Ba tháng sau câu “Có” ở đoạn đường gần trạm xe, Lâm Dư An đã quen với việc tương lai gần luôn có Tống Hoài Cẩn ở trong đó.
Không phải kiểu tương lai lớn lao đến mức phải nói thành lời. Chỉ là thứ bảy tuần sau học ở đâu, cuối tháng dự án cần nộp gì, kỳ thi thử tới ai sẽ kéo người kia đi ăn đúng giờ. Những chuyện ấy lặp lại đủ lâu để Dư An thôi thấy việc mở điện thoại và tìm tên Hoài Cẩn đầu tiên là một thay đổi đáng chú ý.
Cho đến buổi tư vấn đại học của trường.
Hội trường sáng hôm đó chật hơn mọi hoạt động trước đây. Các trường đại học đặt bàn tư vấn dọc hai bên, brochure chất thành từng chồng, màn hình lớn phía trước chạy liên tục thông tin về ngành học, học bổng, học phí và chương trình trao đổi. Dư An mới bước qua cửa đã bị Gia Huy dúi vào tay ba tờ giấy khác màu.
“Cầm hộ tao.”
“Đây là cách mày chọn trường à?”
“Không. Đây là cách tao lấy đủ quà.”
Dư An nhìn ba cây bút, hai quyển sổ nhỏ và một túi vải đang treo trên tay bạn mình. “Tao thấy mục tiêu đời mày khá rõ rồi.”
Gia Huy đang định cãi thì người phụ trách phía trước gọi học sinh ngồi xuống theo lớp. Dư An quay đầu tìm chỗ và gần như ngay lập tức thấy Hoài Cẩn ở hàng ghế bên trái, trước mặt đã có một tập tài liệu mỏng được xếp ngay ngắn.
Ghế bên cạnh để trống.
Ba tháng qua, chuyện này vẫn không thay đổi.
Dư An đi tới, đặt đống brochure Gia Huy vừa nhờ lên chân rồi ngồi xuống. “Cậu tới bao lâu rồi?”
“Mười phút.”
“Có lấy gì không?”
Hoài Cẩn đẩy một tờ giới thiệu sang. “Cái này.”
Dư An nhìn tiêu đề chương trình về kinh tế, tài chính và quản trị, rồi nhìn thêm vài trang được Hoài Cẩn gấp góc. “Cậu đọc hết rồi?”
“Phần cần đọc.”
“Buổi tư vấn còn chưa bắt đầu.”
“Không liên quan.”
Dư An bật cười. Cậu mở túi, lấy ra một cây bút rồi lại đổi sang cây bút xanh của Hoài Cẩn đang nằm cạnh sổ. Người kia chỉ liếc qua, không nói gì. Thói quen ấy cũng đã thành bình thường đến mức Dư An không còn nhớ lần cuối mình hỏi trước là lúc nào.
Buổi giới thiệu kéo dài gần một tiếng. Dư An ghi lại vài chương trình về hệ thống thông tin, phân tích kinh doanh và quản trị vận hành. Cậu chưa khóa một ngành duy nhất, nhưng càng tìm hiểu càng thấy mình hợp với những thứ nằm giữa dữ liệu và cách một doanh nghiệp vận hành hơn là những ngành thuần lý thuyết. Hoài Cẩn ngồi cạnh ghi ít hơn, chủ yếu đánh dấu học phần, cơ hội trao đổi và yêu cầu đầu vào.
Đến phần hỏi đáp, một học sinh phía trước hỏi về việc chọn trường ở thành phố khác. Người tư vấn trả lời khá lâu về chi phí sinh hoạt, ký túc xá, thời gian di chuyển và chuyện thích nghi với môi trường mới.
Dư An nghe được nửa đoạn thì nghiêng sang. “Cậu có định học ở đây không?”
Hoài Cẩn không trả lời ngay. “Ở đây là thành phố này?”
“Ừ.”
“Có vài phương án.”
Dư An định hỏi tiếp nhưng người phụ trách trên sân khấu chuyển sang nội dung khác. Cậu chỉ gật đầu, ghi thêm một dấu hỏi nhỏ cạnh dòng “địa điểm” trong cuốn sổ của mình.
Đến lúc giải lao, Hoài Cẩn nhìn thấy.
“Dấu hỏi gì?”
“Không gì.”
“Cậu vừa hỏi tôi ở đâu.”
Dư An khựng lại một chút rồi tự thấy câu “không gì” của mình rất không hợp với quy tắc hai người đã đặt ra. Cậu xoay bút giữa ngón tay. “Tôi đang nghĩ nếu trường tôi muốn học ở một nơi còn cậu ở nơi khác thì sẽ thế nào.”
Hoài Cẩn gật đầu. “Vậy chiều xem.”
“Xem gì?”
“Các phương án.”
Dư An nhìn vẻ mặt bình thản của cậu, cảm giác lo lắng vừa mới xuất hiện chưa kịp lớn đã bị câu nói ấy kéo xuống. “Cậu đã chuẩn bị rồi đúng không?”
“Chưa hết.”
“Thế là có.”
Hoài Cẩn không phủ nhận.
Sau buổi tư vấn, hai người không về ngay. Dư An mang theo gần chục tờ giới thiệu, Hoài Cẩn có một tập tài liệu mỏng hơn nhưng đầy ghi chú, và cả hai chiếm chiếc bàn sát cửa sổ quen thuộc trong thư viện gần trường.
Mười phút sau, Dư An phát hiện Hoài Cẩn đã tạo một bảng so sánh.
Cậu nhìn màn hình laptop. “Cậu làm lúc nào vậy?”
“Tối qua.”
“Cậu biết hôm nay tôi sẽ hỏi à?”
“Không.” Hoài Cẩn kéo file sang giữa. “Tôi cần xem cho mình.”
Bảng có sáu cột: chương trình, yêu cầu đầu vào, học phí, địa điểm, thời gian di chuyển và ghi chú. Dư An nhìn xuống các dòng, thấy ba lựa chọn của Hoài Cẩn và hai lựa chọn gần với những gì mình đang cân nhắc. Trong số đó có hai trường nằm cùng một thành phố, cách nhau theo ghi chú khoảng ba mươi lăm phút nếu đi phương tiện công cộng.
Dư An chỉ vào dòng thứ ba của Hoài Cẩn. “Trường này trước đây cậu có nhắc đâu.”
“Trước đây tôi chưa xem kỹ.”
“Chương trình ổn không?”
“Ổn.”
“Bằng hai trường trên?”
“Không giống để so trực tiếp.” Hoài Cẩn mở trang học phần. “Nếu xét tài chính thuần thì trường đầu mạnh hơn. Nếu tôi muốn học rộng hơn về quản trị và chiến lược, trường này đủ tốt.”
Dư An nhìn vị trí trên bản đồ rồi nhìn vị trí trường mình đang quan tâm. Hai dấu chấm nằm trong cùng một khung thành phố.
Cậu im vài giây. Sau chuyện mấy hôm trước, Dư An không muốn đoán ý người kia dựa trên hai dấu chấm ấy. Cậu hỏi luôn: “Cậu thêm trường này vì tôi à?”
Hoài Cẩn nhìn cậu.
“Có cậu là một phần.”
Dư An không ngờ câu trả lời lại thẳng như vậy nên ngược lại phải mất một nhịp mới nói tiếp. “Một phần?”
“Ừ. Không phải toàn bộ.” Hoài Cẩn kéo trang học phần xuống. “Chương trình phù hợp. Có kỳ thực tập sớm. Học phí không phải vấn đề. Nếu ở trong nước thì đây là phương án tôi có thể chọn.”
“Còn hai trường kia?”
“Cũng có thể.”
“Cậu đang thật sự cân nhắc, không phải chọn một phương án kém hơn chỉ để ở gần tôi?”
Hoài Cẩn nhìn cậu vài giây. “Cậu muốn tôi trả lời thật?”
“Chúng ta vừa đặt quy tắc tuần trước.”
“Vậy thì thật.” Hoài Cẩn nói. “Nếu không có cậu, tôi vẫn xem trường này. Có cậu thì nó quan trọng hơn.”
Dư An cúi xuống nhìn bảng. Câu trả lời không hoàn toàn vô tư, cũng không phải một lời hy sinh khiến cậu thấy mang nợ. Nó vừa đủ để cậu hiểu mình đã trở thành một biến số thật sự trong cách Hoài Cẩn nghĩ về tương lai.
Cậu thấy dễ chịu hơn nhiều so với một câu “tôi chọn vì cậu”.
“Được.” Dư An dùng bút khoanh nhẹ dòng đó. “Tạm giữ.”
Hoài Cẩn nhìn nét khoanh. “Bảng của tôi.”
“Bây giờ là bảng chung.”
“Cậu chưa nhập phần của cậu.”
“Thì nhập.”
Dư An kéo laptop sang phía mình, thêm hai trường đang cân nhắc và một chương trình liên quan tới hệ thống thông tin. Cậu đánh dấu trường mình thích nhất trước mắt, rồi mất gần năm phút để điền thời gian di chuyển vì bản đồ đưa ra ba tuyến khác nhau.
Hoài Cẩn nghiêng sang. “Tuyến hai nhanh hơn.”
“Phải đổi hai lần.”
“Nhưng ít kẹt.”
“Cậu định đi thử rồi à?”
“Có thể.”
Dư An quay sang. “Cậu có thấy chúng ta đang hơi quá không? Còn chưa thi mà đã tính đường đi từ trường tôi sang trường cậu.”
“Cậu hỏi nếu học khác nơi thì thế nào.”
“Ý tôi là khác thành phố.”
“Cùng thành phố thì giải quyết được.”
Dư An nhìn bản đồ. Hai trường không gần tới mức có thể tiện đường mỗi ngày, nhưng cũng chẳng xa tới mức phải biến việc gặp nhau thành một kế hoạch lớn. Ba mươi lăm phút, có thể bốn mươi lăm vào giờ cao điểm. Tự nhiên cậu bắt đầu nghĩ tới lịch học đại học như một thứ có thể xếp được.
“Giả sử tôi học ở đây, cậu học ở đây,” Dư An dùng đầu bút chỉ hai điểm, “thì giữa tuần chắc không gặp mỗi ngày được.”
“Vì sao?”
“Cậu còn học à?”
“Cậu cũng học.”
“Đại học không phải lớp mười hai. Lịch khác nhau.”
“Thì xem lịch.”
Dư An cười. “Cậu định lập tiếp bảng thời khóa biểu hai trường?”
“Nếu cần.”
“Đừng.”
“Vậy cậu muốn thế nào?”
Dư An dựa lưng vào ghế, nghĩ thật. “Ít nhất cuối tuần gặp. Trong tuần nếu tan gần giờ thì ăn tối. Nếu ký túc xá hoặc chỗ ở quá xa...”
Cậu dừng lại, rồi nói tiếp rất tự nhiên: “Có thể thuê chỗ nào ở giữa.”
Hoài Cẩn nhìn sang.
Dư An nhận ra mình vừa nhảy từ chuyện chọn trường sang thuê chỗ ở sau tốt nghiệp mà không hề thấy có gì kỳ lạ. Tai cậu nóng lên một chút nhưng vẫn cố giữ bình thường. “Ý tôi là nếu cần. Chứ không phải thuê cùng.”
“Cậu vừa nói chỗ nào ở giữa.”
“Thì hai chỗ ở giữa.”
“Ừ.”
“Cậu đừng ừ kiểu đó.”
“Kiểu nào?”
“Kiểu như đang ghi nhận để ba tháng nữa mang ra làm bằng chứng.”
“Không cần ba tháng.”
Dư An bật cười, lấy quyển brochure che nửa mặt. Ba tháng yêu nhau đủ để cậu biết Hoài Cẩn rất hiếm khi cố tình trêu người khác, nhưng một khi đã trêu thì giọng vẫn bình thản tới mức người nghe phải mất thêm vài giây mới nhận ra.
Cậu hạ brochure xuống. “Còn một chuyện.”
“Gì?”
“Gia đình cậu thì sao?”
Hoài Cẩn không hỏi lại.
Dư An đặt bút xuống. “Cậu từng nói nhà cậu có phương án khác.”
“Nhà tôi vốn muốn tôi đi du học.”
Câu trả lời đến bình thường, không có vẻ như một bí mật. Dư An vẫn thấy mình ngồi thẳng hơn một chút. “Vốn muốn nghĩa là đã chuẩn bị rồi?”
“Khá lâu rồi.”
“Trường nào?”
Hoài Cẩn nói tên hai chương trình ở nước ngoài mà Dư An chỉ từng đọc qua trong các bảng xếp hạng. Cậu không bất ngờ việc Hoài Cẩn đủ khả năng vào những nơi như vậy. Điều khiến cậu chú ý hơn là cách người kia nói về chúng giống như nói một tuyến đường đã được người khác vạch sẵn từ trước.
Dư An hỏi: “Cậu muốn đi không?”
Hoài Cẩn im một lúc, nhưng Dư An không vội tự điền câu trả lời. Cậu chờ.
“Có phần tôi thấy tốt.” Hoài Cẩn nói. “Môi trường, chương trình, cơ hội. Nhưng không phải lựa chọn duy nhất.”
“Gia đình cậu có nghĩ vậy không?”
“Không chắc.”
Dư An nhìn cậu. “Nếu cậu thật sự muốn đi, cứ nói với tôi.”
Hoài Cẩn hơi nhíu mày. “Tôi đang nói.”
“Ý tôi là sau này.” Dư An gõ đầu bút lên bàn. “Tôi không muốn cậu chọn một thành phố chỉ vì sợ tôi không thích yêu xa. Tôi sẽ không vui nếu cậu tự quyết kiểu đó rồi vài năm sau mới bảo thật ra cậu muốn nơi khác.”
Hoài Cẩn nhìn cậu vài giây, rồi gật đầu. “Biết.”
“Cũng đừng nghĩ tôi nói vậy nghĩa là tôi muốn cậu đi.”
“Biết.”
“Thật ra tôi không muốn.”
“Ừ.”
Dư An bật cười vì chính mình. “Tôi thấy quy tắc nói thẳng làm tôi mất hết khả năng giả vờ rộng lượng.”
“Không cần giả.”
“Vậy cậu cũng thế.”
“Ừ.”
Dư An nhìn lại bảng. Phương án trong nước vẫn ở đó. Không ai gạch đi chương trình nước ngoài, cũng không ai biến hai dấu chấm cùng thành phố thành một lời thề. Cậu thích cách mọi thứ đang được đặt trên bàn như thế này hơn: có ưu, có nhược, có gia đình, có khoảng cách, có cả việc họ muốn ở gần nhau.
Không phải ai quyết định thay ai.
Gần trưa, hai người chuyển từ thư viện sang quán ăn đối diện. Dư An mang theo tập brochure, Hoài Cẩn mang laptop. Người phục vụ vừa đặt thực đơn xuống, Dư An đã giật laptop về phía mình.
“Hôm nay cấm mở bảng.”
“Tôi chưa mở.”
“Cậu định mở.”
“Cậu đang tự đoán.”
Dư An lập tức im hai giây. “Được. Cậu có định mở không?”
“Có.”
“Vậy cấm.”
Hoài Cẩn đóng máy thật.
Trong lúc chờ đồ ăn, câu chuyện vẫn quay lại tương lai nhưng bớt giống một buổi tư vấn. Dư An hỏi Hoài Cẩn nếu ở riêng thì có biết nấu gì không. Câu trả lời là trứng, mì và vài món đơn giản. Hoài Cẩn hỏi ngược, Dư An tự tin liệt kê cơm chiên, mì gói và “đặt đồ ăn”.
“Cái cuối không tính.”
“Đại học bận lắm.”
“Cậu chưa học.”
“Nhưng tôi có tư duy chiến lược.”
“Không.”
Dư An chống cằm. “Nếu sau này ở gần nhau, cậu nấu.”
“Tại sao?”
“Cậu biết nhiều hơn.”
“Ba món với một món không khác nhiều.”
“Khác gấp ba.”
Hoài Cẩn nhìn cậu, rõ ràng không chấp nhận phép tính ấy nhưng cũng không tranh luận tiếp.
Dư An lại hỏi: “Cậu dậy sáu giờ như bây giờ à?”
“Có thể.”
“Tôi chắc chắn không.”
“Biết.”
“Sau này nếu có tiết tám giờ thì sao?”
“Dậy.”
“Câu trả lời vô dụng.”
“Không có cách khác.”
Dư An tưởng tượng một buổi sáng ở thành phố lạ, mình chạy ra trạm với tóc chưa khô còn Hoài Cẩn đã ngồi ở đâu đó uống Americano nóng từ nửa tiếng trước. Hình ảnh ấy cụ thể đến mức cậu phải cúi xuống rót nước để giấu nụ cười.
“Cuối tuần tôi sẽ ngủ đến mười giờ.”
“Không.”
“Tại sao cậu được quyết?”
“Tôi chưa quyết.” Hoài Cẩn nhìn cậu. “Tôi đang nói nếu cậu bảo cuối tuần gặp mà ngủ tới mười giờ thì sẽ trễ.”
Dư An chớp mắt rồi bật cười. “Tiến bộ thật.”
“Gì?”
“Biết giải thích thay vì ra lệnh.”
Hoài Cẩn cầm cốc nước. “Cậu cũng đang nghe thay vì tự giận.”
“Được. Hòa.”
Đồ ăn được mang ra. Dư An gắp một miếng từ đĩa Hoài Cẩn như thói quen, rồi nói về những chuyện còn nhỏ hơn: nếu trường có kỳ trao đổi thì ai đi trước, nghỉ lễ có về nhà cùng ngày không, nếu lịch thi lệch nhau thì người xong trước phải chờ người kia bao lâu. Không câu nào được xem như một hợp đồng. Chúng chỉ là hai học sinh lớp mười hai thử đặt mình vào một đời sống chưa tới và phát hiện người còn lại cứ tự nhiên xuất hiện trong mọi phương án.
Sau bữa trưa, Dư An mua một latte nóng đúng công thức đã được khóa từ lần trước. Hoài Cẩn cầm Americano. Hai người đi bộ qua một cửa hàng sách, rồi ngồi gần một giờ ở khu bàn phía sau để xem thêm thông tin ngành học.
Dư An tìm được một bản đồ giấy nhỏ phát miễn phí trong tập tài liệu tư vấn. Cậu trải nó ra, dùng bút xanh đánh dấu vị trí hai trường đang được xếp cao nhất trong danh sách của hai người.
“Cậu đang làm bẩn bản đồ.” Hoài Cẩn nói.
“Đây là dữ liệu trực quan.”
“Cậu chỉ khoanh tròn.”
“Đừng coi thường vòng tròn.”
Dư An khoanh trường mình trước, rồi trường Hoài Cẩn đang cân nhắc. Hai vòng tròn nằm cách nhau một đoạn vừa phải. Cậu lấy điện thoại kiểm tra lại tuyến, ghi bên cạnh một con số rồi bất giác thấy vui vì khoảng cách ấy không quá lớn.
“Ba mươi bảy phút.”
“Giờ này.”
“Giờ cao điểm chắc bốn mươi lăm.”
“Có thể.”
“Vẫn được.”
Hoài Cẩn nhìn bản đồ. “Ừ.”
Dư An đặt đầu bút giữa hai vòng tròn. “Nếu sau này cậu có tiết chiều còn tôi xong sớm, tôi có thể sang.”
“Cậu sẽ trễ.”
“Chưa gì đã chê.”
“Cậu đang giả định mình đi đúng giờ.”
“Ba tháng nay tôi tiến bộ rồi.”
“Bốn lần trễ tuần này.”
“Cậu đếm à?”
“Không cần đếm.”
Dư An cười, gấp bản đồ lại một nửa rồi lại mở ra. Cậu nhìn hai vòng bút xanh một lần nữa. Từ trước tới giờ, chuyện đại học vẫn là một danh sách điểm số, ngành học và những câu người lớn hỏi trong bữa cơm. Hôm nay nó bỗng có thêm tuyến xe, quán ăn, cuối tuần và một người sẽ đứng ở đầu kia thành phố.
Cậu không thấy mình đang hứa điều gì quá lớn. Chỉ là lần đầu tiên tương lai có hình dạng đủ rõ để cậu biết mình muốn giữ ai trong đó.
Dư An khoanh đậm hai cái tên trường, rồi nói như thể đang kết luận một bài toán rất đơn giản: “Vậy sau tốt nghiệp vẫn gặp nhau mỗi ngày được.”
Hoài Cẩn nhìn hai vòng tròn trên bản đồ.
“Ừ.”
Chỉ một chữ, bình thản như mọi lần.
Dư An gấp bản đồ lại, cất vào giữa cuốn sổ của mình. Cậu không hỏi thêm, cũng không cần Hoài Cẩn nói một câu chắc chắn hơn. Với cậu lúc ấy, một thành phố có hai vòng tròn màu xanh đã đủ giống tương lai rồi.