Sáng thứ hai, Lâm Dư An phát hiện Tống Hoài Cẩn có một khả năng rất đáng ghét: biến những chuyện đáng để người khác nhắc lại cả tuần thành chuyện như chưa từng xảy ra.
Cuối tuần, Dư An đã nghĩ ít nhất khi gặp lại, mình sẽ có cơ hội hỏi thêm về cái gọi là “tiện” tối thứ sáu. Không phải vì chuyện đó quan trọng. Cậu chỉ thấy buồn cười khi một người có thể đi ngược hướng gần mười phút rồi vẫn bình thản dùng một từ sai đến thế.
Nhưng Hoài Cẩn không cho cậu cơ hội.
Sáng thứ hai, khi Dư An xuống thư viện trước giờ học, chỗ bên cạnh vẫn trống như thường lệ. Hoài Cẩn chỉ đẩy sang một tập giấy đã in sẵn, nói:
“Cô Hạ trả lại phần biểu mẫu. Có ba chỗ cần sửa.”
Dư An đứng cạnh ghế, nhìn cậu.
“Chào buổi sáng.”
Hoài Cẩn ngẩng lên.
“Chào.”
“Còn gì nữa không?”
“Ba chỗ cần sửa.”
Dư An kéo ghế ngồi xuống.
“Cậu đúng là không biết nói chuyện phiếm.”
“Cậu xuống đây để nói chuyện phiếm à?”
“Không. Nhưng người bình thường có thể làm cả hai.”
Hoài Cẩn đưa cho cậu cây bút mực xanh.
“Vậy người bình thường sửa mục ba trước.”
Dư An nhìn cây bút trong tay rồi bật cười. Cuối cùng cậu cũng không nhắc lại chuyện tối thứ sáu. Có cảm giác nếu hỏi, Hoài Cẩn vẫn sẽ nhìn cậu bằng vẻ mặt chẳng có gì đáng giải thích, rồi nói một câu nghe rất có lý nhưng thực chất không trả lời gì cả.
Ba chỗ cô Hạ yêu cầu sửa không khó. Phần khó hơn là một bảng phân công mới cho tuần tiếp theo vì nhóm nội dung bắt đầu nhận lượng tư liệu lớn hơn dự tính. Dư An vừa đọc danh sách vừa gạch tên những người đã nhận việc, thỉnh thoảng nghiêng sang hỏi Hoài Cẩn một mốc thời gian.
Hai người làm chưa được hai mươi phút thì chuông báo vào lớp vang lên. Dư An đứng dậy hơi vội, kẹp tập giấy vào sổ rồi tiện tay gài luôn cây bút xanh ở gáy.
Hoài Cẩn nhìn động tác ấy.
Dư An đã bước được hai bước mới quay lại.
“Chiều tôi trả.”
“Ừ.”
“Cậu không sợ tôi quên à?”
“Có.”
Dư An nghẹn một nhịp.
“Thế sao còn cho mượn?”
“Cậu đang cầm rồi.”
Lại là kiểu lý luận ấy.
Dư An giơ cây bút lên như lời cam kết rồi chạy về lớp trước khi giáo viên tới. Đến cuối buổi chiều, cậu hoàn toàn quên mất lời hứa trả bút.
Không phải vì cố ý. Ngày hôm đó bị chia vụn bởi một bài kiểm tra toán đột xuất, hai cuộc gọi từ đầu mối lớp và một lần cô Hạ kéo cậu lại ở hành lang để hỏi về lịch phỏng vấn giáo viên. Khi tan học, Gia Huy còn lôi cậu sang lớp bên lấy một tập ảnh đã in thử. Đến lúc Dư An về tới nhà, cây bút xanh vẫn nằm trong gáy sổ, đi qua cả cổng trường mà chủ nhân của nó không hề lên tiếng đòi.
Dư An chỉ phát hiện chuyện đó lúc hơn mười giờ tối.
Cậu đã tắm xong, ngồi trước bàn học với một cốc nước và tập bài vật lý. Cây bút xanh rơi xuống bàn khi cậu mở sổ, lăn một vòng rồi dừng cạnh bàn phím.
Dư An cầm lên, nghĩ đến chuyện nhắn cho Hoài Cẩn một câu “mai trả”, sau đó lại thấy không cần thiết. Một cây bút thôi. Sáng mai gặp nhau ở thư viện là được.
Cậu đặt nó xuống rồi làm tiếp bài.
Mười giờ năm mươi ba phút, Dư An mắc ở câu cuối cùng của một bài điện học.
Mười một giờ lẻ ba, cậu vẫn mắc ở đó.
Mười một giờ mười một, cậu bắt đầu nghi ngờ đề bài cố ý thiếu dữ kiện.
Dư An lật phần đáp án. Kết quả có một con số rất đẹp, càng làm lời giải của cậu trông vô lý hơn. Gia Huy chắc chắn đã ngủ hoặc đang giả chết để không phải trả lời bài tập. Nhóm lớp thì từ chín giờ tối đã biến thành nơi gửi ảnh đề và cầu cứu lẫn nhau, nhưng câu này chưa ai hỏi.
Dư An mở danh sách trò chuyện. Khung chat với Hoài Cẩn nằm khá gần phía trên vì những file dự án hai người gửi cho nhau mấy ngày qua.
Cậu nhìn thời gian ở góc màn hình.
11:14.
Dư An gõ một câu, xóa đi, rồi gõ lại.
“Cậu ngủ chưa?”
Tin nhắn được gửi đi.
Chưa đầy nửa phút sau, phía dưới hiện trạng thái đã xem.
“Chưa.”
Dư An chống cằm. Cậu không biết tại sao mình lại hơi bất ngờ. Người như Hoài Cẩn nhìn thế nào cũng giống kiểu mười một giờ đã tắt điện để sáu giờ sáng thức dậy theo lịch.
“Câu 9 bài vật lý trang 47. Cậu làm chưa?”
“Rồi.”
“Chụp tôi xem cách làm.”
Khoảng mười giây sau, Hoài Cẩn gửi một tấm ảnh trang vở. Chữ viết thẳng, nhỏ và gọn đến mức Dư An vừa nhìn đã thấy có áp lực phải ngồi ngay ngắn hơn.
Cậu phóng to phần giữa.
“Khoan. Tại sao dòng này đổi dấu?”
“Cậu chọn chiều dòng điện ngược.”
“Tôi chọn đúng theo hình mà.”
“Cậu nhìn mũi tên bên dưới.”
Dư An cúi sát quyển sách. Dưới đường dây có một mũi tên nhỏ đến mức nếu người in đề ác ý thêm một chút chắc sẽ biến mất luôn trong giấy.
“... Tôi muốn kiện người ra đề.”
Hoài Cẩn trả lời gần như ngay lập tức.
“Cậu thua.”
Dư An bật cười một tiếng.
“Cậu đứng về phía giáo viên à?”
“Đứng về phía mũi tên.”
Dư An nhìn câu trả lời vài giây rồi gõ:
“Cậu biết đùa thật à?”
Lần này Hoài Cẩn mất lâu hơn một chút mới trả lời.
“Không.”
Dư An cười đến mức phải đặt điện thoại xuống bàn.
Nếu ở trường, với đúng giọng nói và vẻ mặt bình thản ấy, cậu chưa chắc phân biệt được Hoài Cẩn đang nói nghiêm túc hay cố tình châm chọc. Qua tin nhắn lại khác. Không có khoảng im lặng để nhìn, không có biểu cảm để đoán, chỉ còn những câu ngắn đến mức sự khô khan của chúng tự nhiên trở nên buồn cười.
Dư An sửa lại bài, kết quả cuối cùng trùng đáp án. Đáng lẽ cuộc trò chuyện tới đây là xong. Cậu đã có thứ mình cần, Hoài Cẩn cũng không có lý do gì phải tiếp tục.
Cậu gửi:
“Được rồi. Cảm ơn.”
Hoài Cẩn đáp:
“Ừ.”
Dư An đặt điện thoại xuống.
Hai phút sau, cậu lại cầm lên.
Không có tin nhắn mới.
Cậu mở nhóm dự án, đọc vài dòng rồi thoát ra. Lớp 12F vừa gửi lại một thư mục ảnh mới sau sự cố hôm thứ sáu. Lần này tên file dài đến mức chỉ nhìn cũng thấy người đặt tên đang cố chứng minh mình đã học thuộc bài: 12F_thethao_keoco_nhom1_01, 12F_thethao_keoco_nhom1_02, rồi kéo dài gần hết màn hình.
Dư An chụp màn hình, gửi sang Hoài Cẩn.
“Cậu làm người ta sợ rồi.”
Hoài Cẩn trả lời:
“Ít nhất không còn IMG.”
“Đây là tiến bộ hay sang chấn?”
“Tiến bộ.”
“Không cần cân nhắc à?”
“Không.”
Dư An chống tay lên trán cười. Cậu định nói đùa rằng tuần sau nên để Hoài Cẩn phụ trách khóa huấn luyện đặt tên file cho toàn khối, nhưng nghĩ tới cảnh người này thật sự soạn một trang quy tắc rồi gửi xuống từng lớp, cậu lại thấy khả năng ấy không hề nhỏ.
“Mai cậu đừng gửi hướng dẫn đặt tên file cho tất cả mọi người nhé.”
“Tại sao?”
“Vì họ sẽ ghét tôi. Ai cũng nghĩ tôi là người kéo cậu vào dự án.”
“Cô Hạ kéo.”
“Không ai dám ghét cô Hạ.”
“Vậy họ có thể ghét tôi.”
Dư An nhìn câu đó, hơi ngạc nhiên vì Hoài Cẩn có thể nói một chuyện như bị người khác ghét bằng giọng thản nhiên đến vậy.
“Cậu không quan tâm à?”
“Có.”
“Nhìn không giống.”
“Quan tâm không có nghĩa phải sửa mọi việc người khác không thích.”
Dư An đọc chậm lại. Câu nói không mang vẻ triết lý gì, Hoài Cẩn chỉ trả lời đúng như cách cậu vẫn làm: nếu một vấn đề không cần giải quyết, không nhất thiết phải giải quyết. Dư An chưa chắc mình đồng ý hoàn toàn, nhưng lần đầu cậu thấy sau những bảng tiến độ và câu trả lời cụt lủn là một cách nghĩ khá rõ ràng về chính mình.
Cậu gõ “cũng có lý”, rồi xóa. Tự nhiên nghiêm túc như thế nghe không hợp với cuộc nói chuyện lúc gần nửa đêm.
Thay vào đó, Dư An chuyển sang nhóm lớp, nhìn một người đang tranh luận xem câu trắc nghiệm số bảy chọn B hay D, rồi thoát ra. Khi màn hình trở về danh sách chat, tên Hoài Cẩn vẫn nằm ngay phía trên.
Dư An không nghĩ mình đang tìm chuyện để nói. Cậu chỉ vừa nhớ ra một chuyện có thể kể.
“Hôm nay Gia Huy ngủ trong tiết sinh học, cô gọi nó dậy hỏi tế bào đang làm gì.”
Bên kia không trả lời ngay.
Dư An gõ thêm:
“Nó nói: đang nghỉ ngơi.”
Ba dấu chấm hiện lên một lúc rồi biến mất.
“Cũng nhất quán với trạng thái của cậu ấy.”
Dư An cúi đầu cười.
“Cô bắt nó đứng cuối lớp mười phút.”
“Có hiệu quả không?”
“Không. Nó đứng dựa tường ngủ tiếp.”
“Vậy phương pháp sai.”
“Cậu định lập bảng cải tiến phương pháp phạt học sinh à?”
“Nếu cô Hạ giao.”
Dư An ngả lưng vào ghế. Không hiểu từ lúc nào, bài vật lý đã bị đẩy sang một bên. Cậu kể thêm chuyện Gia Huy, rồi sang chuyện căng tin hôm nay bán món mì quá mặn. Hoài Cẩn không chủ động mở đề tài, nhưng mỗi lần Dư An chuyển sang một chuyện khác, cậu vẫn trả lời.
“Cậu ăn món đó chưa?” Dư An hỏi.
“Chưa.”
“May cho cậu. Tôi uống hết hai chai nước.”
“Cậu vẫn ăn hết.”
Dư An dừng lại.
“Sao cậu biết?”
“Trưa cậu ngồi đối diện.”
Dư An nhớ ra đúng là cả nhóm có ăn cùng. Hôm đó cậu vừa nói chuyện với Gia Huy vừa ăn, gần như không để ý Hoài Cẩn ở đầu bên kia bàn.
“Cậu quan sát kỹ thế.”
Bên kia im lặng gần nửa phút.
“Cậu than mặn ba lần.”
Dư An bật cười.
“Thế là lỗi của tôi à?”
“Không. Lỗi của món mì.”
“Cuối cùng cậu cũng biết đứng về phía tôi.”
“Không. Tôi đứng về phía dữ kiện.”
Dư An gõ một chuỗi dấu chấm rồi xóa đi vì trông hơi ngớ ngẩn. Thay vào đó cậu gửi:
“Mai tôi sẽ mua món đó cho cậu.”
“Không cần.”
“Để cậu có dữ kiện.”
“Không cần dữ kiện này.”
“Muộn rồi.”
Hoài Cẩn gửi lại:
“Cậu đang trả thù vì câu vật lý?”
Dư An nhìn câu đó, cười thêm một lần nữa.
“Cậu đúng là biết đùa.”
“Không.”
“Câu này cậu dùng rồi.”
“Vẫn đúng.”
Đồng hồ trên bàn đã qua mười hai giờ mà Dư An không nhận ra. Cậu chỉ phát hiện khi màn hình điện thoại tối đi, phản chiếu cửa sổ phía sau và con số 00:07 trên đồng hồ điện tử.
Cậu ngồi thẳng lại.
“Từ từ. Hơn mười hai giờ rồi.”
“Ừ.”
“Cậu không ngủ à?”
“Có.”
“Khi nào?”
“Sau khi cậu ngừng nhắn.”
Dư An nhìn màn hình, ngón tay dừng trên bàn phím.
Câu nói hoàn toàn có thể hiểu theo cách đơn giản nhất: cậu hỏi liên tục thì Hoài Cẩn trả lời liên tục, thế thôi. Nhưng không hiểu sao Dư An lại đọc nó hai lần.
Cậu gõ:
“Vậy sao không bảo tôi im sớm?”
“Cậu đang kể.”
“Thì sao?”
“Không có gì.”
Lần này Dư An không cười ngay. Cậu tựa cằm lên tay, nhìn dòng chữ ngắn ngủi ấy. Ở trường, Hoài Cẩn thường không nói nếu thấy không cần. Qua tin nhắn cũng vậy. Thế nhưng hơn bốn mươi phút vừa rồi, cậu đã trả lời tất cả những thứ chẳng hề cần thiết: Gia Huy ngủ trong lớp, mì căng tin quá mặn, chuyện giáo viên toán viết nhầm một con số rồi giả vờ như không có gì, cả việc Dư An cho rằng con mèo sống gần nhà xe của trường đang béo lên.
Không một chuyện nào liên quan tới dự án.
Cũng không một chuyện nào Hoài Cẩn phải trả lời.
Dư An nhìn lại đoạn chat, cảm thấy hơi lạ. Không phải kiểu lạ khiến cậu khó chịu. Chỉ giống như phát hiện một cánh cửa mình tưởng luôn khóa hóa ra đẩy một cái là mở.
Cậu chưa biết phía sau có gì, nhưng tự nhiên muốn thử mở thêm một chút.
“Hoài Cẩn.”
“Gì?”
“Ở trường cậu cũng nói nhiều thế này với Minh Triết à?”
Tin nhắn gửi đi rồi Dư An mới thấy câu hỏi hơi vô duyên. Cậu định thu hồi, nhưng trạng thái đã xem đã hiện lên.
“Không.”
“Vì cậu ấy ít nói hơn tôi?”
“Ừ.”
Dư An chờ thêm. Không có câu nào khác.
“Thế tôi nói nhiều à?”
“Cậu muốn câu trả lời thật?”
“Đương nhiên.”
“Ừ.”
Dư An phì cười.
“Cậu biết không, bình thường người ta sẽ nói giảm đi một chút.”
“Cậu vừa bảo trả lời thật.”
“Cậu có thể thật một cách dễ nghe.”
“Khó.”
“Khó với cậu hay khó với tôi?”
“Cả hai.”
Dư An cắn môi để khỏi cười thành tiếng. Nhà đã yên, ngoài cửa sổ chỉ còn tiếng xe thưa thớt từ đường lớn. Bàn học vẫn mở nguyên bài vật lý, nhưng cậu không còn nhớ câu tiếp theo là gì.
Hoài Cẩn ít chữ thật. Nhưng ít chữ không đồng nghĩa muốn kết thúc. Nếu muốn dừng, cậu hoàn toàn có thể trả lời một câu rồi biến mất. Dư An đã từng nhắn với rất nhiều người như vậy; cậu biết một cuộc trò chuyện đang chết trông ra sao.
Cuộc trò chuyện này thì không.
Mỗi khi Dư An tưởng đã hết chuyện, cậu lại thấy một câu trả lời đủ để mình nghĩ ra chuyện khác.
Đến 00:21, Dư An mới thật sự thấy buồn ngủ.
“Thôi. Ngủ đây.”
“Ừ.”
“Ngủ ngon.”
Lần này Hoài Cẩn trả lời chậm hơn vài giây.
“Ngủ ngon.”
Dư An đặt điện thoại úp xuống bàn, thu tập vật lý và vươn vai. Cậu vừa đứng dậy thì màn hình lại sáng lên.
Một tin nhắn mới.
Dư An cầm điện thoại.
“Mai đừng quên mang bút.”
Cậu nhìn câu đó, rồi nhìn xuống bàn.
Cây bút mực xanh của Hoài Cẩn vẫn nằm cạnh quyển vật lý, từ đầu đến cuối chưa được cậu dùng một lần nào tối nay.
Dư An cầm nó lên, xoay giữa hai ngón tay rồi đặt vào hộp bút của mình để sáng mai khỏi quên.
Sau đó cậu tắt đèn.
Điện thoại đã im, nhưng trước khi lên giường, Dư An vẫn vô thức nhìn màn hình thêm một lần.