Sáng hôm sau, Lâm Dư An phát hiện Tống Hoài Cẩn vẫn để trống chiếc ghế bên cạnh.
Đó là điều đầu tiên khiến cậu thấy mình đã nghĩ quá nhiều tối qua.
Dư An tới thư viện muộn hơn Hoài Cẩn gần mười phút. Chiếc bàn cuối dãy vẫn có laptop, tập giấy, chai nước và cây bút mực xanh nằm ngay ngắn như mọi ngày. Chỗ bên cạnh không có ai. Dư An kéo ghế ra, ngồi xuống, tự nhủ nếu Hoài Cẩn thật sự thấy những câu hỏi hôm qua kỳ quặc thì ít nhất cậu ấy vẫn chưa đến mức đổi chỗ để tránh mình.
“Trang ba mươi hai cô Hạ chốt chưa?” Dư An hỏi.
“Chốt rồi. Bản thứ hai.”
“Biết.”
“Cậu hỏi làm gì?”
Dư An chống tay lên bàn. “Kiểm tra xem cậu có nhớ không.”
Hoài Cẩn nhìn cậu một giây. “Lý do yếu.”
Câu đáp quen thuộc khiến Dư An nhẹ đi một chút. Có lẽ mọi thứ vẫn bình thường. Có lẽ người bất thường từ đầu đến cuối chỉ có cậu, còn Hoài Cẩn vẫn là Hoài Cẩn, vẫn ngồi đúng chỗ, nói đúng kiểu khó chịu vừa đủ để cậu muốn cãi lại.
Cậu mở sổ, lục hộp bút. Chiếc bút đen của mình hết mực từ tiết trước, Dư An theo thói quen đưa tay sang bên phải, nơi cây bút xanh vẫn nằm gần tay Hoài Cẩn.
Ngón tay cậu chưa chạm tới thì Hoài Cẩn đã cầm nó lên.
“Tôi đang dùng.”
Dư An khựng lại.
“À.”
Hoài Cẩn mở ngăn bút, lấy một cây màu đen khác đặt trước mặt cậu. “Dùng cái này.”
“Cậu có hai cây à?”
“Ba.”
“Thế trước giờ sao cứ để tôi lấy cây xanh?”
Hoài Cẩn cúi xuống tài liệu. “Cậu lấy rồi mới hỏi.”
Câu nói không có gì sai. Dư An nhớ rất rõ phần lớn những lần mình dùng cây bút đó đều là tự nhiên cầm lên, sau đó mới nhận ra. Hoài Cẩn chưa từng nói nó là bút dành cho cậu. Chỉ là chưa từng ngăn.
Hôm nay cậu ấy ngăn.
Dư An cầm cây bút đen mới, thử một nét ở góc giấy. Mực ra đều. Không có lý do gì để khó chịu.
Cậu vẫn khó chịu.
Một thay đổi nhỏ có thể là ngẫu nhiên.
Đến thay đổi thứ ba, Dư An bắt đầu không tin vào ngẫu nhiên nữa.
Buổi trưa, cậu đứng ở cửa lớp Hoài Cẩn, định hỏi đi ăn không. Trước đây Dư An chẳng cần nghĩ câu mở đầu. Có lúc chỉ cần đứng ngoài cửa nhìn vào, Hoài Cẩn sẽ thu giấy rồi đi cùng. Hôm nay cậu còn chưa kịp gọi thì Chu Minh Triết từ trong lớp bước ra, trên tay cầm hai tờ bài tập.
“Bọn tôi xuống phòng học thuật trước.” Minh Triết nói với Hoài Cẩn. “Mười phút nữa mới ăn.”
Hoài Cẩn gật đầu rồi mới thấy Dư An.
“Có việc à?”
Dư An đứng ngoài cửa, bỗng thấy câu “đi ăn không” quá giống một lời hẹn mà chính cậu chưa biết mình có quyền đưa ra hay không.
“Không. Đi ngang qua thôi.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Căng tin không ở hướng này.”
“Thì tôi thích đi vòng.”
“Ừ.”
Dư An ghét chữ “ừ” hôm nay hơn bình thường.
Cậu quay đi trước khi Hoài Cẩn có thể hỏi thêm. Xuống hết cầu thang, Dư An mới nhớ người ta đã có hẹn với Minh Triết từ trước. Chẳng có gì liên quan tới mình. Hoài Cẩn không thể mỗi bữa đều đợi cậu hoặc tự động đưa lịch cho cậu biết.
Nhưng lúc ngồi xuống cạnh Gia Huy ở căng tin, Dư An vẫn vô thức nhìn về cửa hai lần.
Gia Huy cắn miếng trứng, hỏi: “Chờ ai?”
“Không ai.”
“Vậy nhìn cửa làm gì?”
“Xem hôm nay đông không.”
Gia Huy nhìn hàng người đang xếp trước mặt dài gần hết quầy. “Mắt mày hoạt động kỳ lạ thật.”
Dư An đá nhẹ vào chân ghế cậu ta. “Ăn đi.”
Mười hai phút sau Hoài Cẩn vào căng tin cùng Minh Triết và hai người khác. Dư An biết chính xác là mười hai phút vì đồng hồ trên tường nằm ngay phía sau vai Gia Huy, hoàn toàn không phải vì cậu đếm.
Hoài Cẩn nhìn thấy bàn Dư An. Cậu gật đầu chào một cái rồi đi sang bàn bên kia vì nhóm học thuật đã giữ chỗ.
Không đi tới.
Dư An cúi xuống bát cơm. Từ đầu năm đến giờ Hoài Cẩn vốn có bạn học, có nhóm riêng, có lịch riêng. Chính cậu là người chen vào những khoảng trống ấy, ngồi cạnh, kéo đi ăn, nhắn sau mười một giờ và vô thức biến sự ưu tiên thành một điều quen thuộc.
Nếu bây giờ Hoài Cẩn chỉ quay lại cách sống trước đó, Dư An không có quyền trách.
Ý nghĩ ấy làm cậu ăn mất ngon hơn mọi lý do khác.
Buổi tối, Dư An cố chờ đến mười một giờ mười lăm mới mở khung chat riêng.
Tin cuối cùng vẫn là đoạn nói chuyện hôm qua về chuyện “thích một người”. Chính xác hơn, phần cuối của cuộc trò chuyện đã dừng ở câu Hoài Cẩn hỏi cậu có muốn biết mình thích ai hay không, và Dư An đã tự bảo thôi.
Nhìn lại, cậu càng thấy mình đáng bị bỏ mặc.
Dư An gõ một câu về việc Gia Huy chiều nay dán nhầm tên lớp lên mẫu bảng, nghĩ vài giây rồi gửi.
“Gia Huy hôm nay dán 12C thành 12G. Trường mình sắp có thêm lớp mới.”
Tin nhắn được xem sau bốn phút.
Hoài Cẩn trả lời:
“Ừ.”
Dư An nhìn chữ đó, chờ thêm.
Không có gì nữa.
Bình thường Hoài Cẩn có thể nói “ít nhất chưa dán thành 13C”, hoặc hỏi tại sao Dư An không kiểm tra trước khi để Gia Huy chạm vào bảng. Những câu chẳng buồn cười theo tiêu chuẩn của bất kỳ ai khác nhưng đủ để Dư An kéo cuộc trò chuyện thêm mười phút.
Hôm nay chỉ có “Ừ.”
Dư An gõ “Cậu buồn ngủ à?”, rồi xóa. Gõ “Đang bận?”, cũng xóa. Cuối cùng cậu chuyển sang hỏi một việc thật.
“Mai file ảnh có cần mang bản in không?”
Lần này Hoài Cẩn trả lời nhanh hơn.
“Không. Mang bản checklist là được.”
“Còn gì nữa?”
“Không.”
“Ngủ chưa?”
Dòng “đang nhập” hiện lên một lúc rồi biến mất. Sau gần nửa phút, Hoài Cẩn gửi:
“Chuẩn bị.”
“Vậy ngủ đi.”
“Ừ. Cậu cũng vậy.”
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó.
Dư An đặt điện thoại xuống rồi lại cầm lên. Không có chuyện gì xảy ra, nhưng cảm giác thiếu mất một thứ rất rõ. Cậu đã dành hai ngày để thử xem không nhắn Hoài Cẩn thì mình có chịu được không, cuối cùng tự quay lại vì không chịu nổi. Bây giờ người kia vẫn trả lời, vẫn lịch sự, vẫn đủ những gì một người bạn nên có.
Chỉ là không còn phần thừa.
Dư An chợt nhận ra phần thừa ấy mới là thứ mình thích nhất.
Những câu không cần nói. Những phút không cần đợi. Những đoạn đường không cần đi cùng. Một cây bút không cần cho mượn. Một tin nhắn không có mục đích nào ngoài việc hai người vẫn đang thức.
Không có chúng, quan hệ giữa họ vẫn hoạt động hoàn toàn bình thường.
Dư An lại thấy không bình thường chút nào.
Sáng thứ sáu, cậu quyết định quan sát kỹ thay vì tự suy diễn.
Kết quả chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.
Hoài Cẩn vẫn để ghế bên cạnh trống. Dư An ngồi xuống, người kia vẫn đẩy phần tài liệu cần xử lý sang. Khi cậu hỏi bài, Hoài Cẩn vẫn giải thích. Khi Dư An quên mang một tờ xác nhận, Hoài Cẩn vẫn nói đã in dư một bản và đưa cho cậu.
Không có sự lạnh nhạt nào đủ rõ để gọi tên.
Nhưng khoảng cách đã xuất hiện ở những chỗ Dư An biết quá rõ trước đây không có.
Khi hai người cùng xem một bảng số liệu, Hoài Cẩn không nghiêng người sát lại như thường mà xoay hẳn laptop về phía Dư An. Khi Dư An với tay lấy thước trên tập giấy của cậu, Hoài Cẩn cầm lên đưa sang trước. Lúc Dư An vô thức kéo ghế gần hơn để tránh một người đi phía sau, Hoài Cẩn chờ người kia đi qua rồi dịch ghế mình sang bên phải một chút.
Chỉ vài centimet.
Dư An nhìn khoảng trống mới xuất hiện giữa hai ghế.
Một người khác sẽ không để ý.
Cậu để ý ngay.
“Cậu ngồi chật à?” Dư An hỏi.
Hoài Cẩn đang đọc tài liệu. “Không.”
“Vậy dịch làm gì?”
Hoài Cẩn ngẩng lên. “Cho rộng.”
“Rộng cho ai?”
“Cả hai.”
Dư An nhìn khoảng trống giữa họ. “Tôi có bảo chật đâu.”
Hoài Cẩn im một giây. “Ừ.”
Lại là “ừ”.
Dư An quay sang laptop, bực đến mức gõ sai tên file hai lần.
Cậu không còn chắc mình đang bực Hoài Cẩn hay bực chính mình hơn. Mấy ngày trước, người chủ động tạo khoảng cách là Dư An. Chính cậu đổi chỗ, từ chối ăn cùng, giảm nhắn tin. Hoài Cẩn không đuổi theo, cũng không hỏi ép. Bây giờ cậu quay lại, lại muốn mọi thứ lập tức trở về như cũ.
Nghe vô lý đến mức Dư An không thể tự bênh mình.
Nhưng vô lý không làm cảm giác bất an biến mất.
Đến giữa buổi, Hoài Cẩn đứng lên đi photo tài liệu. Cây bút mực xanh nằm cạnh sổ. Dư An nhìn nó một lúc, rồi cố tình cầm lên.
Cậu chưa viết được chữ nào thì Hoài Cẩn quay lại.
Ánh mắt cậu dừng ở cây bút trong tay Dư An.
Dư An hỏi trước: “Dùng một chút được không?”
“Được.”
Hoài Cẩn ngồi xuống, không nói gì khác.
Dư An bỗng thấy hụt hơn cả nếu bị từ chối.
Trước đây cậu chưa bao giờ phải hỏi.
Buổi chiều, nhóm dự án chỉ họp ngắn để chia việc tuần sau. Cô Hạ giải tán mọi người sớm hơn dự kiến, Gia Huy bị kéo sang sân bóng, Minh Triết đi cùng nhóm học thuật. Chưa đến năm giờ, hành lang gần thư viện đã vắng.
Dư An đứng ở cuối cầu thang, chờ Hoài Cẩn cất laptop.
Lần này cậu không viện lý do.
Hoài Cẩn đi tới, nhìn cậu. “Chưa về à?”
“Đợi cậu.”
“Có việc?”
“Có.”
Câu trả lời khiến Hoài Cẩn dừng lại.
Dư An vốn đã nghĩ rất nhiều cách để hỏi. Có thể bắt đầu bằng cây bút. Có thể hỏi tại sao tối qua chỉ trả lời ngắn. Có thể nói cậu ghét việc Hoài Cẩn ngồi xa thêm vài centimet như thể hai người tự nhiên cần dựng một đường biên mới.
Cuối cùng cậu chọn câu đơn giản nhất.
“Tôi làm gì khiến cậu khó chịu à?”
Hoài Cẩn nhìn cậu lâu hơn bình thường.
“Không.”
“Chắc không?”
“Chắc.”
“Vậy cậu tránh tôi làm gì?”
“Tôi không tránh cậu.”
Dư An bật cười, nhưng không vui. “Cậu nghĩ tôi không nhận ra à?”
Hoài Cẩn không đáp ngay.
Dư An bắt đầu đếm bằng chính những thứ đã làm mình khó chịu hai ngày qua.
“Cậu không còn nhắn gì ngoài việc. Tôi lấy bút thì cậu đưa cây khác. Ngồi cạnh cũng tự dịch ra. Trưa hôm qua thấy tôi còn hỏi ‘có việc à’ như thể tôi chỉ tìm cậu khi có việc.”
“Cậu đến lớp tôi.”
“Trước đây tôi cũng đến.”
“Ừ.”
“Đừng ‘ừ’ nữa.”
Hoài Cẩn im.
Khoảng lặng giữa hai người không dài, nhưng Dư An bỗng hiểu đây mới là thứ khiến cậu bất an nhất. Hoài Cẩn không hề phủ nhận những thay đổi cậu vừa kể. Cậu chỉ phủ nhận việc mình khó chịu.
Dư An hạ giọng. “Nếu không khó chịu thì tại sao?”
Hoài Cẩn nhìn xuống bậc thang dưới chân rồi lại nhìn cậu. Một lần hiếm hoi, Dư An thấy người này mất nhiều thời gian để chọn một câu trả lời mà cuối cùng vẫn không chọn được.
“Không có gì.”
“Có.”
“Dư An.”
“Cậu biết tôi ghét nhất kiểu nói ‘không có gì’ mà.”
Hoài Cẩn khựng lại.
Dư An cũng nhận ra giọng mình đã nghiêm túc hơn mức một cuộc cãi vặt. Cậu không muốn gây áp lực, nhưng càng không muốn tiếp tục về nhà rồi tự đoán thêm một đêm.
“Tôi không hỏi cậu phải kể chuyện riêng.” Cậu nói. “Tôi chỉ hỏi tôi có làm gì khiến cậu muốn giữ khoảng cách không.”
“Không phải cậu làm gì.”
“Vậy là cậu có giữ khoảng cách.”
Hoài Cẩn im thêm một nhịp.
“Có lẽ.”
Hai chữ ấy làm ngực Dư An chùng xuống.
“Vì sao?”
Hoài Cẩn im lặng khá lâu.
“Tôi chưa biết nên nói thế nào.”
Dư An nhìn cậu. Câu trả lời vẫn không đủ, nhưng ít nhất không còn là “không có gì”. Nó thừa nhận giữa họ thật sự có một thứ đã thay đổi, và Hoài Cẩn cũng biết nó tồn tại.
“Vậy khi nào biết nên nói thế nào thì nói.”
Hoài Cẩn nhìn thẳng vào cậu. “Ừ.”
Dư An không biết chữ ấy là một lời hứa hay chỉ là cách kết thúc câu chuyện. Cậu không ép thêm.
Hoài Cẩn nói: “Tôi không khó chịu với cậu.”
Dư An thở ra. “Câu này tôi nghe rồi.”
“Là thật.”
“Được.”
Cậu gật đầu, không hỏi tiếp. Không phải vì đã thỏa mãn, mà vì biết nếu dồn thêm, Hoài Cẩn sẽ chỉ im lặng. Có những câu hỏi không thể ép người khác trả lời đúng lúc mình muốn.
Nhưng cậu cũng không muốn mình tiếp tục đoán.
Hai người cùng đi xuống cầu thang. Khoảng cách giữa họ không xa, chỉ đủ để vai không chạm. Dư An không cố thu ngắn lại.
Đến tầng trệt, Hoài Cẩn hỏi: “Tối mai cậu có đi học nhóm không?”
Dư An quay sang.
Đầu tuần, nhóm mấy người trong khối đã hẹn tối thứ bảy cùng làm một bộ đề ở phòng tự học thuê gần trường. Dư An từng nói sẽ đi nếu không có việc nhà, nhưng mấy hôm nay cậu gần như quên mất.
“Có.”
“Bảy giờ.”
“Biết.”
“Gia Huy bảo cậu hay trễ.”
“Cậu ấy vu khống.”
“Ừ.”
Dư An định bảo đừng “ừ” nữa, nhưng lần này lại không thấy khó chịu như trước. Ít nhất Hoài Cẩn vẫn nhớ cậu có đi. Ít nhất ngày mai họ vẫn sẽ gặp nhau.
Hai người tách ở cổng trường. Hoài Cẩn đi về phía ga, Dư An về trạm xe buýt.
Dư An không nhắn gì trên đường về.
Tối đó, cậu ngồi trước bàn học với một tờ nháp trắng suốt gần mười phút.
Ở góc trên, Dư An viết ba câu.
“Cậu đang tránh tôi à?”
Câu này đã hỏi. Không đủ.
“Cậu có người thích chưa?”
Câu này gần như đã hỏi. Vẫn không đủ.
Cậu xoay bút giữa các ngón tay, nhìn dòng trống thứ ba.
Điều Dư An thật sự muốn biết không còn phức tạp nữa. Cậu đã mất quá nhiều ngày để phân biệt giữa thói quen, đặc quyền, ghen, chiếm hữu và việc thích một người. Kết quả cuối cùng quá rõ để tiếp tục giả vờ.
Cậu thích Tống Hoài Cẩn.
Chuyện còn lại chỉ có một câu hỏi.
Dư An không viết nó xuống.
Cậu gấp tờ nháp làm đôi, nhét vào quyển bài tập rồi nhìn đồng hồ. Ngày mai, sau buổi học nhóm, cậu sẽ không hỏi vòng vo nữa.
Nếu câu trả lời là không, ít nhất cậu sẽ biết mình phải làm gì với khoảng cách giữa hai người.
Nếu câu trả lời là có...
Dư An dừng suy nghĩ ở đó, cảm giác tim đập nhanh lên vô lý dù trong phòng chỉ có một mình.
Cậu tắt đèn bàn muộn hơn thường lệ.
Ngày mai cậu sẽ hỏi thẳng.