Chương 19 — Người Thắng Có Việc Phải Làm
CANON v1
Phan Nhạc gõ thanh gỗ lên mép án lần thứ hai. Tiếng nói quanh sân đá hạ xuống từng lớp, để lại tiếng kéo ghế và tiếng kiếm chuẩn được đặt trở về giá. Lạc Hành Chu đứng dưới hành lang phía đông, không đổi vị trí; từ đây hắn nhìn thấy Ninh Chiếu Tuyết đang ký xác nhận kết quả Nhánh Giáp, cũng nhìn thấy Tạ Hoài Uyên đã rời vòng đấu nhưng vẫn chưa đi về phía y tu.
Tạ Hoài Uyên không xoa cổ tay. Hắn chỉ để tay phải thả thấp hơn tay trái một chút, giống như một người biết chỗ nào đang mỏi nên không cần thử lại thêm lần nữa. Nếu không vừa xem hết trận đấu, phần lớn người ở đây có lẽ sẽ không nhận ra khác biệt ấy.
Lạc Hành Chu nhận ra. Hắn cũng biết Tạ Hoài Uyên nhận ra mình đang nhìn. Hai người không nói gì.
Phan Nhạc đã mở cuốn sổ trước mặt, đọc rõ ràng từng chữ: “Nhánh Giáp, người đứng đầu: Ninh Chiếu Tuyết, Cô Phong Kiếm Xá. Kết quả một điểm chạm hợp lệ. Bản ghi có hiệu lực cho lần xét Hộ Tuyến Khế này.”
Một người của Cô Phong đứng phía sau Ninh Chiếu Tuyết thở ra. Ninh Chiếu Tuyết thì không có vẻ gì giống người vừa giành được một thứ đáng để khoe. Nàng kiểm lại dòng tên, đặt bút xuống rồi quay thẳng về phía Hàn Tố Nghi đang ngồi sau án lớn. Hàn Tố Nghi không đưa lệnh bài cho nàng.
“Đừng nhìn ta như thế.” Hàn Tố Nghi nói. “Ta đã nói từ hôm qua. Thắng thử kiếm chỉ chứng minh các ngươi đủ tư cách đứng vào vị trí đã tranh. Tuyến chưa mở, khế chưa phát.”
Ninh Chiếu Tuyết đáp: “Ta đang chờ phần sau.”
Hàn Tố Nghi hơi nhướng mày. “Phần sau nào?”
“Việc phải làm.”
Một vài người quanh án bật cười. Lạc Hành Chu không cười, nhưng hắn thấy khóe miệng Phan Nhạc động một chút trước khi người này cúi xuống lật sang trang kế tiếp.
“Đúng.” Hàn Tố Nghi nói. “Người thắng có việc phải làm.”
Nàng đặt bàn tay lên tờ xác nhận trước mặt, không đẩy nó về phía Cô Phong. “Cô Phong giữ vị trí đầu Nhánh Giáp kể từ hôm nay. Muốn giữ vị trí ấy tới lúc có thể phát khế, trước giờ Mùi phải giao danh sách người chịu trách nhiệm hộ tuyến dự bị. Không phải danh sách kiếm tu đẹp tên nhất, mà là người thật sự có thể đi đường, giữ ca, cứu người và nghe lệnh đóng tuyến.”
Người của Cô Phong phía sau Ninh Chiếu Tuyết bước lên nửa bước. “Bao nhiêu người?”
“Trước mắt một tổ bốn người, một người đứng đầu.” Hàn Tố Nghi đáp. “Đủ để theo người Tây Uyên đi nhận đường và tập quy củ. Khi tuyến nào được phép mở lại, số người thật sự phải trực sẽ tính theo đoạn đường và tải vận chuyển, chưa chốt hôm nay.”
Ninh Chiếu Tuyết hỏi: “Nhận đường ở đâu?”
“Phần đường công khai đang an toàn. Không phải đoạn bốn, không phải ba trụ trung tuyến, càng không phải chỗ phía tây đang cấm đào.” Hàn Tố Nghi nhìn thẳng nàng. “Người của ta dẫn đi xem lối rút, chỗ chứa dây cứu hộ, điểm nước, nền cũ từng sụt và những đường vòng mà dân địa phương dùng khi mưa lớn. Các ngươi đi để biết lúc xảy ra chuyện phải đưa người về đâu, không phải để nhân tiện xem mạch.”
“Được.” Ninh Chiếu Tuyết đáp ngay.
Một người Huyền Lô ở bên kia án lên tiếng: “Nếu chỉ là vị trí dự bị, quyền ưu tiên trạm và phần phí tuyến tính từ hôm nay hay từ lúc phát khế?”
Hàn Tố Nghi quay sang. “Từ lúc có khế và bắt đầu làm việc. Hôm nay chưa có ai nhận một đồng phí nào vì thắng kiếm.”
“Còn nếu tuyến đóng lâu?”
“Thì không có tuyến để thu.”
Câu trả lời khiến người hỏi im lặng. Hàn Tố Nghi kéo tờ xác nhận về gần mình hơn, giọng vẫn đều: “Hộ Tuyến Khế cho quyền vì nó buộc người giữ khế phải chịu việc. Ai chỉ muốn phần có lợi thì hiện tại rút tên vẫn kịp.”
Không ai rút. Lạc Hành Chu nhìn qua những người còn đứng quanh sân. Có người vì danh tiếng tông môn, có người vì phí tuyến, có người vì quyền đi trước trên một hành lang có thể đổi cả thời gian vận chuyển. Lý do khác nhau không làm việc họ phải gánh biến mất. Tây Uyên đã cố ý đặt nghĩa vụ lên trước quyền lợi từ đầu, và tới lúc có người thắng thật, Hàn Tố Nghi vẫn không đổi cách nói chỉ để chiều lòng bên thắng.
Ninh Chiếu Tuyết đặt tay lên chuôi kiếm của mình rồi chợt nhớ đây không phải thanh nàng vừa dùng trong trận. Nàng buông tay xuống, hỏi: “Nếu trong lúc nhận đường có lệnh đóng thì ai có quyền hạ lệnh?”
“Người Tây Uyên phụ trách đoạn ấy.” Phan Nhạc trả lời thay Hàn Tố Nghi. “Các ngươi có quyền báo nguy, kéo người, chặn người đi vào chỗ nguy hiểm ngay trước mắt. Nhưng quyền mở lại không tự sinh ra từ việc các ngươi thấy đã yên.”
Ninh Chiếu Tuyết gật đầu. “Rõ.”
“Còn một việc.” Hàn Tố Nghi nói. “Nếu Cô Phong nhận vị trí rồi bỏ ca không người thay, trì hoãn cứu hộ để giữ người cho việc riêng, hoặc tự ý vượt phạm vi vì muốn tranh quyền khác, ta thu lại thứ tự này trước khi khế kịp phát. Đừng tới lúc đó nói một trận kiếm đã định hết.”
Ninh Chiếu Tuyết nhìn tờ xác nhận trên án. “Nếu chúng ta làm đúng thì vị trí được giữ?”
“Trong phạm vi cuộc xét này, đúng.”
“Vậy đủ.”
Nàng không mặc cả thêm. Lạc Hành Chu nhớ Ninh Chiếu Tuyết của đời trước cũng có kiểu thẳng như vậy: điều kiện nói rõ thì nàng làm hoặc không làm, ít khi dùng mười câu để biến một lời thành hai nghĩa. Nhưng ký ức ấy chỉ thoáng qua rồi dừng. Người đang đứng trước án hiện giờ không cần quá khứ của hắn giải thích; nàng đã tự thể hiện đủ rõ.
Phan Nhạc đưa cho người Cô Phong một bản sao kết quả, rồi gọi phía Quy Tàng tới xác nhận phần thua của Nhánh Giáp. Một đệ tử lớn tuổi hơn Tạ Hoài Uyên bước ra, nhìn qua y tu đang ở ngoài sân rồi hỏi: “Thương thế đã được ghi từ trước. Có cần kèm vào bản kết quả không?”
Phan Nhạc chưa trả lời thì Tạ Hoài Uyên đã lên tiếng:
“Không cần.”
Người kia quay lại. “Tạ sư đệ, ta chỉ hỏi để bản ghi đầy đủ.”
“Bản ghi đầy đủ là y tu cho phép ta vào sân, sau đó Ninh đạo hữu chạm một kiếm hợp lệ.” Tạ Hoài Uyên nói không nhanh cũng không chậm. “Cổ tay thuộc phần y án, không phải phần sửa kết quả.”
Đệ tử Quy Tàng nhìn hắn một lúc rồi gật đầu. “Được.”
Phan Nhạc ghi thêm một dòng, không bình luận. Hàn Tố Nghi cũng không khen Tạ Hoài Uyên rộng lượng, bởi chuyện này vốn không cần được biến thành phẩm đức hiếm có. Người đã tự nói tay dùng được, được y tu cho phép vào sân và đánh đến cuối thì chịu kết quả của một trận hợp lệ là điều bình thường.
Lạc Hành Chu lại nhìn Tạ Hoài Uyên. Người kia đã nói xong, tay phải vẫn thả thấp, không cố giấu sự mỏi cũng không lấy nó ra làm cờ. Khoảng cách giữa “nhìn thấy” và “làm kịp” trong đường kiếm cuối cùng là thật; Lạc Hành Chu đã thấy nó rõ đến mức không cần ai kể lại. Cũng vì vậy, hắn càng chú ý cách Tạ Hoài Uyên xử lý sau khi thua.
Đời trước, họ gặp nhau quá muộn để Lạc Hành Chu biết Tạ Hoài Uyên mười tám tuổi đối diện một thất bại nhỏ ra sao. Hắn chỉ biết người về sau có thể mất một thành, một trận, thậm chí một lớp thế đã dựng nhiều năm mà vẫn tiếp tục tính bước kế tiếp. Biết điều đó không cho phép hắn kết luận gì về người trước mắt; nó chỉ khiến một chi tiết hiện tại trở nên đáng ghi nhớ hơn.
Phan Nhạc tiếp tục gọi các bên khác lên xử lý thứ tự. Lạc Hành Chu rời cột hành lang, đi về phía mép sân nơi Tạ Hoài Uyên đang đứng tránh dòng người qua lại.
“Tạ đạo hữu.”
Tạ Hoài Uyên nghiêng đầu. “Lạc đạo hữu xem xong rồi?”
“Trận kiếm thì xong.”
“Còn gì chưa xong?”
Lạc Hành Chu nhìn về phía án. “Người thắng đang bị giao việc.”
Tạ Hoài Uyên cũng nhìn sang. Ninh Chiếu Tuyết đang nghe Phan Nhạc chỉ vị trí tập trung sau giờ Ngọ, vẻ mặt nghiêm túc hơn lúc nhận kết quả thắng. “Vậy xem ra nàng kiếm được nhiều hơn một trận tái đấu.”
“Ngươi cũng hẹn rồi.”
“Lạc đạo hữu nghe rất kỹ.”
“Đứng không xa.”
Tạ Hoài Uyên cười rất ít. “Lý do hợp lý.”
Lạc Hành Chu không tiếp câu ấy. Hắn nhìn tay phải của Tạ Hoài Uyên một lần, lần này không giấu ý định quan sát. “Còn bao lâu tới lúc y tu kiểm lại?”
“Khoảng ba khắc.”
“Ngươi nhớ?”
“Tay của ta.”
“Ta nhớ lời người khác nói.”
Tạ Hoài Uyên im một nhịp, sau đó hỏi: “Lạc đạo hữu thường nhớ cả những việc không liên quan đến mình như vậy?”
“Việc vừa xảy ra trước mặt ta thì có.”
“Lại là lý do hợp lý.”
Giọng Tạ Hoài Uyên vẫn mang chút ý trêu quen thuộc, nhưng Lạc Hành Chu không thấy hắn định kéo câu chuyện sang nơi khác. Người này có thể nói lệch nửa bước khi muốn người đối diện tự lộ thêm, song hiện giờ hắn cũng không thật sự che một điều gì quan trọng: tay mỏi, trận đã thua, lát nữa phải đi kiểm lại.
“Ngươi sẽ ở lại nghe hết?” Lạc Hành Chu hỏi.
“Có lẽ.” Tạ Hoài Uyên đáp. “Ta thua suất trong nhánh, không có nghĩa việc Hộ Tuyến của Quy Tàng biến mất khỏi Tây Uyên. Hơn nữa, Hàn chấp sự sắp nói tới phần mở lại tuyến.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Ai nói?”
“Không ai.”
“Vậy vì sao?”
Tạ Hoài Uyên chỉ về phía cửa sân. Hai người Tây Uyên mặc áo đi đường vừa bước vào, giày phủ một lớp bụi đất nhạt khác hẳn bụi sân đá. Một người cầm thẻ gỗ có dấu kiểm nền, người còn lại mang cuộn dây đánh dấu đã dùng mất gần nửa.
“Người kiểm mặt đất trở về.” Tạ Hoài Uyên nói. “Nếu không có gì để báo, họ không cần đến thẳng đây khi cuộc thử kiếm chưa tan.”
Lạc Hành Chu đã thấy hai người từ trước, nhưng chưa ghép việc họ trở về với thời điểm này nhanh như vậy. Hắn không nói điều ấy. Cũng không cần.
Hai người Tây Uyên đi thẳng tới án của Hàn Tố Nghi. Phan Nhạc tạm dừng phần gọi tên, nhận thẻ gỗ từ người dẫn đầu rồi đưa cho Hàn Tố Nghi.
“Phía bắc trước.” Người kia nói. “Từ đường thành ra tới mốc cũ thứ hai không có khe mới. Ba chỗ lún năm trước giữ nguyên. Rãnh nước sáng nay không đổi hướng.”
“Đoạn gần chân dốc?” Hàn Tố Nghi hỏi.
“Có một vệt đất mềm sau đêm, đã cắm cờ vàng. Không cho xe nặng đi sát mép. Đường vòng phía đông vẫn dùng được.”
“Trung tuyến?”
Người Tây Uyên lắc đầu. “Không vào. Đứng ở mốc giới ngoài nhìn, không thấy sụt mới trên mặt. Nhưng đoạn bốn vẫn giữ cờ đỏ, ba trụ vẫn niêm. Phía tây không xuống.”
Hàn Tố Nghi gật đầu, đọc thẻ gỗ từ đầu đến cuối rồi mới đưa cho Phan Nhạc. Không khí quanh án thay đổi rất ít, nhưng Lạc Hành Chu thấy mấy người Vô Tướng gần đó đã tự nhiên đứng thẳng hơn.
Một người trong số họ lập tức hỏi: “Như vậy có thể xin đo nông lại ở phần ngoài?”
“Có thể xin.” Hàn Tố Nghi đáp. “Ta chưa nói đã được đo.”
Người kia khựng lại rồi hành lễ. “Rõ.”
Hàn Tố Nghi nhìn sang cửa sân. “Tề Mặc đâu?”
“Đang ở trạm ghi phía bắc.”
“Gọi hắn tới. Cả người Huyền Lô phụ trách dụng cụ tải nhẹ nữa.”
Lạc Hành Chu không chen vào. Đây là phần Tề Mặc có quyền đứng trước hắn. Hắn chỉ nhìn cuộn dây đánh dấu trên tay người Tây Uyên, nơi những đoạn đã dùng bám bụi nâu và một vệt đất sẫm. Kiểm bề mặt đã đi đủ để xác nhận một số nền ngoài còn đứng được, nhưng việc đó không xóa những gì ba trụ niêm từng ghi trước khi đóng tuyến.
Tạ Hoài Uyên nói bên cạnh: “Ngươi đang nghĩ tải cũ chưa chắc còn là tải an toàn.” Lạc Hành Chu quay sang.
Tạ Hoài Uyên không nhìn hắn, mắt vẫn ở tấm thẻ gỗ trên án. “Ta đoán.”
“Dựa vào đâu?”
“Ngươi không nhìn người vừa báo nền. Ngươi nhìn cuộn dây đánh dấu, rồi nhìn người Huyền Lô.”
Lạc Hành Chu im lặng hai hơi thở. “Ngươi cũng đang nhìn ta.”
“Chuyện này chúng ta đã xác nhận hôm qua.”
Không có gì trong câu nói vượt khỏi những điều hai người đã công khai thừa nhận. Lạc Hành Chu vẫn ghi lại nó như một thói quen khó bỏ.
“Ta không biết tải cũ có còn an toàn hay không.” hắn nói. “Ta chỉ biết lần trước phản ứng của mạch với tải đã khác bản ghi cũ.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu. “Vậy chờ người có quyền kiểm.”
Câu trả lời đơn giản đến mức không có chỗ để tranh. Lạc Hành Chu cũng không định dùng một nghi ngờ chưa đủ bằng chứng để ngăn mọi việc. Nếu cứ vì hiện tượng lạ mà khóa toàn bộ Tây Uyên vô thời hạn, đó chỉ là một dạng khác của việc lấy nỗi sợ thay cho phép đo.
Tề Mặc tới sau chưa đầy nửa khắc. Hắn mang theo một tập bản ghi mỏng, trên tay còn dính chút bột đánh dấu màu xám. Người Huyền Lô đi cùng là Lương Túc, người vừa thua Tạ Hoài Uyên ở vòng trước; hắn đã thay kiếm bằng một vòng khóa đồng treo ở thắt lưng, vẻ mặt hoàn toàn không có ý nhắc lại trận đấu.
Hàn Tố Nghi đưa thẻ kiểm nền cho Tề Mặc. Hắn đọc, hỏi lại hai chỗ, sau đó đặt thẻ xuống.
“Phần ngoài đủ điều kiện đứng người và kéo dụng cụ nhẹ?”
Người Tây Uyên đáp: “Theo mặt đất chúng ta vừa kiểm, được. Xe nặng vẫn tránh vệt cờ vàng.”
“Ba trụ trung tuyến?”
“Không mở.”
“Đoạn bốn?”
“Không vào.”
“Phía tây?”
“Không xuống.”
Tề Mặc gật đầu. “Vậy Vô Tướng xin phép đo nông lại từ mốc thứ nhất tới mốc thứ hai, chỉ dùng châm nổi và bản ghi ngoài. Không chạm ba trụ niêm, không nối sang đoạn bốn.”
Hàn Tố Nghi không trả lời ngay. “Mục đích?”
“Xem phần nền đã được xác nhận an toàn có còn giữ nhịp cũ sau biến động hay không.”
“Không tìm hướng tây?”
“Không.”
“Không dùng kết quả này để xin đo sâu ngay trong cùng buổi?”
“Không.”
Hàn Tố Nghi nhìn sang Lương Túc. “Huyền Lô cần gì?”
Lương Túc chỉ vào vòng khóa đồng bên hông. “Một bộ khung kéo nhẹ và hai mức tải cũ đã dùng trước biến động. Không chở hàng thật. Chúng ta cần biết nền ngoài chịu lực tới đâu trước khi đưa đoàn nặng trở lại nhịp bình thường.”
“Giới hạn?”
“Không vượt ngưỡng cũ. Nếu dấu nền, châm nổi hoặc người Tây Uyên báo dừng thì bỏ tải ngay.”
Hàn Tố Nghi nhìn Tề Mặc. “Có cần Huyền Lô làm cùng buổi?”
Tề Mặc đáp: “Nếu muốn đối chiếu phản ứng dưới tải thì có. Nhưng phải tách lần không tải và lần có tải. Bất kỳ sai lệch nào xuất hiện cũng ghi trước, không tự gọi nó là nguyên nhân.”
Lạc Hành Chu nghe tới đây mới lên tiếng: “Thêm đường rút cho bộ khung.” Mọi người quay sang hắn.
Lạc Hành Chu chỉ vào thẻ kiểm nền. “Chỗ đất mềm gần chân dốc đã cắm cờ vàng. Nếu phản ứng xuất hiện khi đang có tải, không kéo khung lùi về phía đó. Chuẩn bị sẵn hướng đông, dù đường dài hơn.”
Người Tây Uyên dẫn kiểm nền gật đầu trước. “Đường đông dùng được.”
Lương Túc nhìn Lạc Hành Chu. “Có dấu nào cho thấy khung sẽ gặp chuyện?”
“Chưa.”
“Vậy chỉ là dự phòng?”
“Đúng.”
Lương Túc gật đầu. “Không vấn đề.”
Không ai cần biến câu nói ấy thành lời tiên đoán. Một đường rút thứ hai không làm phương án tệ đi, cũng không đòi hỏi người khác phải tin một nguy hiểm chưa xảy ra. Tề Mặc ghi thêm hai chữ vào mép bản xin rồi đưa cho Hàn Tố Nghi.
Hàn Tố Nghi đọc lại một lần cuối. “Sáng mai kiểm nền lại trước khi người Vô Tướng hoặc Huyền Lô bước vào. Nếu không có dấu mới, cho phép làm phần ngoài từ mốc một tới mốc hai theo phạm vi vừa nói. Không tải nặng, không mở trụ niêm, không sang đoạn bốn, không đào phía tây.”
Nàng dừng một chút rồi nói tiếp: “Người Tây Uyên có quyền dừng ngay tại chỗ. Muốn mở rộng thêm một bước thì quay về xin lại một bước.”
Tề Mặc nhận bản giấy. “Được.”
Lương Túc cũng gật đầu. “Huyền Lô theo giới hạn.”
Phan Nhạc lấy dấu, đóng xuống phần cuối văn bản. Tiếng dấu gỗ chạm mặt án không lớn, nhưng nó khiến những lời vừa nói từ phương án thành một phạm vi thật sự có thể thực hiện vào sáng hôm sau.
Lạc Hành Chu nhìn dấu son còn ướt. Phần ngoài được mở có điều kiện; phần nguy hiểm nhất vẫn đóng. Không ai đào sâu, không ai lấy lại hộp trắc, không ai chạm ba trụ niêm. Về lý, đây là cách mở lại thận trọng nhất có thể sau khi địa phương kiểm mặt đất. Chính vì hợp lý, điều còn phải xem mới có ý nghĩa.
Tề Mặc gấp bản xin lại, quay sang Lạc Hành Chu. “Sáng mai ngươi đi với ta.”
“Được.”
“Không tự thêm phép đo.”
“Ta biết.”
“Ta vẫn nhắc.”
Lạc Hành Chu không phản đối. Tề Mặc nói xong liền quay sang bàn với Lương Túc về thứ tự không tải và có tải, không hỏi hắn có thấy bị coi thường hay không. Đó cũng là một trong những lý do Lạc Hành Chu vẫn thích làm việc dưới tay người này hơn nhiều người khác.
Ở đầu kia sân, Phan Nhạc đã giao giờ tập trung cho Cô Phong. Ninh Chiếu Tuyết cầm bản xác nhận trong một tay, tay kia nhận một thẻ đường tạm chỉ dùng cho phần công khai. Nàng đọc kỹ phạm vi, hỏi lại chỗ tập kết dây cứu hộ rồi gọi người Cô Phong đi cùng; trận thắng vừa rồi đã biến thành lịch làm việc nhanh đến mức chẳng còn chỗ cho ai đứng ngắm danh tiếng của nó.
Tạ Hoài Uyên nhìn cảnh ấy rồi nói: “Xem ra người thắng hôm nay còn bận hơn người thua.”
Lạc Hành Chu quay sang. “Ngươi còn hai khắc.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn một lúc. “Lạc đạo hữu phá câu hơi nhanh.”
“Y tu không cần câu hay.”
“Đúng.”
Tạ Hoài Uyên không nấn ná thêm. Hắn chào người Quy Tàng, đi về phía dãy phòng y ở cuối phố bên bắc, bước chân vẫn bình thường. Lạc Hành Chu nhìn theo đúng một thoáng rồi quay lại tấm bản đồ Phan Nhạc vừa trải ra cho nhóm sáng mai.
Trên bản đồ, đoạn được phép dùng chỉ là một dải ngắn nằm ngoài phần cờ đỏ. Hai mốc cũ, một đường rút phía đông, một vệt đất mềm phải tránh; không có gì phức tạp. Quy củ cũ cũng chỉ cho phép tải trong giới hạn từng an toàn nhiều lần trước đây.
Lạc Hành Chu đặt ngón tay cách đường mực một đoạn, không chạm vào giấy. Hắn không có bằng chứng để nói ngưỡng cũ đã sai, chỉ có những lần quan sát cho thấy Thanh Mạch đã bắt đầu trả lời tải theo cách khác trước khi tuyến bị đóng. Vì vậy sáng mai vẫn phải đo, vẫn phải cho sự việc tự nói bằng dấu thực tế, và vẫn phải chuẩn bị đường rút trước khi nó kịp nói quá lớn.
Ngoài sân, Ninh Chiếu Tuyết dẫn người Cô Phong đi nhận phần việc đầu tiên của một bên thắng. Trên án, mực của Hộ Tuyến Khế vẫn chưa hề được mở.