Sáng chủ nhật, Lâm Dư An tỉnh dậy lúc bảy giờ mười ba phút và việc đầu tiên cậu làm là nhìn điện thoại.
Khung chat với Tống Hoài Cẩn vẫn nằm gần đầu danh sách. Tin nhắn cuối cùng từ tối qua chỉ có một chữ “Ừ”, trả lời sau khi Dư An cố tình nhắn thêm hai chữ “Người yêu”. Cậu nhìn nó vài giây, nhớ lại bàn tay đã nắm mình trên đường, rồi úp điện thoại xuống gối như thể làm vậy có thể ngăn bản thân cười một mình.
Mười giây sau cậu lại cầm lên.
Dư An gõ: “Dậy chưa?”
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
“Rồi.”
Dư An nhìn đồng hồ. “Cậu dậy lúc mấy giờ?”
“6:20.”
“Chủ nhật.”
“Ừ.”
“Cậu không biết ngủ nướng à?”
“Biết.”
“Thế sao không ngủ?”
“Không buồn ngủ.”
Cuộc nói chuyện hoàn toàn giống những lần hai người nhắn nhau trước đây. Hoài Cẩn vẫn trả lời ít chữ, Dư An vẫn là người kéo từ một câu thành năm câu. Chỉ có một khác biệt rất nhỏ: Dư An đọc từng chữ mà không còn phải tự hỏi tại sao người kia trả lời mình nhanh như vậy.
Cảm giác ấy làm những thứ vốn bình thường trở nên hơi quá rõ.
Dư An nằm nghiêng, gõ tiếp: “Hôm qua cậu bảo hôm nay gặp.”
“Cậu bảo.”
“Cậu đồng ý.”
“Ừ.”
“Vậy mấy giờ?”
Lần này Hoài Cẩn mất gần một phút mới trả lời.
“10:00. Thư viện gần trường?”
Dư An nhìn địa điểm, bật cười. “Ngày đầu làm người yêu mà vẫn thư viện?”
“Cậu muốn đi đâu?”
Cậu định trêu thêm, nhưng câu hỏi khiến tay dừng lại. Hoài Cẩn không tự chọn rồi báo cậu tới. Cậu ấy hỏi.
Dư An nghĩ vài giây. “Thư viện cũng được. Trưa đi ăn.”
“Được.”
“Và hôm nay không được làm dự án quá hai tiếng.”
“Vì sao?”
“Vì chủ nhật.”
“Đó không phải lý do.”
“Vì người yêu cậu yêu cầu.”
Dấu “đang nhập” hiện lên lâu hơn thường lệ rồi biến mất. Một lúc sau Hoài Cẩn mới trả lời.
“Được.”
Dư An ôm điện thoại, thấy sáng chủ nhật tự nhiên rất dễ chịu.
Mười giờ kém ba phút, Dư An tới thư viện và phát hiện Hoài Cẩn đã ngồi ở chiếc bàn sát cửa sổ tầng hai.
Chỗ bên cạnh vẫn để trống.
Không có tập hồ sơ đặt lên ghế, không có dấu hiệu rõ ràng cho thấy nó được giữ cho ai. Chỉ là cặp của Hoài Cẩn nằm dưới chân mình, sách xếp về phía bên phải, để lại một khoảng vừa đủ ở bên trái giống hệt hàng chục lần trước.
Dư An kéo ghế ngồi xuống. “Tôi tưởng hôm nay người yêu tôi sẽ có gì khác.”
Hoài Cẩn ngẩng lên khỏi sách. “Khác gì?”
“Không biết. Ít nhất cũng phải chào một câu?”
“Chào.”
Dư An nhìn cậu. “Cậu cố ý đúng không?”
“Không.”
“Càng ngày tôi càng không tin chữ không của cậu.”
Hoài Cẩn khép sách lại. “Cậu đến sớm.”
“Ba phút.”
“Ừ.”
“Đấy không tính là khen.”
“Với cậu thì có.”
Dư An bật cười. Nếu tối qua không thật sự xảy ra, Hoài Cẩn sáng nay cũng có thể nói chính xác những câu này. Cậu vẫn là người ấy, vẫn bình tĩnh đến mức làm người khác tức, vẫn nhớ giờ Dư An hay trễ hơn nhớ những câu nên nói trong ngày đầu yêu nhau.
Dư An lại thấy nhẹ nhõm hơn mình tưởng.
Cậu lấy bài tập ra, đưa tay về phía cây bút xanh cạnh sổ Hoài Cẩn. Lần này tay cậu dừng giữa chừng chỉ để cố tình hỏi: “Dùng được không?”
Hoài Cẩn nhìn tay cậu. “Hôm qua đã nói không cần hỏi.”
“Xác nhận lại.”
“Không cần.”
Dư An cầm cây bút, xoay một vòng trong tay. “Vậy sau này tôi cứ lấy?”
“Ừ.”
“Không sợ mất?”
“Cậu biết trả.”
Một câu rất đơn giản. Nhưng Dư An nhớ mình từng mang cây bút này về nhà, từng đặt nó trong hộp bút để khỏi quên, từng bị chính Hoài Cẩn giữ lại vài ngày trước khi cậu ấy cố dựng khoảng cách. Bây giờ đồ vật vẫn là đồ vật, chỉ là quyền chạm vào nó không còn khiến cậu phải đoán mình đang đứng ở đâu.
Hai người học thật sự gần hai tiếng. Dư An giữ đúng lời, đến mười hai giờ đóng sách lại dù Hoài Cẩn còn một phần bài chưa xong.
“Đi ăn.”
“Còn tám phút.”
“Cậu từng bắt tôi đợi gần hai mươi phút.”
“Không liên quan.”
“Liên quan. Bây giờ tới lượt cậu.”
Hoài Cẩn nhìn đồng hồ rồi đóng sách. “Chiều làm tiếp.”
Dư An nhướng mày. “Nghe lời thế?”
“Cậu vừa nói đói.”
“Có à?”
“Mười phút trước.”
Dư An không nhớ mình đã nói lúc nào. Có thể chỉ là một câu than giữa hai bài, kiểu lời mà chính cậu nói xong cũng quên. Hoài Cẩn lại nhớ.
Hai người xuống tầng dưới. Khi qua cầu thang vắng, mu bàn tay Hoài Cẩn chạm vào tay cậu. Dư An khựng lại rất nhẹ. Cậu nhìn phía trước, thấy không có ai gần đó, rồi chủ động móc ngón út vào ngón tay người bên cạnh.
Hoài Cẩn không nhìn sang, nhưng bàn tay dịch lại gần hơn.
Chỉ tới khi nghe tiếng người từ tầng dưới đi lên, hai người mới tự nhiên tách ra.
Dư An xuống thêm vài bậc rồi hỏi: “Ở trường thì sao?”
“Gì?”
“Chuyện của chúng ta.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Cậu muốn thế nào?”
Dư An dựa tay lên lan can. “Tôi hỏi cậu trước.”
“Không cần giấu.” Hoài Cẩn nói. “Nhưng cũng không cần nói với tất cả mọi người.”
“Vì sợ à?”
“Không.”
Câu trả lời tới ngay, không có chút do dự nào khiến Dư An phải suy diễn.
Hoài Cẩn nói tiếp: “Năm cuối đã đủ nhiều việc. Tôi không muốn mỗi lần hai đứa ngồi cạnh nhau lại có người hỏi.”
Dư An tưởng tượng Gia Huy có thêm quyền chính thức để bình luận mọi hành động của cậu và lập tức thấy Hoài Cẩn có lý. “Cái này tôi đồng ý.”
“Bạn thân của cậu thì tùy cậu.”
“Cậu không phiền?”
“Không.”
“Minh Triết?”
“Không cần nói riêng.”
Dư An gật đầu. Hai người không lập ra một quy định bí mật, cũng không hứa phải giả vờ không thân. Chỉ đơn giản là chưa thấy cần đưa một chuyện của hai người thành đề tài cho cả trường.
Cậu thích cách đó hơn mình tưởng.
Hai người chọn một quán cơm nhỏ cách thư viện chưa tới năm phút đi bộ. Ngày thường họ từng ăn riêng không ít lần, nhưng vừa ngồi xuống Dư An đã phát hiện bản thân không biết nên chọn chỗ đối diện hay chỗ bên cạnh. Cuối cùng cậu kéo ghế đối diện như mọi khi, sau đó lại thấy quyết định ấy có vẻ quá bình thường.
Hoài Cẩn đặt thực đơn xuống. “Cậu nhìn ghế làm gì?”
“Không có gì.”
“Cậu đổi chỗ ba lần bằng mắt rồi.”
Dư An chống tay lên bàn. “Tôi đang nghĩ người yêu thì nên ngồi đâu.”
“Chỗ nào cũng được.”
“Không có quy tắc à?”
“Cậu muốn có à?”
Dư An thật sự nghĩ một lúc. Tối qua nắm tay, sáng nay nhắn nhau, vừa rồi còn thống nhất chuyện ở trường. Nếu cứ theo đà này, có lẽ cậu sẽ sớm lập ra cả một danh sách những việc “người yêu phải làm”, rồi tự khiến mọi thứ gượng hơn trước.
“Chắc không.”
Hoài Cẩn gật đầu. “Vậy thì không cần đổi gì cả.”
Dư An nhìn cậu.
Câu nói quá đơn giản, nhưng lại khiến những căng thẳng rất nhỏ từ sáng tới giờ dịu xuống. Cậu từng nghĩ sau khi hai người nói thích nhau, mọi cuộc gặp phải khác đi một cách rõ rệt, như thể danh xưng mới buộc họ phải học lại cách nói chuyện, ngồi cạnh hay ăn cùng nhau. Thực tế, thứ Dư An thích Hoài Cẩn vốn chính là những chuyện đã tồn tại trước khi có tên.
“Vậy nếu không đổi gì,” cậu hỏi, “tôi vẫn được lấy đồ ăn của cậu?”
“Trước đây cậu cũng lấy.”
“Đúng.” Dư An gắp một miếng trứng từ phần của Hoài Cẩn sang bát mình để chứng minh. “Còn cậu vẫn được nhắc tôi ăn sáng?”
“Cậu có thể tự nhớ.”
“Không. Cái đó nên giữ.”
Hoài Cẩn nhìn phần trứng vừa mất. “Tiêu chuẩn của cậu khá có lợi cho cậu.”
“Người yêu mới ngày đầu mà đã tính toán.”
“Cậu lấy đồ ăn trước.”
Dư An bật cười. Cậu gắp trả lại một miếng khác, nhưng Hoài Cẩn không ăn ngay, chỉ đẩy đĩa rau mà Dư An vừa tránh sang phía cậu.
“Ăn cái này.”
“Không thích.”
“Biết.”
“Biết mà còn đưa?”
“Cậu chỉ không thích, không phải không ăn được.”
Dư An nhìn đĩa rau, rồi nhìn Hoài Cẩn. “Tôi rút lại. Có vài thứ nên đổi.”
“Ví dụ?”
“Người yêu nên chiều nhau hơn.”
“Không.”
Dư An cười đến mức phải cúi xuống ăn. Hóa ra đúng là không cần đổi gì cả. Chỉ cần biết những điều cũ từ nay được phép mang một ý nghĩa mới.
Sáng thứ hai, Dư An tới trường sớm hơn thường lệ mười hai phút.
Gia Huy vừa thấy cậu đã hỏi: “Nhà mày đổi múi giờ à?”
“Do tao có ý thức.”
“Ba năm rồi mới có.”
Dư An mặc kệ, đặt cặp xuống rồi xuống thư viện trước giờ học. Cậu không nhắn Hoài Cẩn, cũng không cần hỏi người kia có ở đó không. Sau mấy tuần, cơ thể gần như đã nhớ đường tới chiếc bàn cuối dãy.
Hoài Cẩn đang ngồi ở chỗ cũ.
Dư An vừa tới gần đã thấy bên ghế cạnh mình có một hộp sữa đậu nành và một gói bánh nhỏ. Cậu kéo ghế, nhìn đồ ăn rồi nhìn Hoài Cẩn.
“Của tôi?”
“Ừ.”
“Lý do?”
“Cậu nói sáng thứ hai thường không kịp ăn.”
“Lúc nào?”
“Tuần trước.”
Dư An không nhớ. Cậu bắt đầu nghi Hoài Cẩn có một kho lưu trữ chuyên giữ những câu mình nói linh tinh.
“Trước đây cậu cũng nhớ à?”
“Ừ.”
“Vậy sao trước đây không mua?”
Hoài Cẩn lật trang sách. “Trước đây cậu không phải người yêu tôi.”
Dư An đứng hình mất hai giây.
Hoài Cẩn nói câu đó bằng giọng bình thường đến mức giống như đang giải thích vì sao một file cần đổi tên. Chính sự bình thường ấy làm tai Dư An nóng lên nhanh hơn bất kỳ lời trêu nào.
“Cậu nói lại xem.”
“Không.”
“Tôi chưa nghe rõ.”
“Nghe rồi.”
“Hoài Cẩn.”
“Ăn đi.”
Dư An mở hộp sữa, vừa uống vừa cố không cười quá rõ. Chưa đầy mười phút sau, Gia Huy xuất hiện với tập tài liệu trên tay và nhìn ngay vào đồ ăn trước mặt cậu.
“Ủa, mày mua đồ ăn sáng từ lúc nào vậy?”
Dư An chưa kịp trả lời, Hoài Cẩn đã nói: “Tôi mua dư.”
Gia Huy nhìn Hoài Cẩn, rồi nhìn Dư An, ánh mắt dừng ở hộp sữa đúng loại Dư An hay uống. “Dư đúng khéo ghê.”
Dư An đá vào chân ghế Gia Huy dưới bàn.
Gia Huy nhăn mặt. “Mày đá tao làm gì?”
“Chân dài quá.”
“Chân tao đang bên này.”
“Giờ thì không.”
Hoài Cẩn không tham gia. Cậu chỉ đẩy tập tài liệu qua cho Gia Huy, bình thản nói về phần cần sửa như thể vừa rồi chẳng có gì xảy ra.
Dư An cúi xuống uống sữa, biết Gia Huy chưa chắc đã hiểu, nhưng ít nhất đã bắt đầu nghi.
Kỳ lạ là cậu không quá lo.
Suốt buổi sáng, mọi thứ diễn ra gần như bình thường. Hai người vẫn làm việc, vẫn cãi về cách đặt tên file, vẫn bị cô Hạ giao thêm phần rà soát. Hoài Cẩn không nhìn Dư An nhiều hơn trước ở chỗ đông người, Dư An cũng không cố tìm lý do đứng sát lại.
Nhưng khi cả nhóm chen quanh một chiếc bàn để xem bản in, ngón tay Hoài Cẩn chạm nhẹ vào cạnh bàn tay cậu ở phía dưới tập giấy. Không nắm, chỉ chạm trong chưa đến hai giây rồi rời đi.
Dư An phải đọc lại cùng một dòng ba lần.
Đến trưa, Hoài Cẩn đi cùng nhóm xuống căng tin. Không còn cảnh Dư An phải đứng ngoài cửa lớp hỏi có đi ăn không; lúc cậu vừa nhắn “xuống chưa?”, câu trả lời đã tới.
“Cầu thang B.”
Dư An đi sang đó và thấy Hoài Cẩn đứng chờ cạnh cửa sổ. Minh Triết ở phía trước với hai người khác, đã xuống trước một tầng.
“Cậu chờ tôi à?” Dư An hỏi.
“Ừ.”
“Không nói là tiện nữa?”
“Không tiện.”
Dư An cười suốt đoạn xuống căng tin.
Buổi chiều, Dư An bị giữ lại lớp gần nửa tiếng để thống nhất lịch trực. Điện thoại để trong cặp nên cậu không thấy tin nhắn.
Lúc mở ra có hai dòng từ Hoài Cẩn.
“Xong chưa?”
Mười bảy phút sau là:
“Còn ở lớp?”
Dư An nhìn hai câu rồi mới nhận ra trước đây Hoài Cẩn cũng từng hỏi cậu ở đâu, từng đợi, từng nhớ giờ. Khác biệt không nằm ở hành động. Khác biệt nằm ở việc bây giờ Dư An có thể trả lời mà không cần tự tìm cho nó một lý do hợp lý.
Cậu nhắn: “Xong rồi. Xuống đây.”
Hoài Cẩn trả lời: “Phòng tự học.”
Khi Dư An tới, chỗ cạnh cửa sổ vẫn để trống. Cây bút xanh nằm giữa hai cuốn sổ, không còn được đặt sát tay Hoài Cẩn như mấy ngày trước.
Dư An ngồi xuống, cầm bút luôn.
Hoài Cẩn không nhìn.
“Cậu không sợ tôi lấy thật à?”
“Đã lấy rồi.”
“Ý là lấy luôn.”
“Cậu có mấy cây bút ở nhà?”
Dư An nghĩ. “Không nhớ.”
“Vậy lấy làm gì?”
“Để chứng minh quyền người yêu.”
Hoài Cẩn cuối cùng cũng nhìn cậu. “Quyền đó không có.”
“Vậy quyền gì có?”
“Cậu muốn gì?”
Dư An chống cằm, cố nghĩ một câu thật khó. Nhưng ngay lúc ấy, đầu gối Hoài Cẩn chạm rất nhẹ vào đầu gối cậu dưới bàn rồi không rút ra.
Câu hỏi tự nhiên mất hết ý nghĩa.
Dư An cúi xuống trang giấy, nói nhỏ: “Thôi. Tạm đủ.”
“Ừ.”
Lần này chữ “ừ” nghe rất dễ chịu.
Hai người làm việc tới gần sáu giờ. Trước khi về, Hoài Cẩn mở điện thoại để gửi cho Dư An một đường link tài liệu. Dư An nghiêng sang nhìn màn hình vì mạng thư viện chậm, vô tình thấy danh sách chat hiện lên trước khi người kia mở trình duyệt.
Khung chat của cậu nằm trên cùng.
Không chỉ ở trên cùng. Bên cạnh còn có biểu tượng ghim nhỏ.
Tên hiển thị cũng không còn là “Lâm Dư An” như lần trước Dư An từng thoáng thấy khi Hoài Cẩn tìm số điện thoại trong nhóm dự án.
Chỉ còn hai chữ.
“Dư An”.
Cậu im mất một giây rồi hỏi: “Cậu đổi tên tôi à?”
Hoài Cẩn nhìn màn hình, rất bình tĩnh. “Ngắn hơn.”
“Còn ghim chat?”
“Dễ tìm.”
“Nhóm dự án nhắn nhiều hơn tôi.”
“Khó tìm hơn.”
Dư An quay hẳn sang. “Logic gì vậy?”
Hoài Cẩn tắt màn hình. “Logic đủ dùng.”
“Cậu thừa nhận đặc biệt khó thế à?”
“Không.”
“Không khó hay không đặc biệt?”
Hoài Cẩn đeo cặp lên vai, nhìn cậu một lúc rồi nói: “Về chưa?”
Dư An biết người này đang né.
Nhưng khác với vài ngày trước, cậu không còn bất an vì một câu chưa được trả lời. Cậu đứng dậy, đi cạnh Hoài Cẩn ra khỏi phòng tự học, trong đầu vẫn hiện rõ hai chữ “Dư An” nằm trên cùng màn hình người kia.
Hóa ra trở thành người yêu không làm mọi thứ đổi khác như cậu từng tưởng.
Hoài Cẩn vẫn là Hoài Cẩn. Dư An cũng vẫn là Dư An. Hai người vẫn ngồi đúng chiếc bàn cũ, dùng cây bút cũ, đi con đường cũ và cãi nhau bằng những câu cũ.
Chỉ là từ hôm nay, những điều ấy không còn cần một lời giải thích khác.