Chương 6 — Hai Đường Khóa Mạch
CANON v1
Năm ngày sau khi nộp tờ trình, Lạc Hành Chu nhận được một mộc phù gọi xuống Thanh Mạch trước giờ Thìn.
Người đưa phù chỉ nói một câu rất ngắn.
“Tề sư huynh bảo, người viết tờ trình thì tự tới nhìn.”
Lạc Hành Chu nhận phù.
“Ta biết rồi.”
Hắn không hỏi tờ trình đã được duyệt hay chưa.
Nếu chỉ bị bác, sẽ không cần gọi hắn xuống nút mạch.
Năm ngày vừa qua, hắn không mở Vô Tự thêm lần nào.
Cơn đau thái dương từ lần suy diễn quá sâu đã hết từ lâu. Thần thức cũng trở lại bình thường. Chính vì vậy càng không có lý do lấy một công cụ vừa chứng minh được giới hạn ra dùng liên tục chỉ để xác nhận những việc có thể nhìn bằng mắt và đo bằng trận cụ.
Lạc Hành Chu mang kiếm, mộc bài của Trắc Mạch Viện và bản tính đã viết lại từ tờ trình, theo đường đá phía tây xuống núi.
Nút Thanh Mạch nằm dưới một sườn đồi thấp cách khu học xá hơn mười dặm.
Từ bên ngoài, nơi này không giống một đại trận.
Không có quang trụ cao đến tận mây, không có trận văn phát sáng phủ kín mặt đất. Chỉ có ba trụ đá xanh cao hơn đầu người, một dãy cọc đồng đóng dọc sườn dốc và những rãnh nông chạy giữa nền đá như khe nước đã khô.
Nhưng khi bước qua lớp cấm trận bao ngoài, Lạc Hành Chu lập tức nghe thấy tiếng rung dưới chân.
Rất thấp.
Đều đặn như mạch đập truyền qua đá.
Đó là linh lực trong địa mạch đang đi qua nút.
Ba trụ đá không tạo ra dòng linh lực ấy. Chúng chỉ ghìm, chia và dẫn nó sang những tuyến khác nhau, giống như đặt các phiến đá giữa dòng nước để buộc nước đi theo lòng dẫn đã định. Nếu một trụ lệch quá nhiều, ba tuyến linh lộ nối với nơi này đều phải chịu ảnh hưởng.
Khoảng hơn mười người đã có mặt.
Hai đệ tử đang căng dây đo giữa các cọc đồng. Một người ngồi xổm bên rãnh trận, dùng bút khoáng tô lại những nét đã mòn. Gần trụ chính, một nam tử áo xám xắn tay áo tới khuỷu, một tay cầm ngọc giản, tay kia đang chỉ vào ba con số trên bảng gỗ.
“Lại đo.”
Một đệ tử bên cạnh nói: “Tề sư huynh, ba lượt đều như nhau.”
“Ba lượt như nhau chỉ chứng minh ngươi lặp lại được cùng một kết quả.”
Nam tử áo xám không ngẩng đầu.
“Chưa chứng minh cách đo của ngươi đúng.”
Người kia nghẹn một chút, rồi ngoan ngoãn quay lại trận trụ.
Lạc Hành Chu dừng ngoài vòng người.
Tề Mặc.
Hai mươi bốn tuổi.
Còn sống.
Đời trước, trong ký ức của Lạc Hành Chu, người này về sau gầy hơn một chút. Tóc thường buộc lệch vì làm việc dưới địa mạch cả ngày, ống tay áo lúc nào cũng có bụi khoáng. Trước khi chết không lâu, Tề Mặc từng tranh với ba vị chấp sự suốt một buổi vì không chịu ký vào một bản nghiệm thu có hai hàng số chưa đo lại.
Lúc ấy Lạc Hành Chu thấy hắn quá phiền.
Nhiều năm sau mới hiểu, trong một nghề mà một nét sai có thể khiến cả trụ trận phản chấn, người phiền như vậy thường sống lâu hơn người dễ tính.
Ít nhất, đáng lẽ phải sống lâu hơn.
Tề Mặc ngẩng đầu.
Ánh mắt lướt qua hắn, sau đó dừng ở mộc phù trên tay.
“Lạc Hành Chu?”
“Vâng.”
“Người muốn thêm điểm trắc phía tây nam?”
“Là ta.”
Tề Mặc đưa ngọc giản đang cầm cho người bên cạnh, rồi chìa tay.
“Bản tính trận.”
Không hỏi hắn ăn sáng chưa.
Không hỏi vì sao một đệ tử mười bảy tuổi lại nghĩ ra chuyện mà tổ trắc mạch chưa làm.
Lạc Hành Chu đưa xấp giấy ghi phép tính và cách đặt điểm trận qua.
Tề Mặc đọc từ đầu tới cuối, nhanh nhưng không lướt.
Đến chỗ Lạc đề nghị tăng lượng linh lực qua nút làm hai tầng để xem hướng hồi lưu có đổi hay không, hắn gõ đầu ngón tay lên giấy.
“Ngươi viết rằng mười bốn điểm hiện tại chỉ đủ nhìn mạch khi ổn định.”
“Vâng.”
“Đây là quan sát.”
Tề Mặc kéo đầu ngón tay xuống hàng tiếp theo.
“Còn câu ‘khi lượng linh lực dồn qua nút tăng, hướng hồi lưu có thể đổi’ là giả thiết.”
“Đúng.”
“Ngươi có dấu nào chứng minh nó sẽ đổi?”
“Chưa.”
“Vậy vì sao ta phải dành nửa buổi cho ngươi?”
Lạc Hành Chu nhìn mạch đồ đang trải trên giá gỗ.
“Mười bốn điểm hiện tại không có điểm nào ở vùng tây nam khi lượng linh lực qua nút thay đổi.”
“Ta biết. Chính ta duyệt sơ đồ.”
“Vậy hiện tại cũng không có dấu nào chứng minh nó sẽ không đổi.”
Một đệ tử gần đó khẽ hít vào.
Tề Mặc không giận.
Hắn chỉ nhìn Lạc Hành Chu thêm hai nhịp.
“Lý lẽ đó đủ để hỏi.”
Hắn gấp bản tính lại.
“Chưa đủ để sửa trận.”
“Ta chỉ xin đo.”
“Khá hơn.”
Tề Mặc quay người, chỉ về mép tây nam của nút mạch.
“Ta cho ngươi ba lượt. Hai tầng truyền lực như trong tờ trình. Không đổi trận trụ, không phá khóa hiện có. Mỗi thứ ngươi muốn thêm vào đều phải tháo ra được trong mười hơi thở.”
Hắn dừng lại.
“Nếu muốn đảo thứ tự khóa mạch, nói trước vì sao.”
Lạc Hành Chu khẽ gật đầu.
“Được.”
Tề Mặc đã đi được hai bước lại quay lại.
“Và đừng nói ‘ta cảm thấy’.”
“Ta không định nói.”
“Vậy tốt.”
Lần này, Lạc Hành Chu thật sự có chút muốn cười.
Nhưng hắn chỉ cất bản tính vào tay áo rồi đi xuống sườn dốc.
Hai đường khóa mạch nằm ở hai phía của trụ chính.
Nếu nhìn trận đồ, chúng chỉ là hai dải trận văn dài hơn một trượng, mỗi dải nối ba cọc đồng với một trụ phụ. Người mới học thường gọi chung là khóa mạch vì tác dụng cuối cùng giống nhau: khi kích hoạt, các nét trận sẽ ghìm dòng linh lực trong lòng đất xuống một nhịp ổn định, không cho nó đột ngột dồn sang tuyến bên cạnh lúc người ta sửa trụ.
Nhưng hai đường không làm cùng một việc.
Đường phía bắc nằm gần trụ chính hơn. Những nét trận ở đó ngắn, khép dày, giống một hàng móc nhỏ cắm vào dòng linh lực. Khi sáng lên, nó giữ phần linh lực đang đi qua không tăng thêm.
Đường phía tây nam thưa hơn. Trận văn kéo dài thành những vòng nông, cho phép phần linh lực dư tản ra một đoạn trước khi ép nó quay lại lòng mạch.
Một đường giữ.
Một đường nhường rồi dẫn về.
Trong sổ thao tác hiện tại, người ta luôn khóa đường phía bắc trước, sau đó mới khóa đường tây nam.
Lý do cũng đơn giản.
Trụ chính nằm ở phía bắc. Giữ nơi quan trọng trước, rồi mới thu phần ngoài.
Cách làm ấy đã dùng nhiều năm.
Phần lớn thời gian, nó không sai.
Lạc Hành Chu ngồi xuống cạnh cọc đồng thứ mười lăm vừa được đóng thêm theo đề nghị của hắn.
Điểm trắc mới không phải một trận thức bí truyền.
Chỉ là một cọc dẫn nhỏ nối với thạch bàn đo, để khi linh lực dưới đất đổi hướng, mặt thạch sẽ rung lệch về phía tương ứng. Thứ đơn giản như vậy không cần một cái tên hoa mỹ.
Một đệ tử phụ trách truyền lực nhìn hắn.
“Bắt đầu tầng thứ nhất?”
“Khoan.”
Lạc Hành Chu kiểm tra ba cọc đồng.
Khoảng cách đúng.
Độ sâu đúng.
Hắn đặt hai ngón tay lên mặt đất.
Không dùng Vô Tự.
Chỉ để thần thức lướt theo bề mặt địa mạch đủ gần để nghe nhịp rung.
Ba lần.
Đều.
“Bắt đầu.”
Linh lực được rót vào trụ dẫn phía đông.
Mặt thạch đo sáng lên một lớp xanh nhạt.
Ở mức truyền lực đầu tiên, mọi thứ gần như giống số cũ.
Đường khóa bắc nhận lực trước.
Hai nhịp sau, đường tây nam mới dao động.
Độ lệch rất nhỏ.
Một đệ tử ghi số nói: “Trong giới hạn cũ.”
Tề Mặc đứng phía trên đáp ngay: “Ghi cả số thật. Đừng ghi ‘trong giới hạn’.”
Người kia sửa lời: “Chậm hai phần mười nhịp so với kỳ trước.”
“Lần hai.”
Kết quả gần như giống vậy.
Lần ba, chậm thêm một chút.
Vẫn không đủ để gọi là bất thường.
Tề Mặc nhìn Lạc Hành Chu.
“Tiếp tầng hai?”
“Tiếp.”
“Ngươi không muốn đổi gì trước?”
“Chưa có lý do.”
Tề Mặc gật đầu.
Lượng linh lực truyền qua nút tăng lên.
Tiếng rung dưới chân rõ hơn một bậc.
Trụ chính phát ánh xanh sâu hơn. Ba cọc phía bắc sáng gần như đồng thời.
Rồi cọc tây nam chậm lại.
Không nhiều.
Nhưng lần này Lạc Hành Chu nhìn thấy mặt thạch nghiêng.
Không nghiêng về phía tây.
Mà lệch ngược về phía bắc trước, sau đó mới trở lại.
Một lần.
Rất nhanh.
Người đứng xa có thể cho là đá rung.
Lạc Hành Chu nói: “Dừng.”
Tề Mặc giơ tay.
Linh lực giảm xuống.
“Thấy gì?”
“Điểm tây nam nhận một lần dội ngược trước khi ổn.”
“Ta cũng thấy.”
Tề Mặc đi xuống, tự cúi xem thạch bàn.
“Nguyên nhân?”
“Chưa biết.”
“Khá.”
Một đệ tử bên cạnh nhìn hắn khó hiểu. “Chưa biết mà khá?”
Tề Mặc không ngẩng đầu.
“Không biết thì nói chưa biết. Bịa ra một nguyên nhân nghe hợp tai mới đáng lo.”
Hắn quay sang Lạc Hành Chu.
“Ngươi muốn đảo thứ tự khóa?”
“Muốn thử.”
“Vì sao?”
Lạc Hành Chu chỉ hai đường trận văn.
“Lúc tăng lực, đường tây nam bị dội ngược trước khi tự trở về. Nếu khóa phía bắc trước như cũ, chúng ta đang ghìm nơi nhận lực nhanh hơn, trong khi nơi chậm hơn vẫn còn đang đổi hướng.”
Tề Mặc nhìn theo tay hắn.
Lạc tiếp tục: “Ta muốn để đường phía bắc mở thêm một nhịp. Khóa tây nam trước, xem phần dội ngược còn hay không.”
Một đệ tử nói: “Nếu khóa tây nam trước mà mạch dồn hết lên bắc thì sao?”
“Không khóa cứng.”
Lạc Hành Chu bước tới dải trận phía tây nam, chỉ một nét vòng nằm giữa hai cọc.
“Nét này vốn dùng để làm dòng linh lực chậm đi trước khi trả nó về lòng mạch. Chỉ cần tăng nó thêm nửa tầng, dòng lực sẽ chậm một nhịp chứ không bị chặn lại.”
Hắn dùng đầu ngón tay đi theo đường khắc trên đá.
“Sau đó mới khóa đường bắc. Nếu áp lực dồn quá mức, bỏ tay là trận văn trở về mức cũ.”
Tề Mặc hỏi: “Tên?”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
“Cái gì?”
“Nét ngươi vừa chỉ.”
“Hoãn lưu văn.”
Đó là cách gọi rất bình thường trong Vô Tướng: một loại trận văn dùng để kéo chậm dòng linh lực trong thời gian ngắn, giống như mở rộng một đoạn lòng sông để nước mất bớt sức trước khi chảy tiếp.
Tề Mặc gật đầu.
“Chỉ là trận văn cơ sở?”
“Đúng.”
“Có thể hoàn nguyên?”
“Rút linh lực là về như cũ.”
“Vậy thử.”
Không khen.
Không hỏi một đệ tử mười bảy tuổi vì sao nghĩ ra trước người khác.
Chỉ xem điều kiện có đủ an toàn để thử hay không.
Lạc Hành Chu bỗng nhớ đời trước, có lần Tề Mặc đã nói với một đệ tử bị hắn mắng đến đỏ mặt: Ta không cần ngươi đúng ngay từ đầu. Ta cần ngươi biết cách khiến sai lầm của mình không giết người trước khi kịp sửa.
Lúc ấy Lạc đứng ngoài cửa, nghe xong còn thấy câu đó quá dài.
Hiện tại hắn lại nhớ rất rõ.
Lượt thử đầu tiên với thứ tự đảo không có gì xảy ra.
Lượt thứ hai, độ trễ giữa hai đường giảm gần một nửa.
Tới lượt thứ ba, Tề Mặc tự đứng ở thạch bàn phía tây nam.
“Tăng thêm một phần.”
Đệ tử truyền lực do dự. “Vượt tầng trong tờ trình rồi.”
“Ta chịu trách nhiệm.”
Tề Mặc nói.
“Nhưng chỉ một chu thiên. Có gì lệch thì cắt ngay.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
Tề Mặc không quay sang.
Người này đời trước cũng vậy.
Khi yêu cầu người khác thử điều gì ngoài quy củ thường dùng, hắn sẽ là người đứng gần nơi dễ ăn phản chấn nhất.
Linh lực tăng.
Đường tây nam sáng trước.
Hoãn lưu văn ở giữa mở ra một vệt xanh dài, làm ánh sáng chạy chậm đi thấy rõ. Sau một nhịp, đường phía bắc mới khép.
Thạch bàn không dội ngược.
Nhưng đúng lúc đó, cọc đồng thứ mười ba phát ra tiếng “keng” rất nhỏ.
Lạc Hành Chu quay đầu.
Một đường sáng lệch khỏi rãnh.
Không phải địa mạch đổi.
Cọc đồng cũ bị lỏng chân dưới sức rung cao hơn dự kiến.
“Cắt lực!” Tề Mặc quát.
Đệ tử phụ trách lập tức thu tay.
Nhưng linh lực đã đi vào đoạn giữa hai đường khóa.
Một khi đầu dẫn ở cọc mười ba rời vị trí, phần lực còn lại không có đường thoát sẽ đập thẳng vào trụ phụ.
Khoảng cách quá xa để ai kịp thay cọc.
Lạc Hành Chu rút kiếm.
Mũi kiếm cắm xuống đúng khe đá bên cạnh cọc mười ba.
Linh lực vừa dội tới lập tức bám vào thân kiếm.
Cánh tay hắn trầm xuống.
Thanh kiếm này quá thẳng.
Một đường lực đi vào từ mũi gần như chạy nguyên theo sống kiếm lên cổ tay. Nếu là vũ khí đời sau của hắn, thân kiếm có thể đổi độ cong vừa đủ để dẫn phần lực ấy lệch sang một góc khác trước khi truyền vào tay.
Hiện tại không có thứ đó.
Lạc Hành Chu phải tự đổi.
Hắn bước chân trái sang nửa bước, xoay vai, để lực từ kiếm trượt qua cánh tay xuống thân thay vì dồn hết ở cổ tay.
Vẫn chưa đủ.
“Cọc mười một!” hắn nói.
Một đệ tử gần đó còn đang nhìn trận quang hỗn loạn.
“Gì?”
“Rút nó lên một tấc!”
Tề Mặc đã hiểu trước.
“Làm theo!”
Cọc mười một được nhấc.
Đường trận nối giữa hai cọc tối đi một phần.
Lạc Hành Chu lật bàn tay trái, một chưởng ép xuống đất.
Không phải chưởng pháp công kích.
Linh lực từ lòng bàn tay tản ra, đè lên đoạn trận văn vừa hở, khiến dòng lực vốn muốn lao thẳng phải xòe ra trước khi gặp thân kiếm.
Mũi kiếm rung dữ dội.
Hắn nghiêng lưỡi.
Thanh kiếm cứng chống lại động tác ấy.
Một tiếng rít mảnh chạy dọc thân thép.
Lạc Hành Chu đổi bộ pháp lần nữa, gần như dùng cả người để bẻ góc dẫn lực mà một thanh kiếm thích hợp hơn chỉ cần uốn thân một chút là đủ.
Phiền.
Ý nghĩ ấy hiện lên rất rõ.
Không nguy hiểm đến mức mất mạng.
Chỉ phiền đến mức khiến hắn nhớ chính xác vì sao đời trước mình đã không tiếp tục dùng loại kiếm này.
“Tới rồi.”
Giọng Tề Mặc vang bên phải.
Một trận châm mới được đóng xuống.
Ánh sáng lệch khỏi thân kiếm, nhập vào cọc mới.
Lạc Hành Chu rút kiếm lên ngay.
Dòng lực còn lại tản hết trong ba nhịp.
Nút mạch im xuống.
Mọi người đứng yên vài hơi thở.
Tề Mặc là người đầu tiên cúi xem trụ phụ.
“Không nứt.”
Hắn quay sang người ghi số.
“Ghi cọc mười ba lỏng chân. Không được ghi thành ‘mạch dao động bất thường’.”
“Vâng.”
“Cọc mười một đã rút bao nhiêu?”
“Một tấc hai phân.”
“Ghi.”
Sau đó hắn mới nhìn Lạc Hành Chu.
“Cổ tay?”
“Không sao.”
“Ta không hỏi ngươi có chết không.”
Tề Mặc chỉ thanh kiếm trong tay hắn.
“Ta hỏi cổ tay.”
Lạc Hành Chu xoay nhẹ một vòng.
Hơi tê, không thương.
“Chịu được.”
“Vậy lát nữa tự kiểm tra lại.”
Tề Mặc nói xong liền quay đi, như thể câu đó chỉ ngang hàng với việc kiểm tra một trận châm bị lệch.
Lạc Hành Chu nhìn lưng hắn.
Đời trước, trước ngày xảy ra tai nạn hơn một tháng, người này cũng từng đứng ở một nút mạch tương tự.
Khi phản lực đánh gãy trụ thứ ba, hắn là người ở gần nhất.
Lạc từng nghĩ rất lâu vì sao Tề Mặc không lùi sớm.
Sau này đọc lại những bản ghi cũ mới hiểu.
Bởi mỗi lần yêu cầu người khác làm một phép thử có nguy cơ, Tề Mặc luôn đứng ở nơi chính hắn cho rằng mình phải chịu trách nhiệm.
Đó là một phẩm chất tốt.
Cũng có thể giết người nếu tiền đề bên dưới sai.
Lạc Hành Chu tra kiếm vào vỏ.
Hắn không định sửa tính cách đó của Tề Mặc.
Hắn chỉ cần sửa cái tiền đề.
Buổi kiểm kéo dài tới quá giờ Ngọ.
Sau sự cố cọc mười ba, không ai còn coi phép thử thêm điểm trắc là một bài tập cho đệ tử trẻ.
Tề Mặc cho thay toàn bộ ba cọc ở phía tây nam, rồi làm lại hai lượt từ đầu.
Lần này, kết quả sạch hơn.
Khi dùng thứ tự cũ — khóa bắc trước, tây nam sau — độ trễ tăng theo lượng linh lực truyền qua nút. Mặt thạch phía tây nam có một nhịp dội ngược rất nhỏ.
Khi dùng thứ tự mới — để hoãn lưu văn phía tây nam nhận lực trước một nhịp rồi mới khóa bắc — nhịp dội ấy gần như biến mất.
Không phải vì phương án mới “mạnh” hơn.
Nó chỉ hợp với cách dòng linh lực thật sự đang chảy khi lượng linh lực dồn qua nút cao hơn.
Tề Mặc ngồi ngay trên bậc đá, ba bản giấy trải quanh đầu gối.
Hắn tính lại từng lượt.
Lạc Hành Chu ngồi đối diện, không chạm Vô Tự.
Không cần.
Những gì cần chứng minh đã nằm trên giấy, trong thạch bàn và ở dấu rung mà hơn mười người đều nhìn thấy.
Một lúc lâu sau, Tề Mặc đặt bút xuống.
“Giả thiết cũ sai ở một nửa.”
Một đệ tử hỏi: “Nửa nào?”
“Khi lượng linh lực qua nút ở mức thường, hướng hồi lưu gần như không đổi. Bởi vậy bao năm qua chúng ta dùng trình tự cũ vẫn ổn.”
Hắn lấy bút vạch một đường trên mạch đồ.
“Nhưng khi lượng lực qua nút tăng, nhánh tây nam chậm hơn nhánh bắc. Khóa bắc trước sẽ khiến phần lực đang đổi hướng bị dội lại một nhịp.”
“Vậy từ nay đổi thứ tự luôn?”
“Không.”
Tề Mặc đáp ngay.
“Chúng ta mới đo ở một nút, hai mức truyền lực, trong một ngày.”
Hắn gõ đầu bút xuống giấy.
“Đủ để nói cách cũ có chỗ chưa ổn. Chưa đủ để tuyên bố mọi Thanh Mạch đều phải đổi.”
Hắn dùng đầu bút khoanh riêng nút đang đo.
“Trước mắt chỉ ghi đây là cách xử lý cho trường hợp có nhịp dội như hôm nay. Muốn biến thành quy củ chung, phải đo lại ở những trụ khác.”
Lạc Hành Chu im lặng.
Đây cũng là điều hắn muốn nghe.
Nếu Tề Mặc chỉ vì vài lượt đo mà lập tức đổi cách khóa mạch ở mọi nơi, hắn sẽ không còn là người Lạc nhớ.
Tề Mặc gom ba tờ giấy lại, đưa một tờ sang.
“Ngươi mang về.”
Lạc nhận lấy.
“Làm gì?”
“Viết lại bản tính đầy đủ.”
“Ta đã nộp bản tính.”
“Bản kia chỉ đủ để xin thử.”
Tề Mặc chỉ vào những con số mới.
“Bây giờ ngươi có kết quả thật. Viết lại từ đầu: điều kiện nào dùng thứ tự cũ được, lúc nào bắt đầu xuất hiện độ trễ, hoãn lưu văn tăng bao nhiêu thì đủ, nếu cọc dẫn hỏng giữa chừng phải hoàn nguyên thế nào.”
Hắn nhìn thanh kiếm bên hông Lạc Hành Chu.
“Và bỏ đoạn dùng kiếm làm trận châm ra khỏi cách làm chính thức.”
“Ta cũng không định viết vào.”
“Ta nhắc để ngươi khỏi nghĩ cách đó đẹp.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
“Không đẹp.”
Cổ tay hắn vẫn còn tê rất nhẹ.
“Rất phiền.”
Tề Mặc bật cười.
Chỉ một tiếng.
Sau đó hắn đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối.
“Vậy tốt.”
Một đệ tử khác ôm ngọc giản chạy tới.
“Tề sư huynh, số đo ba tuyến sau khi ổn định đã ra. Tuyến sang Tây Uyên giữ được mức truyền cao hơn dự tính gần một thành.”
Tề Mặc nhận ngọc giản.
Đọc xong, hắn không vui mừng ngay.
“Đo lại lần nữa chiều nay.”
“Còn nếu vẫn như vậy?”
“Thì nút này không cần chờ đợt hiệu chỉnh sau mới tăng tuyến.”
Người kia hiểu ra.
“Đội khảo sát có thể đi sớm?”
“Có thể.”
Tề Mặc quay sang Lạc Hành Chu.
“Ngươi cũng đi.”
Lạc Hành Chu nhíu mày rất nhẹ.
“Ta?”
“Ngươi viết tờ trình.”
“Không có nghĩa ta phải đi Tây Uyên.”
“Đúng.”
Tề Mặc đáp rất thản nhiên.
“Nhưng ngươi vừa khiến ta cân nhắc đổi thứ tự khóa ở một nút liên tuyến. Người đưa ra cách sửa mà không theo xem nó chạy ngoài thực địa, sau này có chuyện thì ai trả lời?”
“Ngươi.”
“Ta là người duyệt thử.”
Tề Mặc gật đầu.
“Cho nên ta cũng đi.”
Lạc Hành Chu không nói nữa.
Lập luận rất hoàn chỉnh.
Khó chịu ở chỗ hắn không tìm được chỗ nào để phản bác mà không tự biến mình thành người đẩy trách nhiệm sang kẻ khác.
Tề Mặc đưa ngọc giản cho chấp sự phụ trách.
“Chiều đo lại. Nếu sai lệch vẫn giữ dưới mức này, gửi bản số sang viện.”
“Để xin điều động?”
“Để Tây Uyên Thất Thành biết nút Thanh Mạch hiện tại đủ ổn định cho một lượt kiểm tuyến sớm.”
Tề Mặc nhìn mạch đồ, giọng bình thường như đang nói về một việc phải làm tiếp theo.
“Ba lượt đo này đủ để họ mở lại việc định tuyến ngay trong kỳ hiện tại.”
Hắn cuộn một bản mạch đồ, ném sang cho Lạc Hành Chu.
“Cầm lấy.”
Lạc đón được. Ở mép bản đồ, tuyến nối về Tây Uyên được khoanh bằng một nét mực đỏ.
“Chiều nay nộp bản tính mới. Nếu lượt đo cuối không đổi, sáng mai tới Trắc Mạch Viện nhận lệnh.”
“Lệnh gì?”
Tề Mặc đã cúi xuống thu trận châm.
“Đi Tây Uyên.”
Lạc Hành Chu nhìn nét mực đỏ trong tay.
Năm ngày trước, hắn chỉ xin thêm một điểm trắc.
Bây giờ điểm ấy đã kéo người viết tờ trình ra khỏi Đạo Viện.