Chương 33 — Tên Ở Bản Gốc
DRAFT
Thẩm Thanh Giản không hỏi Tạ Hoài Uyên có muốn thử lại cấu kiện hay không.
Nàng hỏi hắn xoay cổ tay.
“Chậm.”
Tạ Hoài Uyên làm theo. Cổ tay phải đi từ trong ra ngoài một vòng nhỏ, dừng ở góc từng khiến đường đau mảnh xuất hiện năm ngày trước. Không đau. Không nóng. Cũng không có cảm giác kim châm dưới gốc ngón cái.
Thẩm Thanh Giản đặt đầu một phiến ngọc mỏng lên phía trong cổ tay. Linh quang đi qua lớp da, men theo hai nhánh dẫn lực nhỏ rồi dừng. Nàng đổi góc, thử lần nữa, sau đó mới đặt phiến xuống.
“Nhánh trên gần khép.”
Tạ Hoài Uyên nhìn tay mình. “Nhánh dưới?”
“Còn một đoạn mỏng chưa đều.”
“Bao lâu?”
“Ngươi lại hỏi bao lâu.”
“Lần này là ngày thứ năm.”
“Ngày thứ năm không phải ngày thần linh xuống xóa hết những gì còn lại.”
Tạ Hoài Uyên không tranh.
Thẩm Thanh Giản cầm cổ tay hắn bằng hai ngón, xoay đến ba góc khác nhau. Mỗi góc đều dừng trước khi chạm mức nhanh. “Đường thẳng, bộ pháp, đổi hướng đơn lẻ ở tốc độ vừa có thể làm. Không va kiếm mạnh. Không liên chuyển cổ tay nhanh. Ba ngày nữa nếu vẫn không đau, nóng, tê hoặc chậm lực thì mới tăng tiếp.”
“Không cần kiểm lại?”
“Nếu ngươi giữ đúng.”
“Còn nếu không?”
“Ngươi biết đường tới đây.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu.
Lệnh cấm năm ngày kết thúc, nhưng thứ được trả lại không phải toàn bộ kiếm pháp cũ. Chỉ là một phần quyền dùng cổ tay theo nhịp hiện tại. Hắn thấy như vậy hợp lý hơn một tờ giấy viết “đã khỏi”.
Thẩm Thanh Giản kéo một tờ khác từ bên cạnh. Trên góc có dấu Tây Uyên, không phải sổ y.
“Bây giờ mới tới chuyện cái mảnh kim loại hôm qua.”
Tạ Hoài Uyên nhìn tờ giấy.
“Ta tưởng nàng sẽ hỏi trước.”
“Cổ tay ngươi là việc chắc chắn tồn tại. Vòng sáng kia mới xảy ra một lần.”
Nàng nói như thể thứ tự ấy không cần giải thích thêm.
“Ta đọc bản thử rồi,” Thẩm Thanh Giản nói. “Ngươi đặt tay trái. Không vận linh lực. Không dùng kiếm khí. Ngọc nền không tăng. Sau đó cấu kiện sáng từ trong ra ngoài một hơi.”
“Đúng.”
“Trong người có gì?”
Tạ Hoài Uyên im một nhịp.
Câu hỏi của y tu khác câu hỏi mà một người điều tra có thể hỏi. Thẩm Thanh Giản không hỏi hắn là thứ gì, không hỏi Tạ gia có bí thuật nào, cũng không hỏi vật kia nhận ra huyết mạch gì. Nàng chỉ hỏi một việc xảy ra trong thân thể khi dấu bên ngoài xuất hiện.
“Một nhịp lạnh.”
“Ở đâu?”
“Sau xương ức, hơi lệch xuống dưới.”
“Đau?”
“Không.”
“Tim nhanh?”
“Không.”
“Khó thở?”
“Không.”
“Linh lực tự chạy?”
Tạ Hoài Uyên lắc đầu. “Ta không cảm thấy.”
“Giống phản ứng khi luyện kiếm?”
“Không.”
“Giống lúc cổ tay đau?”
“Không.”
Thẩm Thanh Giản ghi từng câu. Nàng không hỏi “vậy giống cái gì”.
Tạ Hoài Uyên nhìn nét bút một lúc rồi nói: “Cảm giác ấy đến cùng lúc với lúc ta thấy vật đổi.”
“Ngươi thấy trước hay cảm trước?”
“Cảm trước rất ít. Gần như cùng lúc.”
“Chắc?”
“Không đủ chắc để ghi thứ tự.”
Thẩm Thanh Giản dừng bút, gạch bỏ chữ vừa viết ở cuối dòng.
“Vậy ghi đồng thời.”
Nàng đẩy tờ giấy sang cho hắn đọc.
Người thử tự báo: trong thời gian tiếp xúc xuất hiện một nhịp lạnh rất ngắn sau xương ức, không đau, không khó thở, không thấy tim nhanh, không chủ động vận linh lực; không đủ căn cứ xác định thứ tự giữa nội cảm và phản ứng sáng.
Không có chữ “huyết”.
Không có chữ “kiếm”.
Càng không có tên của bất kỳ bí mật nào hắn chưa từng nói ra.
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Cái này vào sổ y?”
“Một bản vào sổ y của ngươi. Một bản, nếu ngươi đồng ý, bổ sung cho bản thử kỹ thuật vì nó xảy ra đúng lúc thử.”
“Nếu ta không đồng ý?”
“Bản thử chỉ ghi bên ngoài. Tây Uyên vẫn có thể quyết định không thử lại vì dấu đã đủ lạ.”
“Còn nàng?”
“Ta vẫn biết để theo dõi ngươi.”
Tạ Hoài Uyên nhìn câu chữ lần nữa.
Đời trước hắn đã quen với việc bí mật được chia thành hai loại: thứ phải giữ bằng mọi giá và thứ có thể dùng để đổi lấy quyền, người hoặc thời gian. Ranh giới giữa chúng thường do nguy hiểm quyết định. Hiện tại, một nhịp lạnh trong lồng ngực chưa đủ để nói về Cổ huyết. Nhưng bỏ nó khỏi bản thử cũng có nghĩa những người sau này nhìn lại chỉ thấy vật sáng mà không biết người chạm đã có một phản ứng cùng lúc.
Đó là một phần sự thật.
Không phải toàn bộ.
“Đưa vào bản thử.”
Thẩm Thanh Giản ngẩng lên.
“Nguyên câu này,” Tạ Hoài Uyên nói. “Không thêm suy đoán.”
Nàng gật đầu. “Được.”
“Còn thử lại?”
“Ta cho phép về mặt y tu nếu chỉ là tiếp xúc tay trái, không vận lực, ba hơi, có người theo dõi mạch và dừng ngay khi tái xuất hiện nội cảm.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Nàng đề nghị thử?”
“Không.”
“Vậy nàng cho phép để làm gì?”
“Để người quyết định kỹ thuật không dùng ta làm lý do thay cho họ.”
Tạ Hoài Uyên cười rất ngắn.
“Hiểu.”
“Ta cũng ghi thêm một việc.” Thẩm Thanh Giản lấy tờ giới hạn cổ tay, sửa dòng cuối. “Không được vì ta cho phép chạm cấu kiện mà tự kèm thêm phép nội quan hay kích lực trong thân.”
Bàn tay Tạ Hoài Uyên dừng rất nhẹ trên đầu gối.
Thẩm Thanh Giản không nhìn hắn. “Ta không biết trong người ngươi có gì. Ta chỉ biết người tu có bí pháp riêng rất dễ gộp hai phép thử vào một, rồi cuối cùng chẳng biết dấu nào do đâu. Đừng làm hai việc cùng lúc.”
Tạ Hoài Uyên im vài hơi.
“Nàng nói đúng.”
Lần này Thẩm Thanh Giản mới ngẩng lên. “Tốt.”
Nàng không hỏi thêm.
Nhà công vụ có sáu người khi Tạ Hoài Uyên tới.
Hàn Tố Nghi ngồi đầu án. Tề Mặc ở bên phải, trước mặt là ba bản mục mới. Lạc Hành Chu ở phía đối diện, vai trái hôm nay đã thả tự nhiên hơn một chút nhưng khi đưa tay lấy giấy vẫn dùng tay phải. Người thư khố hôm qua cũng có mặt. Người cuối là một y tu khác của đội liên hợp, chỉ phụ trách cầm phiến theo dõi nếu việc thử người được thông qua.
Mảnh cấu kiện chưa được lấy ra.
Hòm vẫn đóng.
Tạ Hoài Uyên thấy điểm đó trước tiên.
Tề Mặc đẩy một tờ giấy về phía hắn. “Thẩm y tu chuyển phần bổ sung.”
Tạ Hoài Uyên đọc qua. Đúng nguyên câu hắn vừa đồng ý.
Lạc Hành Chu không hỏi nội cảm ấy là gì. Hắn chỉ nhìn dòng “không đủ căn cứ xác định thứ tự” lâu hơn phần còn lại.
Hàn Tố Nghi nói: “Hiện có hai lựa chọn. Một, lặp một lượt tiếp xúc dưới theo dõi. Hai, không lặp người, tiếp tục tra vật và nguồn gốc lớp dẫn.”
Tề Mặc thêm: “Ta nghiêng về hai.”
Người thư khố hơi bất ngờ. “Hôm qua ngươi là người muốn biết phản ứng ấy có lặp không.”
“Hôm qua ta chưa có bốn hòm còn lại.”
Hắn đẩy ba bản mục tới giữa án.
Trong buổi chiều hôm trước và sáng nay, thư khố đã tìm thêm hai hòm cấu kiện tháo từ các trụ khác. Một hòm cùng niên đại với trụ thứ sáu. Một hòm sớm hơn khoảng hai mươi năm. Cả hai đều có vật liệu đen xám tương tự, nhưng chưa thử dẫn.
Tề Mặc chỉ vào dòng cuối. “Nếu câu hỏi là ‘phản ứng có phải do riêng mảnh hôm qua hay không’, ta có thể bắt đầu bằng việc xem những mảnh khác có cùng lớp dẫn không. Nếu câu hỏi là ‘chỉ Tạ Hoài Uyên mới làm nó sáng ngược hay không’, một lần lặp với chính hắn vẫn chưa trả lời được.”
Hàn Tố Nghi hỏi: “Vì sao?”
“Vì có thể nó lặp với hắn nhưng cũng lặp với người thứ ba chúng ta chưa thử. Hoặc hôm qua là do tình trạng riêng của đúng mảnh đó. Hoặc do thứ tự thử trước đó.”
Lạc Hành Chu nói: “Hoặc do tiếp xúc người sau khi mảnh đã nhận kiếm khí.”
Tề Mặc gật. “Đúng.”
Người thư khố nhìn Tạ Hoài Uyên. “Nhưng nếu Tạ đạo hữu đồng ý thử lại, ít nhất biết có tái hiện hay không.”
“Biết thêm một việc,” Tề Mặc nói. “Nhưng chưa chắc đó là việc cần biết trước.”
Tạ Hoài Uyên nghe đến đây thì hiểu vì sao hòm vẫn đóng.
Họ không thiếu quyền thử.
Thẩm Thanh Giản đã cho phép một lượt trong điều kiện rõ ràng. Hàn Tố Nghi có thể phê. Tạ Hoài Uyên cũng không phản đối về mặt thân thể.
Thứ còn thiếu là lý do đủ tốt để dùng một người thay vì dùng vật.
Hàn Tố Nghi nhìn sang hắn. “Ý ngươi?”
Tạ Hoài Uyên không trả lời ngay.
Nếu hắn nói thử, không ai có thể gọi đó là vô lý. Phản ứng hôm qua liên quan trực tiếp tới hắn. Một lượt lặp dưới giám sát có thể cho thêm dấu. Nếu vòng sáng lại xuất hiện, vị trí của hắn trong cuộc tra kho này sẽ gần như không thể bị bỏ qua.
Chỉ cần thêm một lần.
Một cơ hội rất nhỏ để biến bí mật thành quyền tiếp cận.
Đời trước, hắn từng làm những việc nguy hiểm hơn nhiều chỉ để có một bước đi trước người khác.
“Không thử ta hôm nay.”
Người thư khố nhìn hắn.
Tạ Hoài Uyên nói tiếp: “Trước hết thử ba mảnh cùng loại bằng cùng thứ tự ngọc nền và kiếm khí. Nếu không có gì khác, lại chọn người đối chiếu thứ hai không phải ta. Sau đó mới quyết định có cần gọi ta vào hay không.”
Tề Mặc hỏi: “Ngươi không muốn biết phản ứng kia có lặp trên mình?”
“Muốn.”
Câu trả lời thẳng đến mức người thư khố hơi khựng lại.
Tạ Hoài Uyên đặt đầu ngón tay lên mép tờ bản thử. “Nhưng muốn biết không phải lý do đủ để chọn phép thử đầu tiên.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
Tạ Hoài Uyên không tránh ánh mắt ấy, cũng không giải thích thêm.
Hàn Tố Nghi gạch một nét trên phương án thứ nhất. “Vậy hôm nay không thử người.”
Y tu phụ trách theo dõi thu phiến ngọc lại. Không ai có vẻ thất vọng ngoài người thư khố, mà ngay cả hắn cũng chỉ tiếc mất một dấu dễ nhớ hơn đống vật liệu vô danh trên bàn.
Hàn Tố Nghi quay sang Tề Mặc. “Ba mảnh?”
“Ba mảnh. Cùng mức ngọc. Cùng người vận. Kiếm khí chỉ một lượt trên mỗi mảnh. Không đổi thứ tự giữa chừng.”
“Lạc?”
“Ta chỉ đọc hai điểm ngắn. Người khác giữ phần còn lại.”
“Vai?”
“Không dùng.”
“Được.”
Tạ Hoài Uyên lùi khỏi án nửa bước. Hôm nay hắn không phải vật thử.
Lần đầu tiên, điều đó không khiến hắn thấy mình bỏ mất một cơ hội.
Ba mảnh cấu kiện mất gần một canh giờ để thử.
Mảnh thứ nhất, cùng niên đại với vật hôm qua, có lớp dẫn vòng trong. Ngọc nền đi vào chậm, bám sát mặt trong rồi tắt. Kiếm khí làm đường sáng lệch về một rãnh cũ, nhưng không có vòng ngược.
Mảnh thứ hai cũ hơn hai mươi năm. Lớp trong dày hơn, dẫn tốt hơn. Khi kiếm khí vào, cả một đoạn cung sáng lên đồng thời rồi tắt ngay lúc thu lực.
Mảnh thứ ba không có lớp dẫn tương tự. Nó chỉ là vòng chịu lực, linh lực qua toàn thân rồi tản.
Không mảnh nào tự sáng khi không người.
Không mảnh nào có phản ứng giống hôm qua.
Kết quả không giải thích Tạ Hoài Uyên.
Nhưng nó giải thích một phần cấu kiện.
Lớp dẫn vòng trong không phải thứ chỉ xuất hiện ở một trụ. Nó tồn tại ở ít nhất ba đời vật, với độ dày và cách nhận lực khác nhau. Có một giai đoạn người xưa thực sự đã dùng phần bên trong của vòng lót như một đường dẫn riêng, rồi về sau nó bị bỏ khỏi bản vận hành thường.
Tề Mặc đặt ba mảnh phác cạnh nhau. “Cái này mới đáng đưa lên trước.”
Người thư khố hỏi: “Còn phản ứng Tạ đạo hữu?”
“Đưa phụ lục.”
“Vì chưa lặp?”
“Vì nó chưa giải thích chức năng chung.”
Lạc Hành Chu nói: “Và vì chúng ta vừa có thứ tái hiện được trên nhiều vật.”
Tạ Hoài Uyên đứng phía cuối án, nghe hai người nói mà không chen vào.
Một ngày trước, nếu tên hắn nằm ở dòng đầu của bản tóm, toàn bộ việc tra mười hai trụ rất dễ bị kéo theo câu hỏi “vì sao Tạ Hoài Uyên phản ứng”. Hôm nay, khi ba mảnh khác cùng chứng minh lớp dẫn trong từng tồn tại, trục chính của bản ghi tự trở về vật liệu và lịch sử sửa trụ.
Phản ứng của hắn vẫn còn.
Chỉ không được phép nuốt mất phần còn lại.
Hàn Tố Nghi bảo người thư khố viết bản tóm mới.
Lần này câu đầu là:
“Trong bốn hòm đã kiểm, ba hòm có cấu kiện từng dùng lớp dẫn sát mặt trong; hình dạng và độ dày khác nhau theo đời sửa. Chức năng đầy đủ chưa xác định.”
Câu thứ hai ghi các phản ứng với ngọc nền và kiếm khí.
Câu thứ ba mới dẫn tới phụ lục:
“Có một lượt tiếp xúc người xuất hiện phản ứng khác hướng với các lượt dẫn đã ghi; chưa tái kiểm người, chưa phân loại, không dùng làm căn cứ suy diễn chức năng chung.”
Tên Tạ Hoài Uyên không ở bản tóm.
Nhưng ở phụ lục, dưới bản thử hôm qua, có thêm dòng do chính hắn ký xác nhận:
“Người thử tự báo một nhịp lạnh ngắn sau xương ức trong thời gian tiếp xúc; không đủ căn cứ xác định quan hệ nhân quả với phản ứng sáng.”
Tạ Hoài Uyên đọc xong rồi ký.
Bút đặt xuống rất nhẹ.
Lạc Hành Chu ngồi đối diện. Hắn đợi Tạ Hoài Uyên ký xong mới lấy bản khác, không hề nhìn sang phần chữ ký lâu hơn cần thiết.
Tạ Hoài Uyên nói: “Ngươi không hỏi?”
Tề Mặc đang ở đầu kia án, người thư khố đang đóng dấu. Câu hỏi nhỏ đủ để chỉ Lạc Hành Chu nghe rõ.
Lạc Hành Chu không ngẩng đầu. “Hỏi gì?”
“Nhịp lạnh.”
“Ngươi đã ghi phần cần cho bản thử.”
“Ta có thể biết nhiều hơn.”
Lần này Lạc Hành Chu mới nhìn hắn.
“Ta cũng có thể hỏi nhiều hơn.”
“Nhưng không hỏi.”
“Hiện tại câu trả lời không thay đổi phép thử nào.”
Tạ Hoài Uyên im một nhịp.
“Sau này thì sao?”
“Nếu sau này nó thay đổi một quyết định kỹ thuật, ta sẽ hỏi phần cần cho quyết định đó.”
“Còn phần không cần?”
“Là của ngươi.”
Tạ Hoài Uyên từng nghe rất nhiều lời hứa về bí mật.
“Ta sẽ không nói.”
“Ta sẽ giữ.”
“Chỉ ta với ngươi biết.”
Những câu đó thường phụ thuộc vào việc người nói còn được lợi gì khi giữ miệng.
Lạc Hành Chu không hứa.
Hắn chỉ đặt ranh giới ở nơi hiện tại chưa có quyền bước qua.
Tạ Hoài Uyên thấy kiểu đó đáng tin hơn.
“Được.”
Lạc Hành Chu hơi nhướng mày. “Được gì?”
“Không có gì.”
Tạ Hoài Uyên cầm bản phụ lục chuyển sang cho Hàn Tố Nghi.
Hắn không nói thêm về Cổ huyết.
Nhưng từ hôm nay, Lạc Hành Chu đã biết một việc nhỏ mà hôm qua còn chưa biết: khi cấu kiện sáng, trong người Tạ Hoài Uyên cũng có một dấu đồng thời.
Không đủ để mở bí mật.
Đủ để lần sau nếu dấu ấy lặp, người kia biết phải nhìn cả hai phía.
Đầu giờ Mùi, Thẩm Thanh Giản quay lại kiểm vai Lạc Hành Chu ngay tại trạm y tu. Tạ Hoài Uyên không đi cùng. Hắn chỉ gặp người kia sau đó ở hành lang nhà công vụ, khi cả hai đều đã nhận thẻ phân việc mới.
Thẻ của Tạ ghi rất gọn:
Kiếm luyện không va chạm; đổi hướng đơn lẻ tốc độ vừa; ba ngày không liên chuyển cổ tay nhanh. Công việc kho bình thường.
Thẻ của Lạc không ghi bệnh án, chỉ ghi:
Việc trong nhà; hai đường thần thức ngắn; tay trái tránh nâng vật nặng.
Hai người đọc thẻ của mình, không đổi cho nhau xem.
Tề Mặc từ trong phòng bước ra, ôm một ống bản đồ dài đã cũ. “Hai người còn ở đây thì tốt.”
Tạ Hoài Uyên nhìn ống giấy. “Lại trụ?”
“Không.”
Tề Mặc đặt nó lên giá đá ngoài hành lang, tháo dây buộc. Bên trong là một bản tuyến đã ngả màu vàng, mép có dấu của một trạm xa hơn về phía tây bắc.
“Hồi Âm Khe.”
Lạc Hành Chu dừng lại.
Tề Mặc chỉ vào góc bản đồ. “Thư khố vừa gửi. Nó nằm cùng nhóm hồ sơ sửa trụ, nhưng không phải bản trụ phụ. Là bản ghi đường dẫn cũ trước một đợt thay toàn bộ cọc hướng.”
“Có gì?” Tạ Hoài Uyên hỏi.
“Chưa biết. Ta mới mở.”
“Vậy vì sao gọi chúng ta?”
Tề Mặc lật bản đồ xuống. “Vì trong danh sách người ký đối chiếu cuối bản có tên người chúng ta đều đã thấy.”
Ngón tay hắn dừng ở một hàng chữ nhỏ.
Tạ Tư Hành.
Tạ Hoài Uyên không chạm vào giấy.
Lạc Hành Chu cũng không.
Tề Mặc nhìn hai người. “Ngày mai tra.”
Hàn Tố Nghi từ trong phòng nói vọng ra: “Trong nhà.”
“Biết rồi.”
“Không ai tự đi Hồi Âm Khe.”
Tề Mặc thở ra. “Ta còn chưa nói.”
“Ta nói trước.”
Tạ Hoài Uyên nhìn cái tên trên bản tuyến thêm một lần rồi thu mắt.
Một ngày trước, hắn có thể đã nghĩ phản ứng của cấu kiện là con đường nhanh nhất để ép các cánh cửa cũ mở ra.
Bây giờ một cánh cửa khác tự xuất hiện bằng thứ đơn giản hơn nhiều.
Một cái tên trên giấy.
Có nguồn.
Có niên đại.
Có thể đối chiếu.
Đủ để ngày mai bắt đầu.