Chương 14 — Một Kiếm, Một Trận
CANON v1
Lệnh dừng đo của Tề Mặc vừa dứt, sườn đá phía tây lại rung lên. Lần này không cần nhìn trận trụ cũng biết có chuyện. Sỏi trên mặt đất đồng loạt lăn xuống, bụi từ khe đá mới lộ phun ra thành một dải mỏng, rồi phía sau vách vang lên tiếng móng dồn dập. Phan Nhạc vừa giơ tay ra hiệu mọi người rời khỏi chân sườn thì một bụi cây thấp trước khe bật tung.
Một con linh thú lông xám lao ra. Nó lớn hơn dê núi thường gần gấp đôi, lưng thấp, vai dày, hai sừng ngắn chĩa về trước. Con thứ hai bám sát sau nó, rồi con thứ ba. Chỉ vài hơi thở, hơn hai mươi con đã chen ra khỏi khoảng đá hẹp, con sau thúc con trước, cả đàn chạy loạn trong tiếng sỏi vỡ.
Phan Nhạc biến sắc. “Nham giác.”
Tạ Hoài Uyên rút kiếm, nhưng không bước lên ngay. “Chúng có chủ động công kích người không?”
“Bình thường thì không. Gặp người còn tránh.” Phan Nhạc chỉ về khoảng đá vừa sụt. “Ổ của chúng ở trong sườn. Nhịp rung vừa rồi chắc làm đường cũ sập mất.”
Tạ Hoài Uyên nhìn một lần là hiểu vấn đề. Phía sau đàn thú là sườn đá đang trượt, phía trước là con đường vận tải có công nhân và hai xe hàng đang dừng. Nham giác không săn người; chúng chỉ đang hoảng loạn và chọn khoảng trống dễ chạy nhất. Nếu cứ để mặc, khoảng trống ấy chính là đường xe.
“Có lối nào khác?”
“Phía nam có một rãnh sỏi khô.” Phan Nhạc đáp. “Đi hết rãnh là bãi hoang, không có nhà. Nhưng cửa rãnh bị giàn đánh dấu chắn mất một nửa.”
“Chúng tránh thứ gì?”
“Tiếng rung trong đá. Đánh ngang sườn, chúng sẽ né.”
“Được.” Tạ Hoài Uyên nhìn đàn nham giác đang đổi hướng về phía đường. “Đừng ai đứng trước đầu đàn. Ta mở lối nam.”
Phan Nhạc lập tức quát người Tây Uyên lùi vào mép đường trong. Tề Mặc kéo đệ tử Vô Tướng ra khỏi khu ba trụ đã niêm, không cho ai vì hoảng mà chạm lại vào dụng cụ khảo sát. Lạc Hành Chu thu trận châm, lui sang một bên, mắt lại không nhìn đàn thú trước tiên mà nhìn nền đá giữa Tạ Hoài Uyên và rãnh nam. Tạ Hoài Uyên không để ý thêm. Lúc này hắn chỉ cần một việc: khiến đàn thú tự thấy rãnh nam dễ đi hơn con đường có người.
Giàn gỗ ở cửa rãnh không lớn, nhưng một đầu đã bị đá lở ép xuống. Hai công nhân thử kéo vẫn không nhúc nhích. Tiếng móng nham giác phía sau đã gần hơn.
Tạ Hoài Uyên bước tới, nhìn chỗ hai thanh gỗ bắt chéo. Hắn không cần chém nát cả giàn. Một kiếm cắt đúng đoạn dây đang giữ lực, thanh ngang bật sang bên, nửa giàn gỗ đổ ra ngoài thay vì sập vào rãnh.
“Dọn dây.”
Hai công nhân kéo phần dây đỏ còn lại khỏi lối. Cửa rãnh lập tức rộng ra đủ cho hai con nham giác chạy song song. Tạ Hoài Uyên quay người. Con đầu đàn chỉ còn cách chưa tới hai mươi trượng. Nó nhìn thấy rãnh nam, nhưng đường xe trước mặt vẫn rộng và thẳng hơn. Muốn cả đàn đổi hướng, hắn phải khiến con đường ấy trở thành lựa chọn khó chịu hơn.
Hắn đi sang mép đường, chọn một phiến đá lớn nằm giữa đàn thú và nhóm người rồi dùng sống kiếm gõ mạnh vào cạnh đá. Keng. Tiếng kim loại không lớn, nhưng rung động chạy qua lớp đá dưới chân. Con đầu đàn lập tức giật tai, bước chân chậm lại một nhịp. Mấy con phía sau ép tới, khiến nó phải chạy tiếp, nhưng đầu đã nghiêng khỏi hướng cũ.
Tạ Hoài Uyên lùi vài bước về phía rãnh nam, đánh kiếm thứ hai lên một phiến đá khác. Keng. Lần này đàn thú lệch thêm. Không nhiều, nhưng đủ để phần đầu của đàn bắt đầu quay về lối nam.
Phan Nhạc nhìn ra ý đồ trước tiên. “Hắn đang dựng một bức tường bằng tiếng rung.”
Người công nhân bên cạnh hỏi: “Không cần đánh chúng?”
“Đánh ngã một con ở giữa đàn mới phiền.” Phan Nhạc đáp. “Cứ để chúng tự chạy.”
Tạ Hoài Uyên đã tìm được vị trí thứ ba. Chỉ cần thêm một lần rung ở mép đường, hướng chạy của con đầu sẽ gần như thẳng vào rãnh sỏi. Hắn xoay cổ tay theo thói quen đời trước, muốn hoàn thành nhịp kiếm nhanh trước khi đàn thú áp sát.
Cơn đau lập tức chạy từ cổ tay lên cánh tay. Mũi kiếm dừng giữa chừng. Tạ Hoài Uyên không cố ép tiếp. Hắn hạ tay, đổi thế đứng, dùng vai và eo chia phần lực mà cổ tay hiện tại không chịu nổi. Động tác chậm hơn một nhịp, xấu hơn trong ký ức của chính hắn, nhưng vẫn đủ chính xác.
Kiếm thứ ba chạm đá. Keng. Ba tiếng rung không tạo thành trận pháp, cũng không làm con nào bị thương. Chúng chỉ khiến dải nền sát con đường liên tục truyền ra cảm giác bất ổn. Đối với đàn nham giác đang hoảng, rãnh nam bỗng trở thành lối dễ chịu nhất. Con đầu đàn quay hẳn.
“Chúng vào rồi!” một công nhân bật thốt.
“Im tiếng.” Phan Nhạc nói ngay. “Để chúng chạy.”
Hơn nửa đàn bắt đầu chuyển theo con đầu. Nhưng khối phía sau vẫn ép lên rất mạnh. Một con non bị đẩy khỏi hàng, trượt ngang rồi lao thẳng về phía đệ tử Vô Tướng đang ôm hộp trắc cụ.
Người kia lùi một bước, chân chạm đúng mép đất vừa nứt nên lập tức dừng lại. Con nham giác chỉ còn cách vài trượng.
Tạ Hoài Uyên chen vào giữa. Hắn vẫn không chém. Lưỡi kiếm xoay ngang, áp vào chân sừng đúng lúc con vật lao tới. Thay vì đối đầu với sức chạy của nó, Tạ Hoài Uyên thuận theo đà, kéo đầu nó lệch sang bên. Con non sượt qua tay áo hắn rồi chạy nhập lại về phía rãnh nam.
Cổ tay phải nóng rát thêm một lần. Tạ Hoài Uyên thu kiếm sớm, không để động tác kéo dài như bản năng cũ muốn làm. Hắn vừa chuẩn bị đánh thêm một tiếng rung thì giọng Lạc Hành Chu vang lên phía sau.
“Không cần nữa.”
Tạ Hoài Uyên không quay đầu. “Ba chỗ đó sắp hết rung.”
“Ta giữ được.”
Một tiếng trận châm cắm xuống nền đá. Tạ Hoài Uyên liếc sang. Lạc Hành Chu không động tới ba trụ khảo sát đã niêm. Hắn chỉ cắm hai trận châm bên ngoài, rồi kéo một sợi linh quang mảnh qua đúng ba phiến đá Tạ Hoài Uyên vừa đánh kiếm. Vết kiếm vốn sắp mất dư lực bỗng rung lên lần nữa. Không mạnh hơn, chỉ đều hơn. Bức tường rung mà Tạ Hoài Uyên vừa dựng bằng ba kiếm được Lạc Hành Chu giữ lại, nối thành một dải kéo dài sát mép đường. Nham giác không thấy ánh sáng, cũng không hiểu trận pháp; chúng chỉ cảm thấy phía ấy khó chịu và tiếp tục dồn về rãnh nam. Tạ Hoài Uyên hiểu ngay. Một kiếm mở đường, một trận giữ đường. Không cần bàn trước.
“Tề sư huynh.” Lạc Hành Chu nói. “Giữ linh lực quanh ba trụ niêm tách khỏi bên này. Ta không dùng chúng.”
“Được.” Tề Mặc đáp.
“Phan Nhạc, nhìn rãnh nam. Nếu nền ở đó động thì báo.”
“Ta đang nhìn.”
Một đệ tử Vô Tướng hỏi: “Có cần thêm một điểm trận phía sườn tây không?”
“Không.” Lạc Hành Chu đáp. “Phía đó vừa sụt, chúng ta chưa biết dưới nền có gì. Không lấy chỗ chưa biết để giữ trận.”
Tạ Hoài Uyên nghe câu ấy, mắt dừng trên người Lạc Hành Chu một nhịp. Đó là một lựa chọn đúng đến mức không ai ở đây thấy lạ. Chính vì thế nó mới khiến hắn để ý. Nhưng đàn nham giác chưa ra hết, Tạ Hoài Uyên lập tức gạt suy nghĩ ấy sang một bên.
Những con đầu tiên đã vào rãnh an toàn. Đến con thứ sáu, một mảng sỏi dưới chân nó bất ngờ trượt xuống. Con vật ngã nghiêng, chắn gần nửa cửa rãnh. Hai con phía sau hoảng hốt dồn lại, còn cả đàn vẫn đang chạy tới.
Nếu cửa rãnh tắc, tất cả công sức vừa rồi sẽ thành vô nghĩa. Tạ Hoài Uyên nhìn Lạc Hành Chu. “Cho ta ba hơi.”
“Được.”
Không ai hỏi hắn định làm gì. Tạ Hoài Uyên lao tới cửa rãnh. Một thanh gỗ từ giàn đánh dấu đổ ban nãy đang mắc dưới chân con nham giác bị ngã. Hắn chém đứt đoạn dây cuốn quanh thanh gỗ, kéo nó ra rồi dùng vỏ kiếm kê dưới vai con vật. Một hơi. Con nham giác vùng lên nhưng chân vẫn trượt. Tạ Hoài Uyên đổi vỏ kiếm sang tay trái, dùng cả vai đẩy theo hướng nó vốn muốn chạy. Hai hơi. Một con trưởng thành phía sau lao sát tới. Tạ Hoài Uyên nghiêng người tránh sừng, bàn tay phải tê đến mức gần mất cảm giác ở ngón cái. Hắn không cố nắm chặt hơn. Ba hơi. Con vật ngã cuối cùng chống được bốn chân, bật khỏi chỗ tắc rồi chạy xuống rãnh. Tạ Hoài Uyên lùi khỏi cửa đúng lúc đàn phía sau tràn qua.
Sau lưng hắn, tiếng rung dọc mép đường bỗng yếu đi. Lạc Hành Chu chủ động rút một trận châm, thu cấu trúc lại thay vì cố giữ đủ ba phiến đá khi điểm gần cửa rãnh đã không còn cần thiết. Hai điểm còn lại vẫn đủ khiến những con cuối cùng không quay về phía đường.
Tạ Hoài Uyên nhìn thấy động tác ấy. Lại là một lựa chọn quá gọn, nhưng lần này hắn chỉ ghi nhớ, không nghĩ tiếp.
Hai mươi mấy con nham giác nối nhau chạy xuống rãnh sỏi. Tiếng móng dần xa, cuối cùng mất hẳn sau gờ đất. Không có người bị thương. Một con thú rách da ở chân, vài con va sừng vào nhau, nhưng không con nào phải chết để mở đường.
Phan Nhạc chờ thêm vài hơi mới cho người rời chỗ trú. “Ta sẽ cho người đặt cọc ở lối cũ, không cho chúng quay thẳng ra đường xe.”
“Đừng chặn kín rãnh.” Tạ Hoài Uyên tra kiếm vào vỏ. “Nếu sườn còn sập, chúng vẫn cần đường thoát.”
Phan Nhạc gật đầu. “Chuyện của Tây Uyên, ta biết.”
Tạ Hoài Uyên không khó chịu. “Vậy tốt.” Người địa phương biết cách sống với linh thú của nơi này hơn hắn. Việc của hắn chỉ là giữ cho người và thú khỏi va vào nhau trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất.
Khi mọi người kiểm đủ đầu người, Tạ Hoài Uyên mới có thời gian nhìn bàn tay phải. Không sưng, không chảy máu. Cổ tay chỉ còn nóng âm ỉ, nhưng hắn biết rõ nếu vừa rồi cố dùng thêm vài kiếm theo nhịp cũ, hậu quả sẽ không dừng ở mức đó. Ký ức của Hợp Đạo vẫn nằm trong đầu; cánh tay trước mắt lại chỉ là cánh tay của một kiếm tu Trúc Cơ mười tám tuổi. Hắn khép các ngón tay rồi mở ra chậm rãi.
“Cổ tay?” Lạc Hành Chu hỏi.
Tạ Hoài Uyên ngẩng lên. Lạc Hành Chu đang thu trận châm vào hộp, trên tay không có dấu thương mới. “Còn dùng được.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Nghe không giống lời khen.”
Tạ Hoài Uyên im lặng một nhịp. Hôm qua hắn từng nói gần như câu ấy về thanh kiếm hiện tại của Lạc Hành Chu.
“Lạc đạo hữu nhớ khá dai.”
“Câu dùng được thì nhớ.”
“Ta tưởng không phải thứ gì dùng được cũng đáng khen.”
“Ta chưa khen.”
Tạ Hoài Uyên bật cười, nhưng không tiếp tục câu chuyện. Sự giống nhau trong cách nói có thể chỉ là tính cách. Cách Lạc Hành Chu vừa dùng ba vết kiếm của hắn làm điểm trận cũng có thể chỉ là một trận tu giỏi đọc địa hình. Một dấu riêng lẻ đều có lời giải thích.
Điều khiến hắn khó chịu là những dấu ấy đang xuất hiện ngày càng gần nhau, đặc biệt là lựa chọn vừa rồi của Lạc Hành Chu. Tạ Hoài Uyên nhớ rất rõ người kia ở những năm đầu thành danh từng có thói quen muốn ôm phần lớn điểm quan trọng của một trận vào tay mình. Không phải vì kiêu ngạo đơn thuần. Lạc Hành Chu không tin phần mình chưa nhìn rõ, nên thường thà dựng thêm một điểm giữ còn hơn để lại khoảng trống. Về sau hắn mới sửa được thói quen ấy. Lạc Hành Chu mười bảy tuổi hôm nay lại vừa chủ động bỏ phía sườn chưa biết ra ngoài trận, rồi thu bớt điểm ngay khi không còn cần. Tạ Hoài Uyên không thể vì thế mà kết luận điều gì. Nhưng hắn cũng không còn muốn coi từng điểm bất thường là chuyện không đáng nhớ.
“Tạ Hoài Uyên. Lạc Hành Chu.” Tề Mặc gọi từ khu khảo sát. “Qua đây, nhưng đứng ngoài dây niêm.”
Hai người cùng đi tới. Ba trụ vẫn bị khóa, không ai tiếp tục đo. Tuy vậy, trên mỗi thân trụ đều có một vạch cảnh giới nhỏ — thứ không cần người vận hành, chỉ tự sáng khi nền dưới trụ thay đổi vượt khỏi mức an toàn lúc niêm. Cả ba vạch đều đang sáng.
Phan Nhạc nhìn chúng. “Sáng từ lúc nào?”
“Sau khi đàn thú đã đi hết.” Tề Mặc đáp. “Không phải do chúng giẫm qua.”
“Có xe chạy không?”
“Không.”
Tạ Hoài Uyên cúi nhìn lớp cát cạnh trụ. Mấy hạt cát đang từ từ bò sang một bên dù mặt đất ở đó gần như phẳng. Chuyển động rất nhỏ, nhưng đủ cho thấy phần nền bên dưới vẫn chưa thật sự yên.
Lạc Hành Chu nói: “Không mở niêm.”
Tề Mặc liếc hắn. “Ta không định mở.”
“Ta biết.” Lạc Hành Chu đáp. “Nếu dấu còn đổi, chỉ ghi lại. Không vì thấy lạ mà đo tiếp.”
Phan Nhạc đã mở sổ. “Ta ghi.”
Tạ Hoài Uyên nhìn người kia thêm một lần rồi dời mắt. Vẫn là cách tự giữ tay khỏi thứ chưa biết. Vẫn quá sớm.
Một tín phù bay tới từ phía hạ tuyến. Phan Nhạc vừa thấy ký hiệu trên mép phù đã đổi sắc mặt. “Nhánh dưới.”
Tề Mặc hỏi: “Nhóm nào?”
“Đoạn bốn. Sáu người.” Phan Nhạc bóc niêm phù. “Hai người Tây Uyên, ba công nhân, một đệ tử Vô Tướng. Họ chỉ kiểm nền mặt ngoài.”
Âm thanh trong tín phù vang lên lẫn nhiều tiếng gió. “Phan quản tuyến... nghe không?”
“Nghe. Báo tình hình.”
“Nền phía trên vừa trượt. Đường về trung tuyến bị chặn. Một người kẹt chân, chưa gãy. Chúng ta đang tìm lối vòng—”
Một tiếng nổ trầm vang qua tín phù. Cùng lúc đó, ba vạch cảnh giới trên trận trụ trước mặt Tạ Hoài Uyên vụt tắt, rồi cả ba cùng sáng trở lại ở mặt đối diện.
Tề Mặc lập tức đứng dậy. “Tất cả rời khỏi khu trụ. Lên nền cao.”
Không cần ai giải thích thêm. Nếu chỉ một trụ đổi, có thể là nền cục bộ. Ba trụ cùng đổi một lúc nghĩa là phần đất bên dưới họ vừa chuyển theo một nhịp lớn hơn những gì đàn thú gây ra. Tạ Hoài Uyên nghe tiếng đá nghiến rất sâu dưới chân.
Phan Nhạc siết tín phù. “Đoạn bốn? Trả lời.” Không có tiếng đáp. “Đoạn bốn!” Vẫn im lặng.
Phía dưới gờ đất, một dải bụi xám bỗng dựng lên, chạy ngang qua sườn thấp. Nó không nổ tung như đá lở; nó bò đi thành một đường dài, như cả lớp đất đang bị đẩy sang bên.
Tạ Hoài Uyên đặt tay lên chuôi kiếm. Lần này, đường bị cắt có người ở phía bên kia.