Chương 16 — Tuyến Đóng, Khế Chưa Định
CANON v1
Đỗ Thành không gãy chân.
Kết luận ấy đến sau gần nửa canh giờ, khi y tu của Tây Uyên tháo lớp vải quấn tạm, ấn từng đoạn xương từ đầu gối xuống mắt cá rồi bắt người công nhân thử co duỗi bàn chân. Chỗ bị đá đè đã sưng tím, vài đường trầy rớm máu, nhưng xương không lệch, mạch chân vẫn thông. Đỗ Thành phải nằm nghỉ ít nhất hai ngày, chưa được xuống sườn, càng không được tự cho rằng “đi được” đồng nghĩa với “làm được”.
Phan Nhạc đứng bên giường nghe hết, sau đó hỏi một câu rất thực tế: “Hai ngày ấy tính công thế nào?”
Y tu không ngẩng đầu. “Ngươi hỏi Hàn chấp sự. Ta chỉ biết nếu hôm nay hắn quay lại khiêng đá, ngày mai ta tính tiền thuốc gấp đôi.”
Đỗ Thành đang đau vẫn bật cười, cười xong lại nhăn mặt. Phan Nhạc ghi một dòng vào sổ rồi gập lại. “Ta sẽ hỏi.”
Tạ Hoài Uyên đứng ngoài cửa, tay phải vẫn quấn lớp vải mỏng từ lúc rời trung tuyến. Hắn chỉ định chờ xác nhận người được cứu không có thương nặng rồi đi, nhưng y tu vừa quay đầu đã nhìn thấy cổ tay ấy.
“Ngươi.”
Tạ Hoài Uyên nhìn quanh một lượt. Ngoài hắn không còn ai có tay quấn vải.
“Vào đây.”
“Chỉ mỏi.”
“Người vừa được cứu cũng nói chân chỉ bị đè.” Y tu chỉ chiếc ghế gỗ. “Ngồi.”
Phan Nhạc đứng bên cạnh, rất không có ý giúp hắn thoát. “Tây Uyên vừa mất nửa ngày vì người ta thích tự đoán thương thế của mình. Tạ đạo hữu nên phối hợp.”
Tạ Hoài Uyên đành ngồi xuống. Y tu tháo lớp vải, bắt hắn xoay cổ tay, nắm tay rồi thả, sau đó dùng hai ngón ấn vào đoạn kinh mạch phía trong. Cơn nhói rất mảnh chạy lên cẳng tay. Tạ Hoài Uyên không đổi sắc mặt, nhưng y tu vẫn thấy.
“Không rạn. Không sưng mạch. Chỉ dùng lực quá gấp.” Người nọ quấn lại cổ tay chặt hơn một chút. “Hôm nay đừng dùng kiếm mạnh. Ngày mai nếu vẫn đau thì tới lại.”
“Ngày mai có thể phải thử kiếm.”
Y tu ngẩng đầu nhìn hắn. “Thử kiếm là việc của ngươi. Cổ tay là việc của ta. Ta nói không được dùng mạnh hôm nay, không nói ngày mai ngươi chắc chắn khỏe.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu. “Hiểu.”
“Ta không tin lắm.”
Lần này Phan Nhạc thật sự cười. Tạ Hoài Uyên không tranh luận. Hắn đã sống đủ lâu để biết y tu thường là loại người càng cãi càng có thêm thuốc đắng cho mình uống.
Ngoài sân, Lạc Hành Chu đang đứng cùng Tề Mặc dưới mái hiên. Hộp trận châm đã được thu gọn, thanh kiếm thẳng đeo lại bên hông. Hai người nói rất nhỏ về ba trụ trung tuyến; Tạ Hoài Uyên chỉ nghe được vài chữ “giữ niêm”, “không mở” và “số ghi gốc”. Không có gì vượt khỏi điều họ đã thống nhất tại hiện trường.
Điều đáng chú ý hơn là Lạc Hành Chu vẫn chưa đi.
Sáng nay, nếu chỉ nhìn theo phân công, sau khi khảo sát bị dừng, một trợ lý trắc mạch như Lạc Hành Chu hoàn toàn có thể theo người Vô Tướng trở về nơi nghỉ, để Tề Mặc và các trưởng bối xử lý phần còn lại. Lạc Hành Chu không làm vậy. Hắn ở lại đến khi Đỗ Thành được kiểm thương xong, ở lại khi Phan Nhạc hoàn tất danh sách người rút khỏi hạ nhánh, và khi Hàn Tố Nghi cho người truyền lời triệu tập một phiên bàn khẩn vào cuối giờ Mùi, Lạc Hành Chu cũng nhận một thẻ dự bàn.
Tạ Hoài Uyên nhớ rất rõ câu người kia vừa nói ở trung tuyến.
Ta quyết định không tìm lý do đổi.
Lời ấy có thể chỉ có nghĩa như bề mặt. Nhưng sau ba ngày nhìn một Lạc Hành Chu mười bảy tuổi liên tục làm những việc không hoàn toàn giống ký ức, Tạ Hoài Uyên không còn muốn tặng bất kỳ câu nào của hắn sự vô tội quá sớm.
Lạc Hành Chu dường như nhận ra ánh mắt. Hắn quay sang.
Tạ Hoài Uyên nâng bàn tay vừa được quấn lại. “Y tu nói ta còn sống.”
“Ta không nhớ có ai nghi ngờ chuyện đó.”
“Vậy ngươi nhìn gì?”
Lạc Hành Chu đáp rất bình thản: “Xem ngươi có định tháo băng ngay khi ra khỏi cửa không.”
Tạ Hoài Uyên nhìn lớp vải trên tay. “Ta bắt đầu thấy thanh danh của mình ở Tây Uyên không tốt lắm.”
“Chưa tới mức thành thanh danh.”
“Thật may.”
Tề Mặc ở bên cạnh khép sổ. “Hai người nếu còn sức nói chuyện thì cuối giờ Mùi tới phòng hội tuyến. Hàn chấp sự muốn nghe rõ từng bên định làm gì sau khi tuyến đóng.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Vô Tướng định làm gì?”
“Trước hết là không làm thứ chưa được phép.”
Phan Nhạc vừa bước ra khỏi phòng nghe thấy, nói: “Câu này ta sẽ làm chứng.”
Cuối giờ Mùi, trên bàn lớn của phòng hội tuyến không có mạch đồ trải kín như mấy ngày trước.
Hàn Tố Nghi chỉ đặt ba thứ giữa bàn: một đoạn dây vàng lấy từ điểm đóng đường, bản ghi của Phan Nhạc và một mảnh gỗ nứt được người Tây Uyên mang về từ mép ngoài hạ nhánh. Không có hộp trắc bị bỏ lại. Không có mũi kim lấy từ bên kia vùng trượt. Mọi vật nằm ngoài đoạn đã đóng đều tiếp tục nằm nguyên tại chỗ.
“Trước khi bàn việc gì khác,” Hàn Tố Nghi nói, “ta chốt ba điều. Đỗ Thành chưa gãy chân nhưng nghỉ việc. Sáu người hạ nhánh đều đã rút đủ. Hộp trắc và ba kim chuẩn còn nằm bên kia, chưa ai được quay lại lấy.”
Đại diện Huyền Lô ngồi bên phải bàn hỏi: “Nếu trời mưa đêm nay, số ghi trong hộp có thể hỏng.”
“Có thể.”
“Ba kim chuẩn cũng không rẻ.”
“Ta biết.” Hàn Tố Nghi nhìn người nọ. “Nhưng nền vừa sụt một lần sau khi người cuối qua. Ngươi muốn lấy thì nói rõ ai xuống, ai chịu trách nhiệm nếu người ấy không về.”
Đại diện Huyền Lô im lặng một nhịp rồi lắc đầu. “Không đáng.”
“Vậy hộp ở lại.”
Không khí trong phòng không căng vì ai muốn cướp quyền. Chỉ có những người đều hiểu một ngày dừng việc sẽ kéo theo tiền công, lò luyện, lịch xe và những đoàn hàng đang chờ. Chính vì ai cũng có thứ thật để mất, câu “chờ thêm” mới không nhẹ.
Một chấp sự Quy Tàng hỏi: “Còn đường vận tải hiện tại?”
Phan Nhạc trả lời: “Đường chính không bị cắt. Hạ nhánh đoạn bốn là lối khảo sát, không phải đường xe đang dùng. Nhưng từ chiều nay, các đoàn nặng qua đoạn trung tuyến giãn khoảng cách gấp đôi. Nếu có thêm rung nền, Tây Uyên đóng cả đoạn.”
“Bao lâu?”
“Cho tới khi biết mặt đất có còn tự dịch hay không.”
Đại diện Huyền Lô hơi cau mày. “Nếu kéo dài ba ngày, lô quặng phía nam sẽ dồn.”
Hàn Tố Nghi đáp: “Vậy ghi lô nào dồn, bao nhiêu xe, cần chuyển qua tuyến nào. Tây Uyên sẽ cùng các bên sắp lại. Ta không dùng một đoàn hàng chưa kịp đi làm lý do đưa ba mươi đoàn khác qua một chỗ chưa chắc.”
Tạ Hoài Uyên ngồi ở phía Quy Tàng, không chen lời. Đây là một trong những điểm hắn đánh giá Hàn Tố Nghi cao hơn rất nhiều đại biểu từng gặp ở kiếp trước. Nàng không coi an toàn là một câu đạo đức để chặn người khác, cũng không coi thương nghiệp là thứ bẩn thỉu. Một đoạn đường đóng sẽ làm người ta mất bạc, mất giờ, thậm chí thiếu thuốc và lương. Vì vậy phải tính đường khác. Nhưng biết cái giá của việc đóng đường không đồng nghĩa với việc giả vờ nền đất đã chắc.
Hàn Tố Nghi quay sang Tề Mặc. “Phần của Vô Tướng.”
Tề Mặc mở sổ. “Điều biết chắc: thứ nhất, phép đo trung tuyến cho hướng lệch tây nhiều lần trước khi nền sụt. Thứ hai, xe đi qua làm ba điểm đổi theo thứ tự từ gần đường vào trong; nhịp rung sau đó làm ba điểm đổi cùng lúc. Thứ ba, sau khi đã dừng phép đo và niêm trụ, nền vẫn tiếp tục dịch, Nham giác bị ép khỏi ổ, hạ nhánh đoạn bốn sụt, ba dấu cảnh giới trên trụ lại đổi mặt.”
Hắn dừng ở đó.
Đại diện Huyền Lô chờ một lúc rồi hỏi: “Còn kết luận?”
“Chưa có.”
“Ngươi vừa nói ba việc.”
“Ba việc quan sát được không tự biến thành nguyên nhân.” Tề Mặc đặt đầu bút lên bản ghi. “Ta chưa biết Thanh Mạch tự đổi hướng hay chúng ta đang thấy hai tầng mạch khác nhau. Chưa biết khe phía tây có liên quan hay chỉ cùng chịu một lần nền dịch. Cũng chưa biết mạch làm đất trượt, đất trượt làm phản hồi thay đổi, hay cả hai cùng bị một thứ sâu hơn tác động.”
“Vậy phải đo thêm mới biết.”
“Đúng.”
Người Huyền Lô vừa định nói thì Tề Mặc tiếp: “Nhưng ‘cần đo thêm’ không đồng nghĩa với ‘được đo thêm hôm nay’.”
Phan Nhạc chống bút lên mép sổ, rất hài lòng. Hàn Tố Nghi hỏi: “Nếu muốn mở lại việc trắc mạch, Vô Tướng cần gì trước?”
“Tây Uyên kiểm mặt đất trước.” Tề Mặc đáp. “Không dùng trận pháp. Người biết đường cũ, mạch nước, khe nứt và chỗ từng lún đi xem bề mặt. Sau đó Vô Tướng đối chiếu các dấu đã có. Nếu địa phương xác nhận một khu đủ ổn để đứng người, chúng ta mới xin phép đo nông lại. Muốn xuống sâu hơn mức cũ thì lập đề nghị khác.”
“Ba trụ trung tuyến?”
“Giữ niêm.”
“Hộp bên hạ nhánh?”
“Chờ.”
“Hướng tây?”
“Không đào.”
Hàn Tố Nghi gật đầu. “Tây Uyên chấp nhận cách đó.”
Một trưởng bối Quy Tàng hỏi: “Khi nào có thể nói hành lang đủ ổn cho đoàn lớn?”
Tề Mặc không né. “Không phải ngày mai.”
Câu trả lời làm vài người quanh bàn im lặng. Tạ Hoài Uyên lại thấy dễ chịu. Một câu “không biết” đúng lúc có giá trị hơn mười câu chắc chắn dựng trên đất đang trượt.
Đại diện Huyền Lô thở ra. “Vậy lò và đội khai thác phải đổi lịch.”
“Đúng.” Hàn Tố Nghi nói. “Quy Tàng cũng phải đổi lịch hộ tống. Vô Tướng phải giữ người ở đây lâu hơn. Tây Uyên phải trả thêm ngày công cho đội dò địa tầng và người giữ đường. Không bên nào ra khỏi việc này mà không mất gì.”
Tạ Hoài Uyên lên tiếng lần đầu từ đầu phiên. “Nhưng mất lịch vẫn nhẹ hơn mất người.”
Đại diện Huyền Lô nhìn hắn rồi gật đầu. “Ta không phản đối. Ta chỉ muốn phần mất ấy được ghi rõ để ngày mai không ai nói Huyền Lô tự chậm việc.”
“Phan Nhạc sẽ ghi.” Hàn Tố Nghi nói.
Phan Nhạc ngẩng lên khỏi sổ. “Ta đang ghi.”
Tưởng như phiên bàn sẽ kết thúc ở đó, Hàn Tố Nghi lại lấy từ dưới án ra một xấp thẻ gỗ khác.
“Thanh Mạch hôm nay không cho các vị làm tiếp.” Nàng đặt thẻ xuống. “Nhưng còn một việc không cần chạm vào Thanh Mạch.”
Người Quy Tàng nhận ra dấu trên thẻ trước. “Hộ Tuyến Khế.”
“Đúng.”
Một người phía cuối bàn hỏi: “Tuyến còn chưa mở, thử hộ tuyến bây giờ để làm gì?”
Hàn Tố Nghi không tỏ vẻ khó chịu. “Để khi tuyến có thể mở, chúng ta không bắt đầu tranh từ đầu. Và để mọi người nhớ Hộ Tuyến Khế là nghĩa vụ trước khi là lợi ích.” Nàng chỉ về bản ghi cứu hộ đặt giữa bàn. “Sáng nay ai giữ đường phải kéo người ra, bỏ hàng khi cần, bỏ dụng cụ khi cần, báo nền hỏng và chịu lệnh đóng tuyến. Nếu có người chỉ muốn tên mình nằm trên khế lúc thu phí mà không muốn làm những việc đó, hôm nay là lúc rút.”
Không ai rút ngay.
Hàn Tố Nghi tiếp: “Thử kiếm sẽ không làm ở trung tuyến. Sân đá phía bắc thành đã được kiểm lại từ mùa trước, không nằm trên đoạn mạch đang xét. Sáng mai Tây Uyên sẽ kiểm mặt sân thêm một lượt. Nếu ổn, giờ Tỵ bắt đầu.”
Tạ Hoài Uyên nhìn xấp thẻ. “Luật cũ?”
“Gần như cũ.” Hàn Tố Nghi đáp. “Kiếm chuẩn của Hội. Không trận cụ. Không phù công kích. Không huyết pháp. Không linh thú. Không dùng vật ngoài sân làm trận nhãn.”
Một người Cô Phong ngồi gần cửa hỏi: “Thắng thế nào?”
“Kiếm chạm vị trí hợp lệ trước, hoặc ép đối thủ rời vòng. Điểm chạm vào kiếm không tính. Chạm tay cầm kiếm, thân, vai, chân đều tính nếu kiếm thế đã rõ và người giám đấu xác nhận. Không đánh tiếp sau khi điểm đã định.”
“Có được phá kiếm?”
“Kiếm của Hội. Phá thì đền.”
Trong phòng có vài tiếng cười nhỏ.
Hàn Tố Nghi không cười. “Ta nói thật.”
Tiếng cười tắt rất nhanh.
“Đây không phải tử chiến,” nàng nói tiếp. “Người thắng không chứng minh mình mạnh hơn đối phương trong mọi hoàn cảnh. Chỉ chứng minh trong điều kiện của phép thử này, người ấy đủ tư cách nhận một suất đang tranh. Khế chỉ có hiệu lực khi tuyến tương ứng được mở và vẫn có thể bị thu hồi nếu không làm nghĩa vụ.”
Hàn Tố Nghi gõ một ngón tay lên mép thẻ. “Có người hỏi vì sao thử hộ tuyến lại cấm trận cụ. Bởi trên hành lang có những đoạn khi mạch thế bất ổn, người giữ tuyến không được phép ném thêm phù trận vào đất chỉ để thắng một trận đánh. Người nhận khế phải chứng minh rằng khi bỏ hết những thứ đó xuống, hắn vẫn đủ khả năng giữ mình, giữ người và mở đường bằng binh khí trong tay.”
Tạ Hoài Uyên nghe tới đây thì hiểu vì sao nàng vẫn giữ cuộc thử. Một tuyến đóng hôm nay càng khiến Hộ Tuyến Khế bớt giống phần thưởng. Người thắng đang tranh quyền gánh một con đường mà bất kỳ ngày nào cũng có thể sụt, có xe gãy trục, có linh thú tràn ra, có công nhân kẹt phía bên kia. Nếu sau buổi sáng vừa rồi vẫn muốn tranh, ít nhất ý nghĩa của chữ “hộ tuyến” đã khó bị hiểu sai hơn trước.
Đại diện Quy Tàng nói: “Suất của Quy Tàng vẫn do Tạ Hoài Uyên dự.”
Tạ Hoài Uyên không bất ngờ. Hắn đã được đưa tới Tây Uyên một phần vì năng lực thực địa. Nếu lúc này rút chỉ vì cổ tay mỏi nhẹ, người đầu tiên thấy vô lý sẽ là chính hắn.
Hàn Tố Nghi nhìn lớp băng trên tay hắn. “Y tu nói thế nào?”
“Không rạn, không sưng mạch. Hôm nay không dùng lực mạnh. Sáng mai kiểm lại.”
“Nếu sáng mai y tu không cho, Quy Tàng đổi người. Không có chuyện mang thương vào sân rồi lấy thương làm lý do sau khi thua.”
“Được.”
Từ phía Cô Phong, một giọng nữ vang lên. “Cô Phong vẫn là Ninh Chiếu Tuyết.”
Ninh Chiếu Tuyết đứng dậy để nhận thẻ dự thử. Nàng mặc áo kiếm tu màu sẫm rất đơn giản, tóc buộc cao, bên hông không đeo thanh kiếm riêng vì luật ngày mai dùng kiếm của Hội. Tạ Hoài Uyên đã nhìn thấy nàng trong phiên bàn trước, nhưng hôm nay mới có dịp quan sát khi nàng thật sự bước vào một việc chỉ liên quan đến kiếm.
Không có vẻ háo hức muốn thắng một thiên tài Quy Tàng. Cũng không có ý khiêu khích.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn thẻ gỗ trước, hỏi Hàn Tố Nghi: “Nếu Cô Phong thắng, suất ấy có bị treo vì Thanh Mạch chưa mở không?”
“Khế chính thức chưa phát cho tới khi tuyến đủ điều kiện.”
“Nhưng thứ tự ưu tiên giữ nguyên?”
“Giữ. Trừ khi Cô Phong rút hoặc vi phạm điều kiện dự khế.”
“Vậy được.”
Tạ Hoài Uyên hơi nhướng mày. Câu đầu tiên Ninh Chiếu Tuyết hỏi không phải hắn có dự hay không, cũng không phải luật kiếm nào có lợi cho nàng. Nàng hỏi phần thưởng có còn giá trị cho Cô Phong nếu công việc Thanh Mạch bị kéo dài.
Đúng là người hắn nhớ.
Không phải vì đường kiếm. Vì nàng luôn biết mình rút kiếm cho việc gì.
Sau phiên bàn, mọi người chuyển sang sân trong để rút thẻ thứ tự. Đây chưa phải ghép cặp cuối cùng; thẻ chỉ chia người vào hai nhánh, rồi sáng mai mới xác nhận ai đủ sức khỏe và có mặt mới lập vòng đấu. Tây Uyên không muốn một người tối nay sốt cao mà sáng mai cả sân phải sửa lại từ đầu.
Tạ Hoài Uyên vừa bước qua cửa đã thấy Lạc Hành Chu đi sau Tề Mặc.
Hắn dừng lại nửa bước. “Vô Tướng cũng tranh Hộ Tuyến Khế?”
“Không.” Lạc Hành Chu đáp.
“Vậy Lạc đạo hữu định xem kiếm?”
“Tề sư huynh cần ký vào phần xác nhận rằng sân thử tách khỏi khu trắc mạch.”
Tề Mặc đứng bên cạnh nói: “Ta ký xong rồi.”
Lạc Hành Chu im lặng.
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn.
Tề Mặc cũng nhìn hắn, rồi rất bình thản thu ấn vào tay áo. “Ta về trước.”
Lạc Hành Chu không đi theo.
Tạ Hoài Uyên gần như muốn cười. Lời giải thích vừa rồi đủ hợp lý trong ba hơi thở, sau đó chính Tề Mặc tự tay lấy nó đi.
“Lạc đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ngươi đã quyết định không tìm lý do đổi tổ.”
“Đúng.”
“Ta không biết quyết định ấy còn bao gồm xem ta rút thẻ.”
Lạc Hành Chu nhìn chiếc hộp gỗ đặt giữa sân. “Ta cũng chưa biết.”
Một câu trả lời rất Lạc Hành Chu: không nhận, không chối, cũng không cho thêm thứ gì có thể dùng được. Tạ Hoài Uyên không ép. Từ lúc ở trung tuyến, hắn đã không còn coi những điểm bất thường ở Lạc Hành Chu là chuyện có thể bỏ qua. Nếu người kia chủ động đứng gần, hắn càng không có lý do đẩy ra xa: những thói quen không nên xuất hiện ở tuổi mười bảy sẽ dễ nhìn hơn ở ngay trước mắt.
Tạ Hoài Uyên chỉ biết mình đã đổi cách nhìn. Lạc Hành Chu đứng gần vì lý do gì, hắn vẫn chưa biết; chính vì chưa biết, hắn càng không định hỏi thay cho quan sát.
Phan Nhạc ngồi cạnh hộp thẻ gọi: “Tạ Hoài Uyên.”
Tạ Hoài Uyên đưa tay trái vào hộp, tránh dùng cổ tay phải không cần thiết. Hắn rút một thẻ tre khắc một nét ngang màu đen.
“Nhánh Giáp.” Phan Nhạc ghi tên.
“Ninh Chiếu Tuyết.”
Ninh Chiếu Tuyết bước lên, rút thẻ. Trên mặt tre cũng là một nét ngang màu đen.
“Nhánh Giáp.”
Xung quanh có vài tiếng xì xào. Hai người chưa chắc gặp nhau ngay; một nhánh còn nhiều người, sáng mai mới lập thứ tự giao đấu. Nhưng ít nhất nếu đều đi tiếp, họ sẽ không thể tránh nhau tới cuối.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn thẻ của mình, sau đó nhìn lớp băng trên cổ tay Tạ Hoài Uyên.
“Nếu sáng mai tay ngươi không dùng được, đổi người trước khi vào sân.”
Tạ Hoài Uyên đáp: “Hàn chấp sự vừa nói rồi.”
“Ta nhắc ngươi, không nhắc Quy Tàng.”
“Khác nhau?”
“Có.” Ninh Chiếu Tuyết nói. “Ta muốn suất của Cô Phong. Không muốn sau khi lấy được lại có người nói đối thủ mang thương nên kết quả không tính.”
Tạ Hoài Uyên nhìn nàng một nhịp rồi gật đầu. “Nếu vào sân, ta sẽ không dùng tay này làm lý do.”
“Vậy tốt.”
Ninh Chiếu Tuyết trả thẻ cho Phan Nhạc, quay đi ngay. Không khiêu chiến, không hẹn một trận, không cần thêm câu nào để chứng minh khí thế.
Lạc Hành Chu đứng cách đó vài bước, từ đầu đến cuối không xen vào.
Tạ Hoài Uyên quay sang. “Lạc đạo hữu xem đủ chưa?”
“Chưa.”
Lần này câu trả lời đến quá nhanh.
Tạ Hoài Uyên hơi nheo mắt. Lạc Hành Chu dường như cũng nhận ra mình vừa nói gì, nhưng không sửa. Hắn chỉ nhìn sang sân đá phía bắc thành đang khuất sau dãy mái thấp, nơi sáng mai người của Tây Uyên sẽ kiểm nền trước khi bất kỳ ai được rút kiếm.
Thanh Mạch vẫn bị niêm ở ngoài thành. Hộp trắc vẫn nằm sau vùng đất sụt. Không ai biết vì sao ba dấu cảnh giới cùng đổi mặt, cũng không ai biết lúc nào trung tuyến được mở lại.
Nhưng Hộ Tuyến Khế vẫn chưa có chủ.
Và sáng mai, ít nhất có một việc sẽ được quyết bằng thứ đơn giản hơn nhiều so với địa mạch: một vòng sân, hai thanh kiếm giống nhau, và người nào chạm được trước.