Sáu tuần sau buổi gặp phụ huynh, Lâm Dư An bước ra khỏi phòng thi thử với cảm giác não mình đã bị vắt khô đến giọt cuối cùng.
Gia Huy đi bên cạnh còn thảm hơn. Cậu ta ôm đầu, vừa xuống cầu thang vừa lẩm bẩm rằng câu cuối môn Toán chắc chắn do người ra đề có thù với học sinh cuối cấp. Dư An vốn định an ủi, nhưng nghĩ lại đáp án mình vừa sửa trong ba phút cuối thì quyết định im lặng để bảo toàn tình bạn.
Xuống tới tầng một, Gia Huy bỗng dừng lại. “Chiều nay mày có tự học không?”
“Có.”
“Thật?”
“Có trong kế hoạch.”
“Thế thực tế?”
Dư An nhìn qua sân. Hoài Cẩn đang đứng dưới mái hiên phía đối diện, một tay cầm hai chai nước, tay kia giữ tập đề đã gấp đôi. Cậu không nhìn đồng hồ, cũng không nhắn giục, chỉ đứng đó như thể việc chờ Dư An sau một buổi thi đã trở thành một phần trong thời khóa biểu.
Dư An quay lại. “Thực tế còn phải xem.”
Gia Huy nhìn theo ánh mắt cậu, im đúng hai giây rồi thở dài. “Tao không hỏi nữa.”
“Có ai bắt mày hỏi đâu.”
“Ừ. Tao tự làm khổ mình.” Gia Huy vỗ vai cậu. “Tao về ngủ. Hai người thích học thì học.”
Dư An còn chưa kịp sửa chữ “hai người”, Gia Huy đã đi thẳng ra cổng. Cậu nhìn theo rồi bật cười, sau đó bước qua sân.
Hoài Cẩn đưa chai nước ấm sang ngay khi cậu tới gần.
“Cảm ơn.” Dư An mở nắp uống một ngụm. “Cậu làm bài thế nào?”
“Bình thường.”
“Bình thường của cậu là bao nhiêu?”
“Chưa chấm.”
“Vậy bình thường của tôi là rất tệ.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Cậu nói câu đó sau mọi lần thi thử.”
“Vì lần nào cũng có cơ sở.”
“Lần trước cậu đứng thứ mười hai.”
“Trong khối có hơn ba trăm người. Vẫn còn mười một người làm tôi tổn thương lòng tự trọng.”
Khóe môi Hoài Cẩn hơi cong. Dư An thấy vậy thì tâm trạng lập tức tốt hơn một chút. Gần năm tháng yêu nhau đủ để cậu hiểu đôi khi một thay đổi nhỏ ở khóe môi người kia đã là tương đương với tiếng cười lớn của người khác.
Hai người đi về phía thư viện. Hôm nay theo lịch, họ còn ba tiếng tự học trước khi về. Dự án cuối cấp đã qua giai đoạn nặng nhất, chỉ còn chỉnh những hạng mục cuối và chuẩn bị tài liệu bàn giao, nên phần lớn thời gian buổi chiều đáng lẽ sẽ dành cho đề thi và hồ sơ đại học.
Dư An đi được nửa sân thì hỏi: “Cậu có mệt không?”
“Có.”
Cậu quay sang ngay. “Cậu thừa nhận nhanh thế?”
“Cậu hỏi.”
“Vậy tôi cũng nói thẳng.” Dư An giơ tập đề lên. “Tôi không muốn nhìn thêm một con số nào trong ít nhất ba tiếng.”
Hoài Cẩn nhìn tập đề rồi nhìn cậu. “Cậu muốn nghỉ?”
“Ừ.”
“Được.”
Dư An chớp mắt. “Chỉ thế?”
“Cậu muốn tôi phản đối?”
“Không. Tôi đang chuẩn bị bài thuyết phục.”
“Không cần.” Hoài Cẩn đổi hướng về phía cổng trường. “Đi ăn trước.”
Dư An đứng yên nửa nhịp rồi đi theo. Một buổi chiều tự học bị bỏ đi không phải chuyện lớn, nhưng với Hoài Cẩn, việc tự đổi lịch chỉ vì cả hai đều mệt vẫn đủ hiếm để cậu thấy thú vị.
“Cậu có biết năm tháng trước cậu sẽ không bao giờ làm thế này không?”
“Làm gì?”
“Bỏ lịch.”
“Lịch có thể đổi.”
“Người từng nói tôi không được ước lượng thời gian bằng cảm giác đang nói đấy à?”
“Không liên quan.”
Dư An cười. “Được rồi. Hôm nay tôi không tranh với cậu.”
Quán mì gần trường vẫn là quán hai người từng ăn sau lần Dư An nhắn “Đợi tôi năm phút”. Bà chủ đã quen mặt họ đến mức vừa thấy Dư An đã hỏi có ăn cay không.
Dư An còn chưa trả lời, Hoài Cẩn nói: “Cậu ấy ăn được rồi.”
Cậu quay phắt sang. “Tôi khỏi sốt mấy tháng rồi.”
“Biết.”
“Thế sao giọng cậu như đang cấp phép?”
“Cô ấy hỏi.”
Bà chủ cười, đặt hai cốc trà xuống rồi đi vào trong. Dư An kéo thực đơn về phía mình, cuối cùng vẫn gọi món cay hơn bình thường một chút chỉ để chứng minh quyền tự chủ của người đã khỏe mạnh từ lâu.
Trong lúc chờ, cậu mở điện thoại xem lại lịch tháng. Kỳ thi thử tiếp theo, hạn nộp hồ sơ, buổi tổng duyệt dự án, lịch chụp kỷ yếu và ngày tốt nghiệp chen nhau trên màn hình.
Ở gần cuối tháng sau, một dòng ngắn vẫn nằm yên ở đó: “11:40 — sau thư viện.”
Dư An chạm vào sự kiện rồi đưa điện thoại cho Hoài Cẩn. “Còn nhớ không?”
Hoài Cẩn nhìn một giây. “Có.”
“Không được nhận việc khác giờ đó.”
“Đã có lịch.”
“Lịch có thể đổi, chính cậu vừa nói.”
“Cái này không đổi.”
Dư An định trêu tiếp nhưng câu trả lời quá bình thường khiến cậu chỉ cười. “Được.”
Mì được mang ra. Hai người ăn được một lúc, Dư An mới nhớ chuyện đã nghĩ từ sáng.
“Sau tốt nghiệp cậu có muốn ở ký túc xá không?”
“Chưa biết.”
“Nhà cậu ở đây, nếu học trong thành phố chắc đi lại cũng được.”
“Có thể.”
“Nhưng nếu trường tôi cách trường cậu bốn mươi phút, từ nhà cậu tới chỗ tôi chắc còn xa hơn.” Dư An dùng đũa vẽ một đường vô hình trên mặt bàn. “Nếu thuê ngoài thì dễ gặp hơn.”
Hoài Cẩn đặt cốc xuống. “Cậu lại tính chỗ ở?”
“Đây là hoạch định dài hạn.”
“Ba tháng trước cậu bảo không thuê cùng.”
“Bây giờ tôi vẫn chưa bảo thuê cùng.”
“Ừ.”
Dư An nhìn vẻ mặt không đổi của cậu, biết người kia đang cố ý nhắc lại nên đá nhẹ mũi giày vào chân Hoài Cẩn dưới bàn. “Cậu nhớ mấy câu bất lợi cho tôi rất kỹ.”
“Cậu nói.”
“Thế nếu hai đứa ở gần nhau thật thì sao?”
“Thì gần.”
“Câu trả lời vô dụng.”
“Cậu muốn hỏi gì?”
Dư An nghĩ rồi chống cằm. “Ví dụ tôi ngủ quên, cậu có qua gọi không?”
“Nếu cậu cho chìa khóa.”
“Cậu vào thật à?”
“Cậu vừa hỏi.”
“Ví dụ thôi.” Dư An cười. “Còn nếu cậu lại quên ăn vì làm bài thì tôi sẽ mang đồ sang.”
“Cậu cũng hay quên.”
“Nhưng tôi biết gọi đồ ăn.”
“Đó không phải kỹ năng.”
“Là kỹ năng sinh tồn.”
Từ chuyện chỗ ở, họ nói sang lịch học, việc làm thêm, kỳ trao đổi và cả những chuyện nhỏ tới mức chẳng đáng gọi là kế hoạch. Dư An nói nếu hai trường có kỳ nghỉ khác nhau thì người được nghỉ phải sang trường người kia ăn trưa. Hoài Cẩn hỏi ai quy định. Dư An nói mình vừa quy định, rồi tự nhớ lời hứa nên sửa thành đề nghị. Hoài Cẩn gật đầu như thể đó là một điều hoàn toàn có thể đưa vào lịch.
Không ai nhắc tới hồ sơ du học. Nó vẫn tồn tại, giống một con đường khác trên bản đồ, nhưng sau cuộc nói chuyện với Kính Thành và câu “Tôi sẽ tự quyết” của Hoài Cẩn, Dư An không còn thấy cần phải lôi nó ra kiểm tra mỗi ngày.
Cậu tin khi có quyết định, người kia sẽ nói.
Ăn xong, hai người đi bộ tới cửa hàng sách cách trường gần mười phút. Dư An nói muốn mua tập đề mới, nhưng vừa bước vào đã đi thẳng qua khu sách tham khảo tới kệ văn phòng phẩm.
Hoài Cẩn theo sau. “Tập đề ở tầng hai.”
“Biết.”
“Cậu đi ngược.”
“Tôi đang nghỉ học.”
Dư An dừng trước một giá bút, lấy hai cây lên so rồi lại đặt xuống. Cậu đã dùng cây bút xanh của Hoài Cẩn quá lâu tới mức bây giờ mua bút mới cũng vô thức tìm loại đầu ngòi tương tự.
“Cậu làm tôi đổi gu bút rồi.”
“Không liên quan tôi.”
“Cây của cậu viết dễ.”
“Vậy mua cùng loại.”
“Không.” Dư An lấy một cây khác màu đen. “Nếu mua giống thì sau này lấy nhầm.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Cậu vẫn lấy bút tôi.”
“Đấy là quyền đặc biệt.”
“Do ai cấp?”
Dư An suy nghĩ một giây. “Cậu không phản đối suốt gần năm tháng.”
“Không phản đối không có nghĩa cấp quyền.”
“Vậy cậu phản đối không?”
“Không.”
“Thế là được.”
Cậu bỏ cây bút vào giỏ, hài lòng vì vừa thắng một cuộc tranh luận không có giá trị gì. Hai người tiếp tục đi qua các kệ. Dư An mua thêm một cuốn sổ nhỏ; Hoài Cẩn lấy đúng tập đề cậu đã nói không muốn nhìn thêm hôm nay.
“Cậu mua cho ai?” Dư An hỏi.
“Cậu.”
“Tôi không cần.”
“Cậu nói sáng nay hết đề phần xác suất.”
Dư An nhớ ra mình có nói thật. “Cậu nhớ cả chuyện đó à?”
“Ừ.”
“Cậu nên dùng trí nhớ cho việc quan trọng.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Tôi đang dùng.”
Dư An đứng giữa lối đi, mất một nhịp mới nhận ra câu đó có thể hiểu theo hai cách. Hoài Cẩn đã quay sang xem giá sách khác như thể mình vừa nói điều hoàn toàn bình thường.
Cậu đi theo, không nhịn được cười. “Cậu cố ý đúng không?”
“Gì?”
“Không có gì.”
“Có chuyện gì phải nói thẳng.”
Dư An bật cười lớn hơn. “Tôi đang nói cậu dạo này biết trêu người khác rồi.”
“Chỉ cậu.”
Lần này Dư An không còn cách nào giả vờ không hiểu.
Rời cửa hàng sách, hai người đi bộ không mục đích qua con đường phía sau khu trường học. Trời đầu chiều dịu hơn buổi sáng, nắng bị hàng cây cắt thành những mảng nhỏ trên vỉa hè. Dư An cầm túi sách bằng một tay, tay còn lại đôi lúc chạm vào Hoài Cẩn khi đường vắng rồi tách ra khi có người đi ngược chiều.
Họ ghé một quán cà phê nhỏ. Dư An gọi latte nóng, một shot espresso, không syrup. Nhân viên vừa quay đi thì Hoài Cẩn hỏi: “Không đổi gì?”
“Không. Cậu khó khăn lắm mới học thuộc, tôi đổi lại phí công.”
“Tôi nhớ được.”
“Biết.”
Hoài Cẩn vẫn gọi Americano nóng. Hai cốc được đặt cạnh nhau trên bàn, một đậm một nhạt như rất nhiều lần trước. Dư An lấy điện thoại chụp một tấm chỉ có hai cốc nước rồi định cất đi.
Hoài Cẩn hỏi: “Chụp gì?”
“Bằng chứng.”
“Bằng chứng gì?”
“Sau này cậu mà bảo không nhớ tôi uống gì thì tôi đưa ra.”
“Không cần.”
“Cậu tự tin thật.”
“Ừ.”
Dư An nhìn ảnh, chợt nghĩ từ đầu năm tới giờ mình đã chụp rất nhiều thứ liên quan Hoài Cẩn mà không có khuôn mặt cậu ấy trong đó: một cây bút, một góc bàn thư viện, chai nước ấm, cốc latte, bản đồ với hai vòng tròn. Tất cả đều giống dấu vết của một người luôn có mặt nhưng rất ít khi đứng trước máy ảnh.
Cậu nói: “Ngày tốt nghiệp nhất định phải chụp.”
“Biết.”
“Không được chụp xấu.”
“Cậu định đổ lỗi người chụp?”
“Gia Huy mà chụp xấu tôi sẽ bắt nó chụp lại.”
“Cậu đã nói với cậu ấy chưa?”
“Chưa.” Dư An uống một ngụm latte. “Để gần hôm đó nói. Nó chắc cũng không bất ngờ.”
“Ừ.”
“Cậu thấy ổn chứ?”
“Ổn.”
Dư An gật đầu. Vậy là chuyện sau tốt nghiệp, chuyện trường học, chuyện ảnh chụp và chuyện nói cho Gia Huy biết đều đã có một vị trí nào đó trong tương lai. Không phải lời hứa lớn. Chỉ là rất nhiều chuyện nhỏ cùng hướng về một phía.
Cậu dựa lưng vào ghế. “Tôi hỏi câu này nhé.”
“Ừ.”
“Nếu sau này chúng ta ở gần nhau thật, cãi nhau mỗi ngày thì sao?”
“Không cãi mỗi ngày.”
“Giả sử.”
“Vì chuyện gì?”
“Ví dụ cậu lại tự sửa phần việc của tôi.”
“Cậu sẽ hỏi.”
“Ví dụ tôi quên hỏi.”
“Tôi sẽ nói.”
“Ví dụ cả hai cùng quên.”
Hoài Cẩn nhìn cậu như thể đang cân nhắc tại sao người trước mặt nhất định phải xây một bài toán có đủ mọi điều kiện xấu. Dư An cười trước, rồi buột miệng: “Thế sau này cãi nhau rồi chia tay thì sao?”
“Không.”
Câu trả lời đến quá nhanh.
Dư An khựng lại rồi bật cười. “Không là sao?”
“Không chia tay.”
“Cậu đang tự quyết thay tôi à?”
“Không.” Hoài Cẩn cầm cốc lên. “Tôi đang nói phần tôi.”
Dư An nhìn cậu vài giây, cuối cùng chống tay lên trán vì cười. “Được. Phần tôi cũng không.”
Hoài Cẩn gật đầu như thể hai người vừa chốt một việc rất bình thường. Không có lời thề, không có câu mãi mãi. Dư An cũng không cần. Ở tuổi mười tám, việc người kia nói “Không” với giọng chắc chắn như lúc trả lời một câu hỏi có đáp án đã đủ khiến cậu thấy tương lai rất dễ hiểu.
Gần sáu giờ, họ quay lại đoạn đường quen gần trường để mỗi người đi một hướng. Dư An nhìn giờ rồi than rằng cả buổi chiều nghỉ học cuối cùng vẫn kết thúc ở cửa hàng sách và quán cà phê, hoàn toàn không có hoạt động nào đáng gọi là nổi loạn.
“Cậu muốn làm gì?” Hoài Cẩn hỏi.
“Không biết. Ít nhất phải có gì đó khiến ngày hôm nay khác bình thường.”
“Cậu vừa bỏ ba tiếng tự học.”
“Đúng là với cậu vậy đã đủ nổi loạn.”
Hoài Cẩn không phản bác. Dư An cười, bước xuống lề đường rồi lại lên. Điện thoại trong túi Hoài Cẩn rung đúng lúc cậu đang định nói tiếp.
Hoài Cẩn lấy máy ra. Dư An chỉ kịp thấy màn hình hiện một chữ “Ba” trước khi người kia nhận cuộc gọi.
“Vâng.”
Hoài Cẩn dừng bước.
Dư An cũng đứng lại nhưng không cố nghe. Phía bên kia nói khá lâu. Hoài Cẩn không chen vào, chỉ đáp thêm hai lần rất ngắn.
“Con đang ở ngoài.”
Một khoảng im lặng.
“Vâng. Con về ngay.”
Cuộc gọi kết thúc.
Sự thay đổi trên gương mặt Hoài Cẩn rất nhỏ. Cậu vẫn đứng thẳng, vẫn cất điện thoại vào túi như thường lệ, nhưng Dư An đã quen nhìn người này đủ lâu để nhận ra vai cậu hơi căng hơn và ánh mắt không còn ở câu chuyện vừa nói dở.
Dư An hỏi ngay: “Có chuyện gì à?”
“Chưa biết.” Hoài Cẩn nhìn màn hình đã tắt. “Ba bảo tôi về nhà ngay.”
“Việc nhà?”
“Có thể liên quan công ty.”
“Có nghiêm trọng không?”
Hoài Cẩn lắc đầu. “Ông ấy không nói qua điện thoại.”
Dư An nhớ quy tắc của hai người nên không tự đoán tiếp. “Cậu có cần tôi đi cùng đoạn nào không?”
“Không cần. Tôi gọi xe.”
“Được.” Cậu gật đầu, rồi nói thêm: “Biết chuyện gì thì nói với tôi nếu cậu muốn.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Ừ.”
“Không phải bắt buộc kể chuyện công ty nhà cậu.” Dư An nói. “Ý tôi là nếu có chuyện ảnh hưởng tới cậu.”
“Biết.”
Một chiếc xe được gọi tới nhanh hơn dự tính. Trước khi Hoài Cẩn lên xe, Dư An kéo nhẹ tay áo cậu.
“Ngày mai thư viện?”
“Ừ.”
“Đừng tới sớm quá. Tôi còn tiết trực lớp.”
“Cậu nói mấy giờ?”
“Năm giờ.” Dư An nghĩ rồi cười. “Nếu trễ tôi nhắn.”
“Được.”
Cửa xe mở. Hoài Cẩn bước vào, nhưng trước khi đóng cửa vẫn nhắc: “Về đến nhà nói tôi biết.”
Dư An bật cười. “Cậu đang là người có việc phải chạy về đấy.”
“Vẫn nhắn.”
“Biết rồi.”
Xe rời đi. Dư An đứng thêm vài giây rồi quay về phía trạm của mình. Cậu có nghĩ tới cuộc gọi, nhưng chỉ đủ lâu để thấy hơi lạ. Tống Kính Thành là người có thể gọi con về vì một chuyện hồ sơ, một bữa tối gia đình hay bất kỳ việc gì ông cho là cần giải quyết ngay. Hoài Cẩn cũng chưa biết nguyên nhân, nên Dư An không tìm lý do để biến nó thành điều gì lớn hơn.
Trên xe buýt, điện thoại cậu rung.
Hoài Cẩn nhắn: “Tôi về tới rồi.”
Dư An trả lời: “Nhanh thế.”
Một lúc sau có thêm một dòng: “Mai năm giờ.”
Dư An nhìn tin nhắn, cười rồi gõ: “Nhớ rồi. Đừng đợi quá lâu.”
Hoài Cẩn đáp: “Cậu cứ nói trước.”
Dư An khóa màn hình. Trong lịch của cậu vẫn có hai trường được đánh dấu, một cuộc hẹn 11:40 sau thư viện và rất nhiều buổi chiều chưa được đặt tên. Ngày hôm nay không có gì đặc biệt ngoài việc họ bỏ một buổi tự học, ăn một bát mì, mua một cây bút và nói những chuyện chẳng ai ngoài hai người thấy quan trọng.
Cậu nghĩ ngày mai chắc cũng sẽ như vậy.