất bình thản:
“Vì phần nào cũng đã làm cùng.”
Dư An đang kéo khóa túi bỗng chậm tay một nhịp. Câu đó chẳng có gì đặc biệt, chỉ là sự thật. Hai tuần qua, gần như mọi phần quan trọng của dự án đều từng đi qua bàn họ, qua những buổi ngồi cạnh nhau trong thư viện, những file gửi sau giờ học và mấy tin nhắn lúc đáng lẽ đã phải ngủ.
Gia Huy “ồ” một tiếng, nhưng chưa kịp nói thêm thì bị người trong nhóm hình ảnh gọi sang chỗ khác.
Dư An cúi xuống tiếp tục thu đồ. Cảm giác vừa lướt qua rất khó gọi tên, nhưng dễ chịu.
Sau buổi trình bày, phòng hoạt động trở nên ồn hơn hẳn vì mọi người không còn phải giữ im lặng. Người hỏi lịch tuần sau, người muốn xem lại mẫu ảnh, người tranh thủ đổi nhiệm vụ. Dư An bị giữ lại gần mười phút để thống nhất với hai đầu mối lớp về phần chú thích còn thiếu.
Đến lúc quay lại chỗ để cặp, Hoài Cẩn đang đứng gần cửa sổ nói chuyện với một người Dư An biết mặt nhưng chưa từng nói quá vài câu.
Đỗ Yến Chi học lớp bên, từng tham gia vài hoạt động chung của khối. Dư An nhớ cô vì lần nào họp đông người, Yến Chi cũng là kiểu người đọc tài liệu trước rồi mới hỏi, không nói dài và cũng không cần ai nhắc việc hai lần. Thành tích của cô tốt, đặc biệt ở các môn tự nhiên. Nếu phải tìm một người có thể nói chuyện với Hoài Cẩn mà không bị nhịp trả lời ngắn của cậu làm chùn bước, Yến Chi có lẽ thuộc nhóm đó.
Dư An không định nghe lén. Nhưng cặp của cậu ở ngay trên chiếc bàn phía sau hai người.
“Phần cậu trả lời lúc nãy về cách lưu dữ liệu khá hay.” Yến Chi nói. “Nhóm học thuật bọn tôi cũng đang làm một bộ tài liệu chung, nhưng chưa thống nhất cách chia phiên bản.”
Hoài Cẩn gật đầu.
“Dùng lịch sử chỉnh sửa là đủ nếu không có nhiều nhánh.”
“Bọn tôi đang có ba nhóm làm song song.”
“Vậy tách bản làm việc, chỉ gộp ở mốc chốt.”
Yến Chi suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp:
“Cuối tuần cậu có ở thư viện không? Tôi mang file qua, cậu xem giúp tôi cấu trúc được không? Không lâu đâu.”
Dư An đang cầm quai cặp bỗng thấy ngón tay mình siết lại.
Câu hỏi rất bình thường. Bình thường đến mức cậu không hiểu tại sao mình lại đứng yên thay vì lấy cặp rồi đi.
Hoài Cẩn chưa trả lời ngay.
Dư An lên tiếng trước.
“Cuối tuần bọn tôi còn phải chốt danh mục tư liệu.”
Hai người cùng quay sang nhìn cậu.
Chỉ đến lúc ấy Dư An mới nhận ra mình vừa chen vào một cuộc trò chuyện không hề hỏi ý kiến mình.
Yến Chi không tỏ vẻ khó chịu. Cô chỉ hỏi:
“Cả ngày à?”
Dư An mở miệng rồi dừng lại. Thực ra lịch cuối tuần chưa chốt giờ. Cô Hạ chỉ bảo trước thứ hai phải có danh mục mới. Việc đó hoàn toàn có thể làm trong hai tiếng, thậm chí chia ra mỗi người một phần.
“Chưa biết.” cậu sửa lại. “Nhưng chắc sẽ phải làm.”
Hoài Cẩn nhìn Dư An lâu hơn một nhịp rồi quay lại Yến Chi.
“Cậu gửi file vào nhóm học thuật trước đi. Tôi xem được thì sẽ ghi chú.”
“Được. Cảm ơn.”
Yến Chi đáp rất tự nhiên, không cố kéo dài. Trước khi đi còn gật đầu chào Dư An.
Dư An cũng gật lại. Đến khi cô đã sang phía bên kia phòng, cậu mới đặt cặp lên vai.
Hoài Cẩn hỏi:
“Cuối tuần chốt danh mục lúc nào?”
Dư An im hai giây.
“Chưa biết.”
“Vậy sao vừa bảo bọn mình phải làm?”
“Thì phải làm thật.”
“Ừ.”
Cái “ừ” quá bình thản khiến Dư An càng thấy mình vừa hành động kỳ quặc. Cậu kéo khóa ngăn ngoài dù nó vốn đã đóng.
“Tôi chỉ sợ quên việc.”
“Tôi có nói gì đâu.”
“Nhìn mặt cậu giống đang nói.”
“Mặt tôi bình thường.”
“Đấy là vấn đề.”
Hoài Cẩn nhìn cậu vài giây. Dư An chờ một câu phản bác, nhưng người kia chỉ hỏi:
“Tối nay còn cần sửa tài liệu không?”
Câu hỏi chuyển quá nhanh khiến Dư An phải mất một nhịp mới đáp.
“Có. Phần chú thích của 12C còn vài chỗ, với danh mục mới cô Hạ vừa yêu cầu.”
“Mấy giờ?”
“Sau chín giờ tôi gửi.”
“Ừ. Tôi xem.”
Chỉ vậy. Hoài Cẩn quay sang nhặt tập giấy trên bàn rồi đi tìm cô Hạ để hỏi lại một mốc duyệt.
Dư An đứng tại chỗ, cảm giác khó chịu vừa nãy bỗng giảm xuống một cách vô lý.
Cậu nhìn theo bóng lưng người kia rồi tự thấy mình khó hiểu.
Yến Chi chỉ hỏi một chuyện học tập. Hoài Cẩn cũng chẳng đồng ý đi riêng với cô. Kể cả có đồng ý thì cũng chẳng liên quan gì tới Dư An. Hai người không học cùng lớp, không phải lúc nào cũng phải ở cạnh nhau. Hoài Cẩn có bạn riêng, lịch riêng, những nhóm học thuật mà Dư An thậm chí chẳng tham gia.
Tất cả đều quá hiển nhiên.
Vậy tại sao lúc Yến Chi hỏi “cuối tuần cậu có ở thư viện không”, Dư An lại có cảm giác như ai đó vừa tự nhiên mở một ngăn kéo mà cậu đã quen dùng?
So sánh ấy vừa hiện ra, cậu lập tức thấy nó vô lý hơn cả chuyện ban đầu.
“Lâm Dư An.”
Gia Huy gọi từ phía cửa.
“Về chưa?”
“Về.”
Dư An đáp nhanh, quyết định tạm thời không nghĩ nữa.
Cậu không thành công.
Trên đường xuống cầu thang, Dư An gặp lại Yến Chi. Cô đang đứng một mình ở chiếu nghỉ, vừa gửi xong tin nhắn. Thấy cậu, cô cất điện thoại rồi đi cùng xuống dưới.
“Dự án của các cậu chạy tốt thật.”
“Nhờ chưa ai bỏ trốn.”
Yến Chi cười.
“Tôi nghe cô Hạ kể tuần đầu khá loạn.”
“Cô kể cả chuyện đó à?”
“Cô chỉ bảo lúc đầu hai người phụ trách chính khác cách làm quá, tưởng sẽ cãi nhau nhiều.”
Dư An nghĩ đến ngày đầu tiên mình gọi Hoài Cẩn là “phiền” trong đầu, rồi đến bữa mì hai người ăn riêng mấy hôm trước.
“Cũng không đến mức cãi.”
“Nhìn hai cậu bây giờ thì không giống từng phải làm quen.”
Dư An không biết câu đó có gì đáng chú ý, nhưng cậu lại nhớ đến lời Gia Huy lúc nãy: như chia sẵn câu.
“Làm chung nhiều thì quen thôi.”
Hai người xuống thêm một tầng. Yến Chi im lặng vài giây rồi hỏi, giọng vẫn thẳng như khi hỏi chuyện file dữ liệu:
“Dư An, cậu có biết Hoài Cẩn đang thích ai không?”
Bước chân Dư An chậm lại.
Cậu quay sang.
“Gì?”
“Hoài Cẩn.” Yến Chi nói. “Cậu ấy có người thích chưa?”
Câu hỏi rất rõ, không có chỗ nào để hiểu nhầm.
Dư An bỗng nhớ lại từng thứ không liên quan: cây bút mực xanh, tin nhắn sau mười một giờ, bát mì không cay, mười chín phút ở phòng tự học, câu “thì nói trước”. Những chi tiết vốn nằm rải rác trong đầu cậu đột nhiên chen lên cùng lúc, nhưng không chi tiết nào giúp trả lời câu hỏi trước mặt.
“Tôi không biết.”
Câu đáp ra nhanh hơn dự tính.
Yến Chi gật đầu.
“Tôi tưởng hai cậu thân nên hỏi thử.”
“Thân không có nghĩa là biết hết chuyện riêng.”
Dư An vừa nói xong đã thấy giọng mình cứng hơn cần thiết.
Yến Chi nhìn cậu, nhưng không khó chịu.
“Ừ, đúng. Tôi hỏi hơi riêng tư.”
“Không, ý tôi không phải...”
“Không sao.” Cô cười rất nhẹ. “Nếu không biết thì thôi.”
Cô không giải thích tại sao mình hỏi, cũng không nói kiểu “đừng kể cậu ấy”. Đến tầng trệt, Yến Chi chào Dư An rồi rẽ về dãy lớp bên cạnh để lấy đồ.
Dư An đứng ở chân cầu thang thêm vài giây.
Cậu thấy mình vô duyên.
Yến Chi chẳng làm gì sai. Cô hỏi một câu, nghe câu trả lời rồi thôi. Thậm chí cách hỏi còn thẳng thắn hơn phần lớn những người Dư An từng gặp. Nếu là Gia Huy được hỏi về một người khác, có lẽ cậu đã cười, trêu hai câu rồi trả lời bình thường.
Nhưng lúc này cậu không thấy buồn cười.
Cậu chỉ thấy một cảm giác rất nhỏ nhưng dai dẳng ở giữa ngực, giống như khi phát hiện chiếc ghế mình vẫn ngồi đã có người đặt túi lên trước. Không phải chuyện lớn. Có thể tìm ghế khác. Chẳng ai quy định chỗ đó thuộc về mình.
Chỉ là cậu không muốn tìm ghế khác.
Dư An cau mày với chính suy nghĩ đó.
Từ khi nào một người lại được đem so với chỗ ngồi?
Buổi tối, đúng chín giờ mười hai, Dư An gửi file sửa cho Hoài Cẩn.
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
“Phần 12C tôi đã sửa chú thích. Cậu xem trang 8 với 14.”
Hoài Cẩn trả lời:
“Trang 14 thiếu nguồn ảnh.”
“Biết ngay cậu sẽ thấy.”
“Vậy sao không thêm trước?”
“Để kiểm tra cậu có làm việc thật không.”
“Lý do yếu.”
Dư An nhìn màn hình rồi cười. Nhịp trò chuyện quá quen thuộc khiến cả ngày hôm nay bỗng trở lại bình thường. Cậu tìm nguồn ảnh, thêm vào file rồi gửi lại.
Hoài Cẩn xác nhận xong, nhưng không tắt cuộc trò chuyện. Một lúc sau, cậu gửi thêm:
“Cuối tuần làm danh mục sáng thứ bảy được không?”
Dư An đọc câu đó hai lần.
“Được. Mấy giờ?”
“Chín giờ.”
“Thư viện?”
“Ừ.”
Dư An gõ “được”, rồi xóa. Gõ “tám rưỡi đi, làm sớm cho xong”, cũng xóa. Cuối cùng cậu gửi:
“Chín giờ. Đừng đến sớm rồi bảo tôi trễ.”
Hoài Cẩn đáp:
“Cậu đến đúng giờ trước đã.”
Dư An bật cười thành tiếng.
Cậu định kể chuyện Gia Huy chiều nay suýt làm rơi cả chồng tài liệu, nhưng ngón tay dừng trên bàn phím khi nhớ tới câu hỏi ở cầu thang.
Hoài Cẩn có người thích chưa?
Dư An nhìn tên người đang ở đầu khung chat.
Cậu không biết.
Điều lạ nhất là trước hôm nay, cậu chưa từng thấy cần biết.
Hoài Cẩn có thích ai hay không vốn chẳng ảnh hưởng tới dự án, cũng không ảnh hưởng tới việc hai người ngồi cạnh nhau trong thư viện, nhắn tin tối muộn hay thỉnh thoảng đi ăn. Nếu một ngày cậu ấy thích ai đó, những việc đó cũng đâu nhất thiết phải biến mất.
Nhưng suy nghĩ ấy vừa hình thành, Dư An lập tức thấy không ổn.
Nếu Hoài Cẩn có người thích, người đó có thể ngồi cạnh cậu ấy. Có thể nhắn tin sau mười một giờ. Có thể nói “đợi tôi năm phút” và được chờ. Có thể biết cậu ấy thích ăn gì, đi tuyến nào về nhà, lúc nào sẽ trả lời bằng một chữ “ừ” và lúc nào sẽ nói một câu khô khan khiến người khác phải bật cười.
Dư An đặt điện thoại xuống gối.
Căn phòng yên tĩnh hơn bình thường. Đồng hồ trên bàn đã qua mười một giờ, nhưng cậu không buồn ngủ.
Cậu tự nhủ đây chỉ là vì mình đã quen với một người. Quen chỗ ngồi, quen tin nhắn, quen việc quay xuống là thấy người kia vẫn ở đó. Khi một thói quen có nguy cơ thay đổi, khó chịu là bình thường.
Lý giải nghe rất hợp lý.
Ít nhất trong khoảng ba mươi giây.
Điện thoại sáng lên.
Hoài Cẩn gửi:
“Còn gì cần sửa không?”
Dư An cầm máy lên, nhìn câu hỏi đó rất lâu. Cậu biết chỉ cần trả lời “không” thì cuộc trò chuyện có thể kết thúc. Bình thường cậu sẽ ném sang một chuyện linh tinh nào đó, kéo thêm vài phút rồi mới ngủ.
Hôm nay cậu không biết nên nói gì.
Cuối cùng Dư An nhắn:
“Không. Ngủ đi.”
“Ừ. Cậu cũng vậy.”
Màn hình tối xuống.
Dư An nằm ngửa, kéo chăn lên một chút rồi nhắm mắt. Năm phút sau vẫn tỉnh. Mười phút sau cũng vậy.
Câu hỏi của Yến Chi cứ quay lại dù cậu chẳng muốn nghĩ.
Và lần đầu tiên, Dư An đổi nó thành một câu khác.
Nếu Tống Hoài Cẩn thật sự thích một người khác thì sao?
Cậu mở mắt trong bóng tối.
Không có câu trả lời nào khiến cậu thấy dễ chịu.